Chuyến Xe Lúc 11h

4

Tôi còn nhìn thấy cả những viên sỏi nằm trên mặt đường.

Nước càng lúc càng nhiều.

Nhanh chóng ngập đến đầu gối tôi.

Mọi người trong xe đều vùng vẫy dữ dội.

Qua gương...

Tôi thấy người phụ nữ mập ghì chặt đầu tên tóc vàng xuống nước.

Ấn hắn chìm nghỉm.

Chẳng mấy chốc...

Thi thể hắn nổi lên.

Người phụ nữ mập chán nản buông tay.

Rồi quay sang tìm mục tiêu tiếp theo.

Tên tóc vàng lặng lẽ nổi một lúc.

Đột nhiên...

Hắn đứng bật dậy.

Từ miệng phun ra hai cọng rong nước.

Diện mạo của hắn...

Cũng thay đổi trong tích tắc.

Cơ thể phồng lên như quả bóng.

Như thể đã bị ngâm trong nước suốt nhiều năm.

Nếu không nhờ mái tóc vàng ấy...

Tôi thật sự không nhận ra...

Khối xác trương phình ấy...

Chính là tên tóc vàng gầy gò trước kia.

 

 
 

20

Hắn lắc lắc đầu.

Sau đó...

Ánh mắt khóa chặt lấy tôi.

Rồi lảo đảo bước tới.

Tôi nghiến răng.

Điên cuồng đạp ga.

Chiếc xe tăng tốc đột ngột.

Theo quán tính...

Toàn bộ nước cùng mọi người lại bị hất về phía sau.

Tôi không dám dừng.

Tôi sợ...

Chỉ cần dừng lại...

Bọn chúng sẽ như sóng biển...

Ầm ầm ập tới.

Thế nên tôi điên cuồng đạp ga.

Tăng tốc.

Tăng tốc nữa.

Không ngừng tăng tốc.

Xe chạy càng lúc càng nhanh.

Nước càng lúc càng dâng.

Từ eo...

Đến ngực...

Rồi cánh tay tôi.

Tên tóc vàng dường như đã nhắm đúng tôi.

Hắn cố sức gạt những vật cản xung quanh.

Ra sức bơi về phía trước.

Nhìn qua gương chiếu hậu...

Trong khoang xe tối om...

Dường như chỉ còn vài chiếc túi xách nổi lềnh bềnh.

Đám đàn ông.

Những người phụ nữ.

Cả người phụ nữ mập...

Đều biến mất.

Họ đi đâu rồi?

Đều chìm xuống đáy nước sao?

Không đúng.

Dù nước lúc này đã ngập đến cổ tôi...

Nhưng tôi đang ngồi cơ mà.

Mọi chuyện...

Quá đỗi kỳ quái.

Cả chiếc xe...

Như bị nhốt trong một quả cầu thủy tinh trong suốt.

Nước không ngừng tràn vào xe buýt.

Nhưng đường hầm bên ngoài...

Vẫn khô ráo như cũ.

Tôi cảm giác...

Đầu mình cũng đã ngập đầy nước.

Ý thức mơ hồ.

Không còn khả năng suy nghĩ.

Tôi đang ở đâu?

Tôi đang làm gì?

Ban đầu...

Rõ ràng tôi chỉ muốn cứu mấy người phụ nữ ấy.

Thế còn họ bây giờ?

Đều chết hết rồi sao?

 

 
 

21

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng va đập đã im bặt từ lâu...

Lại một lần nữa vang lên từ trên nóc xe.

Tôi quay đầu nhìn lại.

Suýt nữa thì sợ đến són cả ra quần.

Tất cả mọi người trên xe...

Đều đang treo ngược trên trần như những con dơi.

Hai tay hai chân như mọc giác hút, bám chặt lấy nóc xe.

Chỉ có cái đầu thõng xuống dưới...

Đăm đăm nhìn tôi.

Người ở phía trước nhất...

Chính là người phụ nữ tóc xoăn.

Mái tóc dài của cô ta buông rũ xuống.

Thoạt nhìn...

Giống hệt một đám rong biển thành tinh.

Thấy tôi nhìn mình...

Cô ta nhếch miệng cười.

Rồi từ từ cử động tay chân...

Bò về phía tôi.

Đừng... đừng tới đây!

Dưới sự dẫn đầu của cô ta...

Những người khác giống như đàn cá ngửi thấy mùi máu.

Đồng loạt bò về phía tôi.

Tên tóc vàng dưới nước dường như sợ bị bọn họ giành mất con mồi.

Hắn vùng vẫy dữ dội hơn, bắn tung tóe nước khắp nơi.

Lúc này...

Tôi chỉ hận sức khỏe mình quá tốt, không ngất xỉu từ sớm.

Giá mà ngất đi thì hay biết mấy.

Biết đâu tỉnh dậy...

Tôi cũng biến thành quỷ.

Gia nhập cùng bọn họ.

Ai sợ ai chứ!

Chứ không như bây giờ...

Tôi sợ đến sắp đái ra quần.

À không...

Tôi đã đái ra quần rồi.

Còn bất giác run lên bần bật.

Nước vẫn không ngừng dâng.

Đã gần ngập tới miệng tôi.

Liều thôi!

Tôi nhảy phắt lên ghế.

Đứng bật dậy.

Dồn hết sức đá mạnh vào kính chắn gió.

Tấm kính vốn đã nứt nẻ, lập tức vỡ tan.

Choang!

Tôi cùng dòng nước và tất cả mọi thứ trong xe...

Bị quán tính khổng lồ cuốn phăng ra ngoài.

 

 
 

22

"Đệt!"

Cú ngã này...

Suýt nữa làm tôi chấn động não.

Tôi nghiến răng đứng dậy.

Không kịp để ý đau đớn.

Khập khiễng lao thẳng về phía trước.

Không chạy không được.

Thứ đuổi theo tôi...

Quá nhiều!

Người phụ nữ mập.

Tên tóc vàng.

Cô nữ sinh.

Cùng toàn bộ đàn ông đàn bà trên xe...

"Đừng chạy!"

"Tôi còn phải đến bệnh viện!"

"Cậu phải lái xe đưa tôi lên thành phố!"

"Đúng thế!"

"Chúng tôi còn phải kịp chuyến bay!"

"Không được đến muộn!"

"Đứng lại!"

"Cậu tài xế kia!"

"Đứng lại cho tôi!"

Tôi sắp khóc luôn rồi.

Chị gái à...

Đầu chị nát như cái bánh tráng rồi...

Mà vẫn còn nhớ chuyện đi xe nữa sao?

Hai chân tôi như có gió.

Hai tay vung liên hồi.

Chỉ hận không chạy nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

Có vẻ đám phía sau chân cẳng không được linh hoạt.

Đặc biệt là tên tóc vàng.

Mới đi vài bước đã lăn lông lốc xuống đất.

Khoảng cách giữa chúng và tôi...

Ngày càng xa.

Bóng dáng dần chìm vào màn đen của đường hầm.

Bên tai như có gió thổi.

Trong đường hầm tĩnh lặng sâu hun hút.

Tôi nghe rõ từng nhịp tim của mình.

Thình thịch...

Thình thịch...

Đột nhiên...

Tôi thấy vui mừng.

Có lẽ số tôi chưa tận.

Ít nhất...

Lũ quái vật kỳ dị lúc đầu...

Không đuổi theo.

Chỉ cần cắt đuôi được đám này...

Tôi sẽ sống!

Nghĩ đến đó...

Toàn thân tôi như tràn đầy sức lực.

Giang Lưu!

Cố lên!

Mày chạy ra ngoài được mà!

 

 
 

23

Tôi nhớ...

Đường hầm này vốn không dài.

Đi xe chỉ mất vài phút.

Quả nhiên.

Chạy chừng mười phút...

Phía trước đã lờ mờ xuất hiện một đốm sáng.

Tôi chưa bao giờ biết...

Mình lại chạy khỏe đến vậy.

Cơ đùi đau như muốn nổ tung.

Tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Nhưng không sao.

Chỉ cần chạy ra khỏi đường hầm...

Tôi sẽ an toàn.

Tôi nhớ...

Bên kia đường hầm là một cánh đồng rộng lớn.

Trong ruộng trồng toàn ngô cao quá đầu người.

Chỉ cần chui vào đó...

Lũ quỷ chắc chắn không tìm thấy tôi.

Mười mét.

Chín mét.

Tám mét...

Tôi như một vận động viên Olympic.

Dựa vào chút sức lực cuối cùng...

Chuẩn bị bứt tốc.

Ba mét.

Hai mét.

Một mét.

Ra rồi!

Rầm!

Một bóng đen khổng lồ từ trên trời giáng xuống.

Chặn kín đường đi của tôi.

Do quán tính.

Tôi không kịp dừng lại.

Đâm sầm vào lòng nó.

Cảm giác...

Như ngã vào hố phân.

Toàn thân con quái vật nhớp nháp.

Ẩm ướt.

Lại còn bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Khiến tôi chỉ muốn cắt luôn cái mũi.

"Ọe..."

Tôi giãy giụa bò xuống.

Cả tay lẫn chân cùng dùng sức lùi về sau.

Dù trên trời không có trăng.

Nhưng bầu trời lại phủ một màu vàng kỳ dị.

Đủ để tôi nhìn rõ hình dạng con quái vật.

Thân thể nó vô cùng đồ sộ.

Hơi giống con rết khổng lồ.

Khắp người mọc ken đặc những cánh tay quái dị.

Điều đáng sợ nhất là...

Trên đầu nó...

Lại là khuôn mặt của tôi.

Không...

Phải nói...

Đầu của nó...

Chính là đầu tôi.

Ngay cả mái tóc húi cua dựng đứng...

Cũng giống hệt.

Tôi hoàn toàn ngây người.

Nhìn cái đuôi như rắn cùng những cánh tay quái dị của nó...

Mà đầu óc vẫn còn đủ sức nghĩ ngợi.

Tôi nhớ...

Dấu bàn tay trên xe...

Không giống thế này.

Vậy có nghĩa là...

Ngoài nó ra...

Còn có những con quái vật khác?

 

 
 

24

Vù!

Vù vù vù!

Cùng với những tiếng xé gió.

Vô số quả bóng đen bay vụt tới.

Bao vây kín lấy tôi.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ.

Ồ...

Yên tâm rồi.

Là lũ có dấu bàn tay kỳ lạ.

Chúng hơi giống cá nóc mọc cánh.

Đôi "bàn tay" kỳ quái kia...

Chính là cánh của chúng.

Phần thân ở giữa...

Là một con mắt khổng lồ.

Mạch máu đỏ chằng chịt.

Trông như thức trắng tám trăm năm.

Vù...

Một con mắt khổng lồ...

Đường kính chừng ba mét...

Chậm rãi hạ xuống.

Dừng ngay trước mặt tôi.

Con mắt nứt ra từ chính giữa.

Một chiếc lưỡi quen thuộc thò ra.

Chiếc lưỡi ấy hất văng hai nhãn cầu nhỏ bên cạnh.

Rồi nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi ngồi bệt xuống đất.

Tay chân mềm nhũn.

Không còn chút sức lực nào.

Thôi vậy.

Đằng nào cũng chết.

Ít nhất...

Chết cho đàng hoàng.

Tôi nghĩ một lúc.

Rồi cố nặn ra một nụ cười với con mắt khổng lồ.

"Các ông chu đáo thật đấy."

"Đợi đông đủ rồi mới ăn cơm."

"Ra tay đi."

"Nhớ ăn sạch sẽ giúp tôi nhé..."

"Hu... hu hu hu..."

Nói đến cuối...

Tôi vẫn không nhịn được mà bật khóc.

Tôi...

Không muốn chết!

Nếu bây giờ có ai cứu tôi...

Tôi sẵn sàng nhận người đó làm bố luôn!

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...