Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHUYỆN CŨ GIỚI XÃ HỘI ĐEN
4
16
Ngày 9 tháng 2 năm 2014, tức mùng chín Tết, công nhân bắt đầu lần lượt quay lại làm việc.
Hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng tổng và Từ Mẫn tới công trường kiểm tra tình hình. Ngoài Chu Tiền — quản lý dự án — còn có năm công nhân đang ở đó.
Chu Tiền bảo mấy công nhân đi chuẩn bị vật liệu xây dựng, làm chút công tác trước khi thi công.
Hoàng tổng thúc giục Chu Tiền nhanh chóng xây xong khu nhà, còn hứa sau khi dự án kết thúc sẽ chia cho anh ta năm triệu tiền thưởng.
Chu Tiền gật đầu, đảm bảo sẽ tăng tốc tiến độ.
Sau khi kiểm tra xong, Hoàng tổng chuẩn bị quay về.
Đúng lúc ấy, có một công nhân bước tới.
Anh ta cầm hai đoạn thép bị gãy, vừa đi về phía Hoàng tổng vừa nói gì đó liên quan tới “vật liệu kém chất lượng”.
Lúc đó tôi đang ngồi trong xe nên không nghe rõ, nhưng vẫn cảm thấy bất an.
Không lâu sau, tôi nhìn thấy Hoàng tổng khoác vai người công nhân kia, dẫn anh ta tới mép móng công trình… rồi đẩy xuống.
Khoảnh khắc ấy, tôi lập tức tháo dây an toàn, mở cửa xe nhìn về phía Hoàng tổng.
Chỉ thấy ông ta nói một câu:
“Chu Tiền xử lý hậu quả.”
Rồi bước về phía xe.
Tôi điều chỉnh nhịp thở, ngồi lại vào ghế lái.
Hoàng tổng bảo tôi lái xe về.
Sau khi xe rời khỏi công trường, tôi hỏi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Hoàng tổng đáp:
“Có thằng công nhân không biết điều, cứ la hét chuyện vật liệu xây dựng.”
Từ Mẫn hỏi:
“Hoàng tổng, đuổi việc hắn là được rồi, sao lại đẩy hắn xuống?”
Hoàng tổng nói:
“Loại người có tinh thần chính nghĩa như hắn, đuổi rồi nhất định sẽ đi khắp nơi nói lung tung. Đến lúc không bưng bít nổi thì làm sao?’
Từ Mẫn nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Cũng đúng.”
Sau đó Hoàng tổng lại nói với tôi:
“Phong tử, lát nữa cậu quay lại công trường xem Chu Tiền xử lý chuyện này thế nào. Tôi sợ cậu ta xử lý không sạch, cậu giúp thu dọn thêm.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
…
Sau khi đưa Hoàng tổng và Từ Mẫn về nhà, tôi quay lại công trường.
Lúc này, Chu Tiền đang trộn bê tông chuẩn bị chôn xác người kia.
Tôi nhìn xuống móng công trình — người đó đã tắt thở rồi.
Tôi hỏi Chu Tiền tình hình hiện tại thế nào, định xử lý ra sao.
Chu Tiền đáp:
“Có bốn công nhân tận mắt thấy Hoàng tổng đẩy người. Tôi đã gọi xe, chuẩn bị đưa họ sang công trường khác.”
“Bọn họ sẽ không nói lung tung chứ?”
“Đều là công nhân lâu năm cả rồi. Tôi cho mỗi người một vạn tiền bịt miệng, bảo họ nghĩ cho gia đình mình nhiều hơn. Bọn họ sẽ không nói đâu, mà nói ra cũng chẳng ai tin.”
Tôi chỉ thi thể dưới móng công trình rồi hỏi:
“Thế còn người này? Không sợ người nhà hắn báo cảnh sát à?”
Chu Tiền xua tay.
“Hắn mới tới thôi. Chỉ cần chúng ta không nói thì chẳng ai biết hắn từng ở công trường chúng ta.”
“Nếu có người tìm tới thì sao?”
“Tìm tới cũng vô ích, họ không có chứng cứ.”
Tôi nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Được, cứ thế đi.”
…
17
Hơn nửa năm trôi qua, công trường không xảy ra thêm chuyện gì, gia đình người công nhân đã chết kia cũng không xuất hiện.
Mắt thấy chẳng bao lâu nữa khu nhà sẽ được mở bán, thì trên công trường đột nhiên xảy ra một vụ án mạng.
Một sinh viên tên Trương Hòa tới công trường làm thêm dịp nghỉ hè, nhưng lại treo cổ giết chết một công nhân cùng phòng.
Người bị Hoàng tổng đẩy xuống vào mùng chín Tết tên là Trương Bình.
Cả hai đều họ Trương, điều này khiến người ta không khỏi nghi ngờ họ là anh em.
Vì vậy, Hoàng tổng bảo Từ Mẫn nghĩ cách làm luật sư bào chữa cho Trương Hòa để điều tra thông tin thân phận của cậu ta.
Sau đó Từ Mẫn quay lại, nói rằng Trương Hòa từ chối để anh ta bào chữa. Tuy không biết nguyên nhân, nhưng anh ta đã lấy được bản photo chứng minh thư của Trương Hòa.
Hoàng tổng bảo Chu Tiền tìm bản photo chứng minh thư của Trương Bình tới.
Sau khi đối chiếu hai bên, phát hiện địa chỉ hộ khẩu giống hệt nhau.
Quả nhiên bọn họ là anh em.
Có thể khẳng định Trương Hòa tới đây chính là vì Trương Bình.
Nhưng việc Trương Hòa giết người rõ ràng không liên quan trực tiếp tới chuyện tìm anh trai.
Hơn nữa, Trương Hòa lúc này đã bị tạm giam, Hoàng tổng không thể động tay động chân gì được, nên chỉ đành chờ xem tình hình.
…
Ngày 26 tháng 8, phiên tòa đầu tiên diễn ra.
Thẩm phán tuyên án tử hình Trương Hòa.
Hoàng tổng thở phào nhẹ nhõm, cho rằng Trương Hòa tiêu đời rồi.
Ai ngờ không lâu sau, cảnh sát bắt đầu điều tra Chu Tiền vì Trương Hòa tố cáo anh ta thuê người giết người.
Khi chúng tôi biết tin này, hoàn toàn không hiểu Trương Hòa đang giở trò gì, chỉ có thể cố giữ ổn định cho Chu Tiền trước.
Lúc ấy, Chu Tiền đã nghi ngờ Trương Hòa có liên quan tới Trương Bình.
Chính Hoàng tổng lừa rằng hai người không có quan hệ gì mới khiến Chu Tiền yên tâm.
…
Đến ngày 17 tháng 9, Chu Tiền vì coi thường kỷ luật tòa án mà bị tạm giữ, còn Trương Hòa thì bắt đầu dần dần dẫn dắt cảnh sát chú ý tới công trường.
Lúc này Hoàng tổng mới hiểu được mục đích của Trương Hòa, nhưng đã quá muộn.
Ban đầu Hoàng tổng còn định chạy quan hệ bên phía cảnh sát, tiếc là thời gian quá gấp, vụ án quá lớn nên không thành công.
Cuối cùng cảnh sát vẫn tìm được một thi thể trong công trường — chính là Trương Bình.
Mắt thấy thi thể bị phát hiện, phía Chu Tiền rất có thể sẽ xảy ra vấn đề.
Vì thế Hoàng tổng bảo vợ Chu Tiền viết giấy ủy quyền, mời Từ Mẫn làm luật sư bào chữa cho Chu Tiền.
Như vậy, ý của Hoàng tổng mới có thể truyền tới tai Chu Tiền.
Đúng ngày diễn ra phiên tòa thứ tư, Hoàng tổng bảo Từ Mẫn nhắn với Chu Tiền:
“Đừng nhận bất cứ chuyện gì, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Nhưng trên thực tế, Hoàng tổng không hề định làm vậy.
Bởi vì Từ Mẫn đã nói với ông ta một câu:
“Hoàng tổng, không cứu được Chu Tiền đâu, nhất định phải biến cậu ta thành vật hy sinh. Thái độ của nước ta đối với án mạng là: có án là phải phá. Bây giờ cảnh sát đã tìm được xác Trương Bình, nếu Chu Tiền không phải hung thủ, bọn họ sẽ tiếp tục điều tra hung thủ thật sự. Nhỡ cuối cùng tra tới ông…”
Chính câu nói ấy khiến Hoàng tổng hoàn toàn quyết định.
Cách tốt nhất lúc này là để Chu Tiền nhận tội.
Chỉ cần Chu Tiền nhận tội, cảnh sát sẽ tuyên bố phá án thành công, cũng sẽ không tiếp tục điều tra nữa.
Từ Mẫn hỏi:
“Làm sao để Chu Tiền nhận tội?”
Hoàng tổng nhìn tôi rồi nói:
“Phong tử, cậu đi “mời” người nhà Chu Tiền tới đây. Chỉ cần người nhà cậu ta nằm trong tay chúng ta thì không sợ cậu ta không nhận tội.”
Tôi không còn cách nào khác.
Mọi chuyện phát triển tới mức này đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Tôi chỉ có thể làm theo.
Đúng lúc chuẩn bị lên đường, Hoàng tổng lại gọi tôi lại.
“Đợi đã, Phong tử. Đã làm thì làm cho trót, đưa luôn con gái Vương Xương Bình tới đây.”
Tôi do dự… nhưng cuối cùng vẫn làm theo.
…
18
Dưới sự sắp xếp của Hoàng tổng và Từ Mẫn, không lâu sau vụ án kết thúc.
Trương Hòa bị phạt hai năm tù.
Chu Tiền bị tuyên án tử hình.
Đến tháng ba, Chu Tiền bị xử bắn, thi thể đưa tới nhà tang lễ hỏa táng thành tro cốt.
Chính hôm ấy, Hoàng tổng nói với tôi:
“Phong tử, ngày mai cậu dẫn người nhà Chu Tiền tới nhà tang lễ nhận tro cốt. Lúc quay về thì xử lý luôn bọn họ đi.”
“ …”
Tôi nhìn Hoàng tổng rồi lắc đầu.
Đây là lần duy nhất tôi từ chối ông ta.
Hoàng tổng nhíu mày, bắt đầu khuyên tôi:
“Phong tử, tôi biết cậu không muốn, dù sao cậu và Chu Tiền cũng có chút tình nghĩa. Nhưng chuyện này nhất định phải làm. Chu Tiền và vợ rất yêu nhau, không phải loại quan hệ có thể dùng tiền giải quyết. Tiền không bịt nổi miệng cô ta.”
Nghe tới đó, tôi hít sâu một hơi.
Khi ấy tôi lo nghĩ quá nhiều.
Lo cho bản thân, lo cho gia đình…
Cuối cùng vẫn đồng ý.
…
Ngày 3 tháng 3 năm 2015.
Tôi dẫn theo vài đàn em, cùng Từ Mẫn lái xe đưa vợ con Chu Tiền tới nhà tang lễ nhận tro cốt.
Bọn họ khóc tới tan nát cõi lòng, còn tôi và Từ Mẫn đi phía sau.
Thấy họ sắp đi ra, tôi lấy găng tay từ trong túi ra đeo vào.
Từ Mẫn thấy vậy liền vội hỏi:
“Anh Phong, chẳng phải Hoàng tổng đã hứa sẽ bảo đảm mẹ con họ bình an giàu có sao?”
Tôi trả lời:
“Có hứa. Nhưng đổi ý rồi.”
“Nhưng…”
“Đừng khuyên nữa. Lát nữa bọn họ ra ngoài, đàn em của tôi sẽ đánh thuốc mê họ. Cậu lái xe về văn phòng luật đi, chuyện còn lại đừng quản.”
“Anh Phong… tích đức đi.’
Tôi quay sang nhìn anh ta, vô cùng khó chịu mà hỏi:
“Ý tưởng nhà bỏ hoang là do cậu nghĩ ra. Lúc nghĩ kế đó, cậu từng nghĩ tới chuyện tích đức chưa?”
Từ Mẫn cúi đầu.
“Tôi… tôi không ngờ chuyện này lại dẫn tới nhiều hậu quả như vậy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Chu Tiền.
“Bây giờ nói gì cũng vô ích. Tôi liên hệ xong lò gạch rồi, lửa rất mạnh. Xương cốt sẽ bị xử lý cùng đống gạch hỏng, không ai phát hiện đâu.”
“ …”
“Sao?’
Đứa bé còn nhỏ, nó chẳng biết gì cả. Ít nhất tha cho thằng bé một mạng.
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
“Anh cũng có con trai mà.”
“ …”
Con trai tôi hiện đang du học nước ngoài cùng con trai Hoàng tổng.
Đó có tính là nhược điểm của tôi không?
Nhắc tới trẻ con, tôi nhớ tới con gái của Vương Xương Bình.
Ánh mắt của con bé, tới giờ tôi vẫn nhớ.
Có lẽ chính vì ánh mắt ấy…
Tôi đồng ý với Từ Mẫn.
Anh ta trông rất vui.
“Được, bỏ mẹ giữ con.”
“Quyết vậy đi.”
“Anh nghĩ ra cách xử lý đứa bé chưa?”
“Tôi sẽ đưa nó ra nước ngoài, tìm một gia đình nhận nuôi.’
Tôi gật đầu.
…
19
Một thời gian sau, khu nhà ở công trường Tân Thành mới cơ bản đã xây xong.
Nhờ quan hệ của lãnh đạo Mạnh, dự án rất nhanh được đưa vào giai đoạn bán trước.
Lúc này tâm trạng của Vương Xương Bình vẫn luôn bất ổn.
Cái chết của Chu Tiền và chuyện con gái ông ấy đều ảnh hưởng tới ông rất lớn.
Tôi đứng bên cạnh, không nói gì.
Lúc đó Vương Xương Bình hỏi tôi:
“Vợ Chu Tiền đâu rồi?”
Tôi không trả lời, vì không muốn nói dối.
Vương Xương Bình dường như đã biết đáp án, chuyển sang hỏi:
“Sau khi chuyện này xong xuôi… các anh sẽ trả con gái lại cho tôi chứ?”
Tôi gật đầu:
“Sẽ.”
Vương Xương Bình hít sâu một hơi.
“Tiền bạc gì tôi cũng không cần nữa. Chỉ cần đừng làm hại con gái tôi, đảm bảo con bé có thuốc uống, các anh bảo tôi làm gì tôi cũng làm.”
Tôi im lặng không nói, trong lòng vô cùng áy náy.
…
Tháng 7 năm 2015, đợt bán trước kết thúc.
Trong tài khoản giám sát xuất hiện hơn ba trăm triệu tiền đặt mua nhà.
Sau đó, Hoàng tổng và lãnh đạo Mạnh âm thầm thao túng, chuyển ba trăm triệu trong tài khoản giám sát sang Công ty TNHH Địa ốc Tân Thành mới.
Tiếp đó lại tìm vài tổ chức rửa tiền, chuyển hơn ba trăm triệu này sang tài khoản nước ngoài do Hoàng tổng chỉ định.
Kế hoạch kéo dài hơn hai năm, tới đây cuối cùng cũng thành công.
Hoàng tổng tìm một người ở nước ngoài, lấy danh nghĩa đầu tư chuyển tiền vào Tập đoàn Tân Thành, sau đó từng khoản tài sản bị kẹt của tập đoàn lần lượt được giải chấp.
Cùng lúc ấy, Từ Mẫn đã đại diện Tập đoàn Tân Thành tới cục cảnh sát báo án.
Nội dung báo án là:
“Pháp nhân của Xây dựng Xương Bình — Vương Xương Bình — đã mua chuộc nhân viên của Địa ốc Tân Thành mới cùng những người liên quan ở các cơ quan chức năng, biển thủ ba trăm triệu tiền bán trước từ tài khoản giám sát.”
Sau đó cảnh sát bắt đầu điều tra.
…
Hôm ấy, Hoàng tổng nói với tôi:
“Vốn định đưa Vương Xương Bình ra nước ngoài, nhưng hắn biết chuyện của Chu Tiền, tôi không dám mạo hiểm. Cậu xử lý luôn hắn đi.”
Tôi đã sớm biết sẽ có ngày này.
Tôi chỉ nói:
“Vâng.”
Rồi lại hỏi:
“Còn đứa bé thì sao?”
Hoàng tổng do dự một lát.
Thấy ông ta do dự, tôi vội nói:
“Hoàng tổng, tôi muốn có một đứa con gái.”
Nghe xong, Hoàng tổng suy nghĩ thêm một chút.
Có lẽ ông ta cảm thấy con gái Vương Xương Bình còn nhỏ, không tạo thành uy hiếp, nên đồng ý.
…