Chuyến Xe Lúc 11h

1

Bố tôi là tài xế xe buýt ca đêm, tối nào đúng 11 giờ cũng xuất bến.

Ông có một quy định rất kỳ lạ: Phụ nữ mang t h a i tuyệt đối không được lên xe.


Hôm ấy bố tôi bị bệnh, tôi phải lái thay ca.

Xe đang chạy được nửa đường thì bố gọi điện.

"Nhanh lên! Trên xe có lẫn một phụ nữ mang t h a i, mau đuổi cô ta xuống xe!"

Tôi không nỡ, nhưng cũng chỉ có thể làm theo quy định.

Thế nhưng tất cả phụ nữ trên xe đều phủ nhận mình đang mang t h a i.


Tôi sa sầm mặt:

"Nếu còn không chịu thừa nhận, đừng trách tôi khám người!"

Hành khách vô cùng phẫn nộ, thậm chí còn có người lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.


Đúng lúc ấy, tôi lại nhận được điện thoại của bố:

"Chạy mau! Chúng... đến rồi!"

 

 
 


1
"Tại sao các người không cho phụ nữ mang t h a i lên xe?"

Một thanh niên nhuộm tóc vàng chỉ vào chiếc xe buýt, tức đến mức nhảy dựng lên.

"Phân biệt đối xử thì thôi đi, còn ngang nhiên treo khẩu hiệu ngay trên thân xe nữa!"

"Đúng là vô sỉ! Ngay cả một thằng d u c ô n như tôi còn không chịu nổi!"


Tôi quay đầu nhìn chiếc xe.

Trên thân xe màu trắng đã hoen gỉ, treo một băng rôn đỏ dài khoảng bốn mét.

"Phụ nữ mang t h a i cấm lên xe!"

Mấy chữ đen trên băng rôn cực kỳ nổi bật, đứng từ xa cũng nhìn thấy rõ.

Quả thật... có hơi ngang ngược.


Nhưng tuyến xe này bố tôi đã lái suốt ba mươi năm, và quy định ấy cũng đã tồn tại suốt ba mươi năm.

Tối qua, bố tiếc đĩa thức ăn nguội còn thừa nên ăn nốt.

Kết quả vừa ăn xong thì tiêu chảy dữ dội.

Mẹ đưa bố vào bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán n g ộ đ ộ c thực phẩm cấp tính, phải truyền nước ba ngày.


Nghe xong, sắc mặt bố lập tức thay đổi.

"Không được, tôi phải đi làm."


"Xe không thể dừng, nhất định phải chạy."


Dù mẹ và tôi khuyên thế nào, ông cũng chỉ lặp đi lặp lại một câu:

"Xe không thể dừng."


"Nếu dừng... sẽ xảy ra chuyện lớn."

Bất đắc dĩ, tôi chỉ còn cách lái thay ca.


Gương mặt bố trắng bệch, môi khô nứt vì mất nước, vậy mà vẫn nắm chặt tay tôi, dặn đi dặn lại:

"Nhất định phải tuân thủ quy định."


"Không được để phụ nữ mang t h a i lên xe, tuyệt đối không được!"


"Còn nữa, không được dừng xe giữa đường, càng không được đón khách dọc đường, nghe rõ chưa?"


 

 
 

2

Tôi mất kiên nhẫn, gật đầu qua loa.

"Biết rồi, biết rồi."

Bố vẫn không yên tâm, cố nhịn cơn đau bụng, bắt tôi giơ tay thề.

"Con thề đi, nhất định sẽ làm đúng lời bố dặn."

"Nếu không... cả đời này con đừng hòng phát tài!"


Đúng là một lời thề quá độc.

Tôi không khỏi thấy kỳ lạ.

"Tại sao?"


"Tại sao lại có những quy định kỳ quặc như vậy?"


Nhưng hỏi thêm thì bố không chịu nói nữa.

Ông nhắm mắt, ngả người ra ghế.

"Bụng đau quá... Mệt quá... Không muốn nói."


Lần nào cũng vậy.

Hỏi nguyên nhân, ông chưa bao giờ chịu nói.

Nghĩ đến mấy chuyện bực mình ấy, tôi càng cáu gắt, trợn mắt lườm tên tóc vàng.

"Muốn lên thì lên, không lên thì biến."


Tên tóc vàng sững người, rồi nổi trận lôi đình.

"Thái độ gì thế hả? Tin tôi khiếu nại cậu không?"


Tôi đảo mắt, nhún vai đầy vẻ chẳng bận tâm.

"Cứ việc."


Thị trấn chúng tôi bốn bề là núi, chỉ có duy nhất một con đường dẫn ra ngoài.

Kinh tế trong trấn nghèo nàn, không có đường cao tốc cũng chẳng có tàu hỏa.

Muốn vào thành phố, chỉ có thể đi chiếc xe buýt chạy chậm rì này.

Bố tôi chính là người phụ trách tuyến xe đêm.

Hơn nữa, chỉ lái đúng chuyến 23 giờ.

Xe xuất bến lúc 11 giờ đêm, đến bến xe ngoại ô thành phố lúc 3 giờ sáng.

Bao nhiêu năm qua, chẳng biết đã có bao nhiêu người khiếu nại vì quy định kỳ quái này, nhưng cuối cùng đều chìm xuồng.

 

 
 


3

"Ồn ào cái gì chứ? Không đi thì tránh ra cho người khác lên!"

Đúng lúc tôi và tên tóc vàng đang giằng co, một người phụ nữ tóc uốn lọn lớn, ăn mặc rất thời trang bước tới kéo cậu ta ra.

"Anh à, Tiểu Mạn, nhanh lên."


"Cẩn thận cái vali của em, đó là Chanel đấy, đừng làm va quệt."


Nhóm của họ có ba người.

Chồng người phụ nữ cao lớn vạm vỡ, mặc áo phông đen, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn, nhìn là biết người thường xuyên tập gym.


Tên tóc vàng lập tức im bặt, xám mặt lùi sang một bên.

Sau đó cũng không xảy ra chuyện gì nữa.

Mọi người lần lượt xếp hàng lên xe.

Tên tóc vàng do dự một lúc rồi cũng cau có bước lên.

"Tôi sẽ không bỏ qua đâu! Mai nhất định sẽ lên thị trấn khiếu nại cậu!"


Tôi mặc kệ.

Thức khuya lái thay ca vốn đã bực bội, chẳng muốn cãi nhau với cậu ta.

"Mọi người thắt dây an toàn!"


"Tôi nhắc lần cuối: phụ nữ mang t h a i không được lên xe!"


"Nếu để tôi phát hiện ra thì đừng trách tôi không khách sáo!"


Tôi gào lớn, nhưng trong lòng lại hơi chột dạ.

Tên tóc vàng nói cũng không sai.

Phân biệt đối xử mà còn ngang nhiên như vậy, đúng là hơi quá đáng.

May mà chuyến xe chạy lúc đêm khuya.

Ai nấy đều mệt mỏi buồn ngủ.

Lên xe xong là nhắm mắt ngủ luôn, chẳng còn ai phản đối cái quy định vô lý ấy nữa.

Tôi đạp ga, chở đầy một xe khách chầm chậm tiến về phía trước.

 

 
 


4

Ánh đèn xe xé toạc màn đêm đặc quánh không tan.

Trong cột sáng trắng bệch, vô số côn trùng bay lượn.

Hai bên đường, rừng cây không ngừng quét vào cửa kính, phát ra những âm thanh chói tai khiến người ta nổi da gà.

Càng lái, tôi càng thấy bất an.

Tôi mở điện thoại xem giờ.

Đã 23 giờ 45 phút.

Tim tôi chợt thắt lại.

Tôi đã lái trong khu rừng này... suốt bốn mươi lăm phút!


Tôi từng ngồi tuyến xe này vài lần nên nhớ rất rõ.

Xe xuất bến lúc 11 giờ.

Khoảng hai mươi phút sau sẽ xuyên qua khu rừng rồi vào đường hầm.

Nhưng bây giờ...

Tại sao vẫn chưa đến đường hầm?

Tốc độ xe luôn giữ ở khoảng 60 km/h, gần như không thay đổi, đúng như lời bố dặn.

Tôi bắt đầu hoảng hốt, vội gọi cho bố.


Nghe tôi nói vẫn chưa ra khỏi khu rừng, bố lập tức cuống cuồng, gần như gào thét vào điện thoại:

"Trên xe có phụ nữ mang t h a i! Mau! Mau đuổi cô ta xuống!"


Tôi lúng túng đáp:

"Chỗ này trước không có làng, sau không có quán, ngay cả đèn đường cũng chẳng có. Trong núi có thể có thú dữ."


"Nếu đuổi người ta xuống xe, lỡ xảy ra chuyện..."


Tôi còn chưa nói hết thì bố đã quát lớn ngắt lời:

"Im miệng!"


"Nếu không đuổi người mang t h a i xuống xe..."


"Cả xe sẽ chzc hết!"


"Mau lên!"

Đầu dây bên kia vang lên tiếng mẹ hoảng hốt kêu thất thanh.

Hình như bố định tự rút kim truyền để chạy đến tìm tôi.

Bố là người cực kỳ nghiêm túc và bảo thủ, chưa bao giờ tùy tiện đùa giỡn.

Nếu ông nói mọi người trên xe sẽ chzc...

Thì rất có thể... đó là sự thật.

 

 
 


5

Tôi không thể ngồi yên thêm được nữa, lập tức đạp mạnh phanh.

Lốp xe cọ xát với mặt đường đầy sỏi đá, phát ra tiếng rít chói tai.

Rất nhiều hành khách trên xe bị đánh thức. Tên tóc vàng cau có mở mắt, chửi um lên:

"Đệt, biết lái xe không vậy?"

Tôi chẳng còn tâm trí để ý đến hắn, bật đèn trên trần xe, đứng phắt dậy rồi hét lớn với mọi người:

"Đâu là người mang thai trên xe?"

"Mau bước ra đây!"

"Rốt cuộc ai có thai mà không chịu nhận? Đừng trách tôi không khách sáo!"

"Bây giờ lập tức xuống xe! Nếu để tôi tự tìm ra, cô sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"

Lần này, ngay cả những hành khách ngủ say nhất cũng bị đánh thức.

Người phụ nữ tóc uốn gợn sóng lúc nãy dường như có tính khí rất cáu kỉnh khi vừa ngủ dậy. Cô ta bật phắt dây an toàn, đứng bật dậy.

"Anh bị thần kinh à?"

"Phụ nữ mang thai đắc tội gì với anh?"

"Chẳng lẽ anh không phải do phụ nữ mang thai sinh ra sao?"

"Đồ có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, anh lên mặt với ai đấy?"

"Anh có biết bố tôi là ai không?"

Đám người xung quanh thấy có kịch hay thì càng hăng hái, nhao nhao hò reo cổ vũ cho cô ta. Tên tóc vàng còn chủ động vỗ tay.

"Nói hay lắm!"

"Tao đã ngứa mắt thằng nhóc này từ lâu rồi. Chỉ là tài xế quèn mà làm màu ghê gớm."

Thời gian gấp gáp, tôi thật sự không còn tâm trạng cãi cọ với họ, chỉ lặp lại một lần nữa:

"Mau lên! Ai đang mang thai thì tự giác xuống xe!"

Không một ai đáp lời.

Người phụ nữ tóc xoăn nhìn tôi lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ u ám.

"Tôi phải kịp chuyến bay lúc sáu giờ sáng mai."

"Nếu vì anh mà tôi lỡ chuyến bay, anh có biết hậu quả sẽ thế nào không?"

Còn hậu quả nào nghiêm trọng hơn việc cả xe đều chết sao?

Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn, tiện tay chộp lấy một cây gậy bóng chày bên cạnh ghế.

"Tôi nói lần cuối!"

"Người mang thai lập tức xuống xe!"

"Bao giờ cô ấy xuống thì xe mới chạy! Hiểu chưa?"

 

 
 

6

Lúc này, hành khách trên xe mới bắt đầu căng thẳng, xì xào bàn tán.

"Tôi còn phải kịp chuyến tàu, không thể đến muộn được!"

"Đúng thế! Tôi cũng phải lên thành phố để kịp chuyến bay sáng!"

"Tôi đi gặp khách hàng, còn định thuê phòng ngủ một lát trước khi làm việc nữa."

Phần lớn hành khách trên chuyến xe này đều lên thành phố để đi máy bay hoặc tàu cao tốc.

Nếu không thì ai rảnh mà nửa đêm ngồi chuyến xe chậm này chứ?

Người phụ nữ tóc xoăn rõ ràng là một kẻ ích kỷ chỉ biết bản thân.

Thấy tôi cầm gậy bóng chày, mặt mày hung dữ, cô ta phủi mông ngồi xuống, không tiếp tục đối đầu với tôi nữa.

"Muốn tìm phụ nữ mang thai thì tìm nhanh lên, đừng làm mất thời gian của tôi."

Chuyện không liên quan đến mình thì mặc kệ.

Ngoài vẻ sốt ruột, đám đàn ông cũng không gây thêm chuyện.

Còn những người phụ nữ thì nhìn ngó trái phải, cố tìm xem ai là người mang thai.

Chiếc xe này đã quá cũ, bóng đèn trên trần chỉ đủ hắt ra ánh sáng lờ mờ. Mọi người đều ngồi yên trên ghế, căn bản không thể nhìn ra ai có bầu, ai không.

Bố tôi liên tục nhắn tin:

"Con trai, đừng chần chừ nữa, mau tìm người mang thai đi!"

"Càng nhanh càng tốt!"

"Nhất định phải thật nhanh!"

Những tin nhắn dồn dập ấy chẳng khác nào bùa đòi mạng, khiến gân xanh trên trán tôi nổi lên từng đợt.

Tôi không nhịn nổi nữa, hít sâu một hơi rồi dùng gậy bóng chày gõ mạnh hai cái vào thanh vịn trên xe.

"Bắt đầu kiểm tra!"

"Tất cả phụ nữ đứng ra giữa lối đi!"

Lần này, hành khách hoàn toàn bùng nổ.

Người phụ nữ tóc xoăn là người đầu tiên đứng bật dậy phản đối.

"Anh định làm gì? Giở trò sàm sỡ à?"

"Có tin tôi báo cảnh sát không?"

Tên tóc vàng giơ ngón cái với tôi.

"Đỉnh thật đấy anh bạn!"

"Đến cả cách này cũng nghĩ ra được, đúng là nhân tài!"

 

 
 

7

Không một người phụ nữ nào chịu hợp tác.

Tất cả đều ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Lửa giận bốc lên trong lòng, cơn ác ý cũng theo đó dâng trào. Tôi lập tức túm lấy cô gái trẻ ngồi ở hàng ghế đầu.

Cô gái này đi cùng người phụ nữ tóc xoăn, mặc một chiếc áo phông trắng rất rộng.

Vừa đứng vững, cô ta đã tát thẳng vào mặt tôi một cái.

"Đồ lưu manh!"

Chồng của người phụ nữ tóc xoăn lập tức đứng dậy, che chắn cô gái ra sau lưng.

"Thằng nhãi, mày muốn chết à?"

Thật ra tôi kéo cô ấy lên là muốn nhờ cô giúp kiểm tra xem người phụ nữ nào đang mang thai.

Dù sao nam nữ khác biệt, tôi cũng không thể thật sự đưa tay sờ bụng những người phụ nữ xa lạ được.

8

Nhưng cái tát ấy rất mạnh.

Cô gái nhìn người nhỏ nhắn, gầy gò, vậy mà sức lực lại không hề nhỏ.

Trong khoang miệng tôi tràn ngập mùi tanh của máu, môi cũng bị cô ta đánh rách.

Lớn đến chừng này, tôi chưa từng bị ai tát vào mặt trước mặt bao nhiêu người như thế.

Cơn giận bùng lên dữ dội, gần như thiêu rụi hết lý trí.

Mặc kệ tất cả, tôi túm chặt cổ áo người đàn ông đứng trước mặt.

Trông hắn cao lớn vạm vỡ, nhưng đến lúc thật sự phải động tay thì lại chột dạ.

Hắn siết chặt cổ tay tôi, ngoài mạnh trong yếu mà quát:

"Tiểu Mạn! Mau gọi cảnh sát! Bắt tên lưu manh này đi!"

Người phụ nữ tóc xoăn cuống quýt lấy điện thoại, bấm số 110.

Điều kỳ lạ là đầu dây bên kia chỉ toàn tiếng báo bận.

Cô ta không cam lòng, tiếp tục gọi.

"Tút... tút... tút..."

Tiếng điện tử máy móc ấy lại kỳ lạ thay, khiến cơn giận trong tôi dần nguội xuống.

Tôi bỗng cảm thấy... cả người lạnh đi.

 

Chương tiếp
Loading...