Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chuyến Xe Lúc 11h
2
9
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng nhiệt độ trong xe đã giảm xuống rất nhiều.
Chiếc xe này sang năm là phải thanh lý rồi.
Xe cũ thế này thì điều hòa vốn dĩ chẳng thể hoạt động tốt.
Nhưng cái lạnh lúc này...
Cứ như đang bước vào trung tâm thương mại hạng sang, nơi người ta bật điều hòa hết công suất chẳng tiếc tiền.
Ngay cả lông tơ trên cánh tay tôi cũng dựng đứng.
Bóng người trong xe càng lúc càng mờ ảo.
Dường như màn đêm bên ngoài len qua cửa kính, khiến cả khoang xe tối đi thấy rõ.
Chết tiệt!
"Đứa nào mở cửa sổ vậy? Mau đóng lại ngay!"
Tôi buông gã cơ bắp ra, vội vàng đi dọc khoang xe kiểm tra hai bên cửa sổ.
Quả nhiên có hai người thấy trong xe ngột ngạt nên đã mở cửa kính.
Tôi dùng sức kéo mạnh cửa kính lên, lạnh mặt quát lớn:
"Trên xe này cấm mở cửa sổ! Lúc lên xe chẳng phải tôi đã nhắc rồi sao?"
Người phụ nữ tóc xoăn hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn.
"Anh có thôi đi không hả?"
"Lúc thì cấm phụ nữ mang thai lên xe, lúc thì cấm mở cửa sổ!"
"Anh có tin tôi..."
Rầm!
Một thứ gì đó đâm mạnh vào thân xe.
Chiếc xe rung lắc dữ dội hai cái rồi mới dần ổn định lại.
Trong nháy mắt, sắc mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch.
Ai nấy đều bấu chặt vào ghế ngồi, đến thở mạnh cũng không dám.
Người phụ nữ tóc xoăn sợ đến run rẩy, cầm điện thoại tiếp tục gọi.
Đầu dây bên kia...
Vẫn chỉ là tiếng báo bận.
10
Cô ta cúp máy, hạ thấp giọng mắng chồng:
"Anh chết rồi à? Mau báo cảnh sát đi!"
"Động tĩnh lớn thế này, khéo là gấu đấy!"
Tên tóc vàng ngồi hàng đầu vốn nhát gan, sợ đến sắp khóc.
"Anh bạn à... giờ này rồi, anh không thể lái xe đi trước được sao?"
"Xe của anh nát bét thế này, lỡ thật sự là thú dữ thì cả bọn tiêu đời mất!"
Rầm! Rầm! Rầm!
Chiếc xe tiếp tục rung lắc.
Lần này còn dữ dội hơn, suýt nữa hất tôi ngã xuống đất.
Mọi người lập tức luống cuống cài dây an toàn.
Ngay cả người phụ nữ tóc xoăn nóng tính nhất cũng không chịu nổi nữa, chủ động xuống nước với tôi.
"Đồng chí à... anh không thể lái xe trước được sao?"
"Động tĩnh thế này đáng sợ quá..."
Trong tình huống này...
Cho dù có tìm được người mang thai, chẳng lẽ tôi thật sự nỡ đuổi cô ấy xuống xe?
Nếu bên ngoài thật sự có dã thú...
Thì sẽ là một xác hai mạng.
Tôi siết chặt điện thoại, lòng như có hai luồng suy nghĩ giằng xé.
Linh cảm mách bảo tôi...
Phải nghe lời bố.
Nhưng tình hình trước mắt quả thật quá khó xử.
Đúng lúc tôi còn đang do dự, mọi người trên xe đồng loạt lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.
"Tút... tút... tút..."
Lọt vào tai chỉ toàn tiếng báo bận.
Không một ai gọi được.
Tôi cũng vô thức mở điện thoại lên.
Trong hộp thư có một tin nhắn.
Là bố gửi từ mười phút trước.
"Bọn chúng đến rồi. Mau chạy đi!"
11
Trong khoảnh khắc ấy...
Tôi chợt hiểu vì sao bố không cho phụ nữ mang thai lên xe.
Có lẽ...
Thứ đang bám theo chúng tôi chính là để tìm phụ nữ mang thai!
Không tìm được người mang thai...
Chúng sẽ không chịu rời đi.
Rầm!
Lần này, thứ bị đâm là phần đầu xe.
Một cái bóng đen lướt vụt qua phía trước, nhanh đến mức không thể nhìn rõ là thứ gì.
"Qu... quái... quái vật!"
Tên tóc vàng chỉ vào dấu bàn tay méo mó in trên cửa kính, hai tay run như người mắc bệnh Parkinson.
Đó là một dấu bàn tay vô cùng kỳ quái.
Lòng bàn tay to gần bằng người bình thường.
Nhưng...
Chỉ có ba ngón.
Mỗi ngón dài gần nửa mét.
"Anh còn chờ gì nữa! Mau lái xe chạy đi!"
Dấu bàn tay ấy hoàn toàn đánh sập phòng tuyến tâm lý của tên tóc vàng.
Hắn bật dậy khỏi ghế, lao mấy bước đến chỗ tài xế, mạnh tay kéo tôi xuống.
Gã cơ bắp vốn chẳng quen biết gì hắn.
Thế nhưng lúc này hai người lại phối hợp ăn ý đến lạ.
Hắn nhào tới, bẻ quặt hai tay tôi ra sau, ghì chặt tôi xuống sàn.
"Mau! Mau lái xe!"
Tên tóc vàng gạt số, đạp ga, hận không thể biến chiếc xe buýt thành xe đua.
Nhưng...
Dù hắn đã đạp ga sát sàn.
Động cơ cũng đã gầm lên.
Chiếc xe...
Vẫn không hề nhúc nhích.
Hắn không dám tin, liên tục đạp ga hết lần này đến lần khác.
Gã cơ bắp buông tôi ra, vẻ mặt như vừa gặp ma.
Sắc mặt tôi...
Cũng chẳng khá hơn là bao.
"Đừng đạp nữa."
"Xe..."
"Đã bay lên rồi."
12
Áp sát cửa kính nhìn xuống dưới...
Có thể thấy lúc này chiếc xe đã cách mặt đất chừng một mét.
Bốn bánh xe lớn quay tít trong vô vọng, phát ra tiếng gầm không cam lòng.
Tên tóc vàng nuốt khan, vẻ mặt đờ đẫn.
"Ch... chuyện này... sao có thể chứ?"
Đúng vậy...
Sao có thể được?
Chiếc xe này nặng tới bảy tấn.
Cộng thêm hai mươi hành khách trên xe, ít nhất cũng hơn tám tấn.
Dù có là mãnh thú khỏe đến đâu...
Cũng không thể nhấc bổng cả chiếc xe lên được chứ?
"Bọn chúng đến để tìm phụ nữ mang thai."
"Nếu không đuổi người mang thai xuống xe... sẽ chẳng ai rời khỏi đây được."
Tôi ngồi dậy, ánh mắt vô hồn nhìn qua kính chắn gió phía trước.
Chùm đèn pha trắng bệch chỉ chiếu được một đoạn ngắn rồi lập tức bị màn đêm đen đặc nuốt chửng.
Đột nhiên, tôi có một cảm giác kỳ lạ.
Dường như...
Cả thế giới chỉ còn lại chiếc xe này, và những người sống trên xe.
Người phụ nữ tóc xoăn cũng bắt đầu suy sụp, hét thất thanh rồi lao vào lòng chồng.
"A a a a!"
"Rốt cuộc đó là thứ quỷ gì?"
"Chúng... rốt cuộc là thứ gì?"
Toàn bộ hành khách đều quay đầu nhìn tôi.
Chết tiệt!
Tôi cũng muốn biết chúng là cái quái gì!
Bố tôi trước giờ chưa từng nhắc đến công việc của mình.
Ông luôn kín như bưng, chưa bao giờ tiết lộ nửa lời.
Ngay cả lúc nhắn tin...
Cũng chỉ viết vẻn vẹn: "Bọn chúng đến rồi."
Tôi biết làm sao đây?
Chính tôi cũng tuyệt vọng lắm!
13
Rầm!
Trên nóc xe vang lên một tiếng va chạm nặng nề, tấm thép dày lập tức lõm xuống thành một hố lớn.
Tiếng "rầm" ấy như mở màn cho một bản nhạc chết chóc.
Ngay sau đó...
Khắp bốn phương tám hướng liên tục vang lên những tiếng rầm! rầm!
Trên nóc xe...
Thân xe...
Gầm xe...
Tất cả mọi người đều sợ đến ngây dại, ngay cả hét cũng quên mất.
Ai nấy ôm chặt đầu, co rúm trên ghế như chim cút.
Những người nhát gan như tên tóc vàng đã bắt đầu âm thầm khóc, nhưng lại không dám phát ra tiếng.
Bầu không khí kinh hoàng bao trùm từng ngóc ngách trong xe.
Rắc!
Một thứ gì đó đâm mạnh vào kính chắn gió.
Ngay lập tức, tấm kính nứt ra như mạng nhện.
Tất cả đều hiểu...
Chiếc xe này không thể bảo vệ họ được bao lâu nữa.
Tôi luôn cho rằng mình chẳng phải người tốt đẹp gì.
Nhưng lúc này...
Tôi thật sự không thể thốt ra câu ấy nữa.
"Tìm người mang thai."
"Đuổi cô ấy xuống xe."
Mạng của cả xe...
Hay mạng của một phụ nữ mang thai...
Rốt cuộc bên nào nặng hơn?
Giết một người để cứu cả xe...
Là làm điều ác...
Hay là làm việc thiện?
Chắc đầu óc tôi hỏng mất rồi.
Đến lúc sống chết thế này...
Mà còn ngồi nghĩ mấy câu hỏi triết học.
"Mau tìm phụ nữ mang thai đi!"
"Đuổi cô ta xuống xe thì chúng ta mới sống được!"
Người phụ nữ tóc xoăn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Ngay khoảnh khắc cô ta hét lên câu ấy...
Tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Rồi ngay lập tức...
Lại thấy bản thân thật đáng ghê tởm.
Tôi muốn sống.
Nhưng lại không muốn mang cảm giác tội lỗi vì giết người.
Đúng là một tên ngụy quân tử vô liêm sỉ.
14
Dưới sự giày vò của nỗi sợ hãi và khát vọng sinh tồn...
Lương tâm hay đạo đức đều bị mọi người ném ra sau đầu.
Bất kể nam hay nữ...
Ai nấy đều tự phát đi tìm người mang thai.
Người đầu tiên bị nghi ngờ...
Là một người phụ nữ trẻ khá mập.
Chị khoảng hơn ba mươi tuổi, da ngăm đen, thân hình vạm vỡ, nhìn là biết làm việc chân tay.
Thấy mọi người trên xe dần dần vây về phía mình, chị sợ hãi liên tục xua tay.
"Tôi không có thai!"
"Tôi béo thôi! Là béo vì ăn nhiều! Thật sự không mang thai!"
Rầm!
Chiếc xe vẫn không ngừng bị những bóng đen va đập.
Tôi cảm giác...
Thứ đang đâm vào không chỉ là thân xe.
Mà còn là linh hồn tôi.
Hết lần này đến lần khác...
Đập nát toàn bộ lòng trắc ẩn...
Và chút lương thiện cuối cùng còn sót lại trong tôi.
"Hu hu hu... xin các người..."
"Con gái tôi còn đang nằm viện ở trung tâm thành phố..."
"Nó đang chờ tôi đến đóng viện phí..."
"Tôi xin các người..."
"Nó mới mười ba tuổi..."
"Vừa lên cấp hai thôi..."
Người phụ nữ mập liều mạng giãy giụa.
Nhưng hai tay làm sao chống nổi bốn tay.
Tôi bịt chặt tai, ngồi xổm xuống, vùi đầu vào cánh tay như con đà điểu.
"Tôi thật sự không mang thai!"
"Tôi không muốn chết!"
"Nếu tôi chết..."
"Con tôi phải làm sao?"
"Xin các người tha cho tôi..."
Đến cuối cùng...
Giọng khóc của chị đã chói tai như tiếng quỷ khóc, như muốn xé toạc màng nhĩ tôi.
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.
Lúc ấy mới phát hiện...
Mình đã khóc đến đầy mặt nước mắt.
Cửa xe bị ai đó nhanh chóng mở ra.
Ba người đàn ông hợp sức nhấc bổng người phụ nữ mập ném khỏi xe.
Cơ thể chị còn chưa kịp chạm đất...
Đã bị một chiếc xúc tu kỳ dị quấn lấy rồi kéo đi mất.
Chiếc xúc tu ấy đỏ tươi, béo múp.
Bề mặt phủ kín từng hàng từng hàng gai ngược sắc nhọn.
Tôi sợ đến ngồi phịch xuống đất.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Rất lâu sau...
Tôi mới phản ứng được.
Chiếc xúc tu dài mấy mét ấy...
Có lẽ...
Chỉ là cái lưỡi của một con quái vật nào đó.