Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chuyến Xe Lúc 11h
5
25
Kẻ ra tay đầu tiên...
Là con mắt khổng lồ.
Nhãn cầu của nó nở bung như cánh hoa sen.
Chiếc lưỡi đỏ thẫm, to bè và béo mập...
Bắn thẳng về phía tôi với tốc độ cực nhanh.
Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng tôi.
Ầm... ầm...
Một tia sét xé toạc bầu trời, chiếu sáng cả vùng núi.
Một cô gái xinh đẹp đến mức linh động như tiên, tay kẹp lá bùa vàng, từ trên trời đáp xuống.
"Hiệu lệnh của lôi đình, triệu thỉnh chư linh.
Thông lên Vô Cực, thấu xuống U Minh.
Theo phù lệnh của ta, lập tức giáng sấm!
Cấp cấp như luật lệnh!"
Tôi trợn tròn mắt, há hốc miệng, gần như không tin nổi những gì mình đang thấy.
Nhưng vẫn chưa hết.
Ngay sau đó, một cô gái còn xinh đẹp rực rỡ hơn, mái tóc tết kiểu đuôi bọ cạp, cũng từ trên không lao xuống.
"Xích Minh khai đồ, viêm quang rực rỡ.
Đan linh chiếu sáng, chu hỏa lưu quang.
Hỏa Đức Chân Quân, uy chấn bát phương!"
Theo tiếng chú lạnh lùng của cô, từng quả cầu lửa liên tiếp nổ tung giữa không trung.
Tôi kích động đến mức vỗ mạnh hai tay, bật dậy khỏi mặt đất.
"Thủy thủ Mặt Trăng!"
"Hu hu hu... Thủy thủ Mặt Trăng đến cứu tôi rồi!"
Đám quái vật vừa rồi còn hung hăng vô cùng, bị sét và lửa giáng cho một trận thì lập tức quay đầu bỏ chạy, đến thở mạnh cũng chẳng dám.
Sau khi đánh đuổi lũ quái vật, cô gái sử dụng lôi pháp nhíu mày bước đến trước mặt tôi.
Rồi...
Bốp!
Cô ấy vỗ mạnh lên đỉnh đầu tôi một cái.
"Thủy thủ Mặt Trăng cái đầu cậu!"
"Bà đây là đạo sĩ Mao Sơn chính thống!"
"Cậu chính là thằng nhóc vô dụng nhà họ Giang đấy à?"
"Đúng là đời sau chẳng bằng đời trước!"
"Càng ngày càng kém!"
26
"Cô Thủy thủ Mặt Trăng" ấy tên là Lục Linh Châu.
Còn cô gái dùng hỏa cầu bên cạnh là đồ đệ của cô ấy, Tống Phi Phi.
Lục Linh Châu...
Là người bố tôi nhờ đến cứu tôi.
Không ngờ...
Một người ngay cả giấy vệ sinh cũng tiếc dùng quá ba tờ như bố tôi...
Lại quen một nhân vật lợi hại đến vậy!
"Đệt!"
"Đám hành khách trên xe của cậu đâu?"
"Cậu lái xe Vãng Sinh kiểu gì vậy?"
"Đúng là tức chết mất!"
Lục Linh Châu không kịp nói thêm với tôi, lập tức quay người chạy vào trong đường hầm.
"Chờ tôi với!"
Đánh chết tôi cũng không dám ở lại cái nơi quỷ quái này một mình.
Tôi lập tức dốc hết sức lực đuổi theo hai người.
Đến khi nhìn thấy chiếc xe buýt cũ nát kia, Lục Linh Châu mới thở phào.
"Phi Phi."
"Đưa tất cả hành khách lên xe."
Tống Phi Phi gật đầu.
Cô tháo chiếc roi quấn bên hông.
Vung mạnh một roi lên người tên tóc vàng đứng gần nhất.
"Bò lên xe."
"Không thì chết."
Động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.
Tôi nhìn mà sững sờ.
Đám quỷ vừa rồi còn giương nanh múa vuốt...
Lúc này ngoan hơn cả cháu nội.
Lục Linh Châu ung dung đứng nhìn Tống Phi Phi lùa quỷ lên xe.
Thậm chí còn rảnh tay móc trong túi ra một gói thịt bò khô.
"Nửa đêm chạy tới đây..."
"Mệt chết bà rồi."
"Nhìn gì?"
"Cậu cũng muốn ăn à?"
"Không được."
"Tôi chỉ còn đúng một gói này thôi."
Tôi nhìn cái túi áo sắp tràn đầy thịt bò khô của cô ấy...
Lặng lẽ quay mặt đi.
"Không cần."
"Tôi không đói."
27
Năm phút sau.
Mọi người lại trở về trên xe.
Điều kỳ lạ là...
Tấm kính chắn gió vốn đã vỡ tan...
Lại nguyên vẹn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi ngồi lên xe cùng Lục Linh Châu.
Cảm giác mọi chuyện trước đó...
Chỉ như một giấc mộng.
Tất cả hành khách đều ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn.
Thậm chí còn tự giác cài dây an toàn.
Lục Linh Châu khoanh tay, đảo mắt nhìn quanh khoang xe.
Sau đó ngoắc người phụ nữ tóc xoăn.
"Cô."
"Lại đây."
"Cô lên nhầm xe rồi."
"Cô biết không?"
Người phụ nữ tóc xoăn ngơ ngác.
"Lên... nhầm xe?"
Lục Linh Châu gật đầu.
"Cô mang thai."
"Mà chính cô cũng không biết."
Nghe hai chữ mang thai...
Sắc mặt người phụ nữ lập tức thay đổi.
"A!"
Cô ôm đầu kêu thảm.
Toàn thân co giật dữ dội.
Đầu...
Đột nhiên gập ngang sang phải một góc chín mươi độ.
Bốp!
Lục Linh Châu tát một cái.
Cái đầu lập tức trở lại vị trí cũ.
"La hét cái gì?"
"Được rồi."
"Biết cô chết thảm rồi."
"Phi Phi sẽ đưa cô đến nơi cô nên đến."
Quả nhiên.
Tống Phi Phi dẫn người phụ nữ xuống xe.
Rồi...
Cứ thế đi vào màn đêm.
Ngay trong đường hầm tối đen, gần như không nhìn thấy năm ngón tay!
Lục Linh Châu nhìn đồng hồ.
Đột nhiên biến sắc.
"Đệt!"
"Sắp một giờ rồi!"
"Nhanh!"
"Nếu không sẽ không kịp mất!"
28
Lục Linh Châu nói.
Nhà họ Giang chúng tôi...
Đời đời đều lái xe Vãng Sinh.
Xe Vãng Sinh là gì?
Nói đơn giản...
Là xe chở những người vừa chết trong vòng bảy ngày...
Đến âm phủ trình diện.
Mỗi ngày có quá nhiều người chết.
Quỷ sai bận đến mức không thể dẫn đường từng người.
Vì vậy...
Có những vong hồn...
Phải tự lên xe đến địa phủ.
Nói cách khác...
Ngoài tôi ra...
Toàn bộ hành khách trên xe...
Đều là người chết.
Còn việc cấm phụ nữ mang thai lên xe...
Là vì người mang thai tương đương một xác hai mạng, sát khí cực nặng.
Nếu đi cùng các vong hồn bình thường...
Rất dễ kích thích hung sát chi khí của bọn họ.
Phụ nữ mang thai...
Và những vong hồn chết đặc biệt thê thảm, oán khí cực nặng...
Đều phải đi chuyến xe đặc biệt.
Tấm băng rôn dán trên xe...
Thực ra...
Là dành cho phụ nữ mang thai xem.
Tôi chỉ muốn khóc.
Chuyện quan trọng như vậy...
Bố tôi lại chẳng nói với tôi câu nào.
Để tôi ở chung với cả xe đầy quỷ suốt một đêm.
Rốt cuộc ông nghĩ gì vậy?
Tôi có phải con ruột của ông không?
"Thế..."
"Mấy con quái vật kia là sao?"
Lục Linh Châu vừa nhai thịt bò khô vừa đáp:
"À."
"Đều bị phụ nữ mang thai dẫn tới."
"Con đầu to kia là Thực Anh Thú."
"Nó thích nhất là nuốt chửng anh linh."
"Xe Vãng Sinh dành cho phụ nữ mang thai có trận pháp."
"Có thể che giấu khí tức của anh linh."
"Còn xe của cậu..."
"Không có."
Tôi quay đầu nhìn đám hành khách đang ngồi im phía sau.
Da gà nổi kín cả sống lưng.
"Linh Châu đại sư..."
"Khụ..."
"Bọn họ..."
"Hình như còn không biết mình đã thành quỷ..."
Lục Linh Châu nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn thằng ngốc.
"Bọn họ còn chưa qua đầu thất."
"Đương nhiên không biết mình đã chết."
"Cậu đúng là người nhà họ Giang chứ?"
"Đến quy củ cơ bản này cũng không biết?"
29
Sau này tôi mới biết.
Bố tôi thương tôi nhát gan.
Sợ tôi sợ hãi.
Nên mới không nói gì cả.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại một chuyện hồi học cấp ba.
Hôm đó xem bản tin.
Có một chiếc xe buýt gặp tai nạn.
Chở cả xe hành khách lao xuống sông.
Biển số chiếc xe ấy...
Bốn số cuối là 164.
Không lâu sau...
Nhà tôi đổi xe.
Mà chiếc xe mới...
Lại giống hệt chiếc xe xuất hiện trên bản tin.
Tôi hỏi bố.
Kết quả còn bị ông đánh cho một trận.
Ông mắng tôi xui xẻo, chỉ biết nói điều gở.
Tôi oan hơn cả Đậu Nga!
Sau khi đúng giờ lái xe vào bến.
Lục Linh Châu dẫn tôi đi qua một lối thông.
Lúc ấy tôi mới phát hiện.
Mình đang đứng trong bãi đỗ xe của nhà tang lễ thành phố.
Bên cạnh...
Chính là chiếc xe buýt kia.
Lục Linh Châu vỗ vai tôi.
"Bố cậu già rồi."
"Chẳng bao lâu nữa..."
"Đến lượt cậu kế nghiệp."
"Giang Lưu."
"Nhát gan thế này thì không được."
Tôi phát điên.
"Tại sao là tôi kế nghiệp?"
"Có bệnh à?"
"Tại sao ngày nào tôi cũng phải đi đón người chết?"
"Công việc này..."
"Chó còn chẳng thèm làm!"
Lục Linh Châu nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
"Bố cậu chưa nói à?"
"Lái một đêm..."
"Được 8.800 tệ."
"Trả lương ngay trong ngày."
Tám nghìn tám trăm?
Một ngày... tám nghìn tám trăm?
Một tháng... hơn hai trăm sáu mươi nghìn tệ?
Một năm... hơn ba triệu tệ?
Tôi lập tức nở nụ cười rạng rỡ với Lục Linh Châu.
"Linh Châu đại sư."
"Cô nói đúng."
"Bố tôi già rồi."
"Việc này nếu tôi không làm..."
"Thì còn ai làm nữa?"
Lục Linh Châu nửa cười nửa không nhìn tôi.
Đang định nói gì thì điện thoại đột nhiên reo.
"Cái gì?"
"Lại là lũ ngu của Bái Nguyệt Hội?"
"Được!"
"Cứ chờ đấy!"
"Sớm muộn gì bà đây cũng san phẳng bọn chúng!"
Cô vừa chửi vừa chạy ra ngoài.
Ngay sau đó.
Tiếng động cơ gầm vang.
Một chiếc Mercedes G-Class phanh gấp bên lề đường.
Lục Linh Châu nhảy lên xe.
Vẫy tay đầy phóng khoáng với tôi.
"Thằng nhóc nhà họ Giang!"
"Hẹn gặp lại!"
Tống Phi Phi ngồi ở ghế lái nhàn nhạt liếc tôi một cái.
Rồi đạp ga.
Chiếc G-Class lao vút đi như tên bắn.
Hai cô gái ấy...
Đúng là ngầu thật.
Tôi nhìn theo chiếc xe khuất dần.
Bỗng nhiên lại thấy vui vẻ.
Chẳng qua cũng chỉ là một chiếc G-Class thôi.
Nửa năm lương là mua được!
Kể từ hôm nay...
Tôi chính thức trở thành...
Một tài xế xe Vãng Sinh ưu tú.