CÔNG LÝ ĐẾN QUÁ MUỘN

2

6
Rời khỏi nhà Ngô Thu Nguyệt, tôi hội quân với nhóm đồng nghiệp còn lại để trao đổi tình hình.

Nam sinh thứ hai có liên quan đến vụ việc của Lâm Tiểu Tiểu tên là Nghiêm Hoa.

Hoàn cảnh gia đình cậu ta khá giống Hà Kiệt.

Đều là gia đình giàu có.

Chỉ khác là nhà Nghiêm Hoa nằm gần khu tập trung các cơ quan nhà nước hơn.

Có lẽ gia đình này còn có những mối quan hệ quyền lực nhất định.

Nghiêm Hoa cũng rất giống Hà Kiệt.

Học hành chẳng ra sao, thường xuyên gây chuyện, từng chuyển qua nhiều trường.

Theo báo cáo của đồng nghiệp tôi, thái độ của cha Nghiêm Hoa cũng chẳng khác gì Ngô Thu Nguyệt.

Ông ta cho rằng mình đã bồi thường quá nhiều tiền rồi, đồng thời trách chúng tôi làm việc không hiệu quả nên mới để những chuyện đáng sợ như vậy tiếp tục làm phiền gia đình họ.

Nhưng trong lời ông ta có một chi tiết đáng chú ý.

Ông ta nói:

“Cách đây không lâu còn gọi điện đòi tiền tôi nữa. Chuyện qua bao lâu rồi mà vẫn đòi tiền. Mẹ nó chứ, có còn để yên không vậy?”

Tôi lập tức hỏi:

“Ông ta có nói người đòi tiền là ai không?”

Đồng nghiệp lắc đầu.

Không hỏi ra được.

Nhưng từ ngữ khí có thể đoán rằng người đó chính là người thân của Lâm Tiểu Tiểu.

Trong gia đình cô bé, ngoài người mẹ Vương Ngọc Lan tinh thần không ổn định và đã mất tích từ lâu, chỉ còn lại cha là Lâm Hữu Kim và ông nội Lâm Tùng.

Dù chưa biết việc đòi tiền có liên quan trực tiếp đến vụ thảm sát gia đình Lý Tuấn Hùng hay không, tôi vẫn ghi nhớ manh mối này.

Hai gia đình đó có thể không phải người tốt.

Nhưng với tư cách người thực thi pháp luật, việc cảnh báo họ vẫn là điều cần thiết.

Bởi vì dù hai tên nhóc kia từng là kẻ gây hại trong vụ án trước, thì trong vụ án hiện tại, chúng thật sự có khả năng trở thành nạn nhân.

Bảo vệ nạn nhân là trách nhiệm của chúng tôi.

Ngay khi chúng tôi tổng hợp xong thông tin thu thập được từ hai gia đình, bên phía Triệu Tuấn cũng truyền tới một tin tức mới.

Anh ấy đã tìm ra manh mối cụ thể.

Nhưng người được tìm thấy không phải Lâm Hữu Kim hay Lâm Tùng.

Mà là thông tin sử dụng chứng minh nhân dân của mẹ Lâm Tiểu Tiểu — Vương Ngọc Lan.

Vào thời đó, dữ liệu chứng minh nhân dân vẫn chưa được kết nối trên toàn quốc.

Có thể tra được thông tin này đã là điều vô cùng khó khăn.

Nhưng chính thông tin ấy lại khiến vụ án trở nên kỳ quái hơn.

7
Theo tài liệu Triệu Tuấn tìm được, một tháng trước Vương Ngọc Lan vẫn từng điều trị tại một bệnh viện ở tỉnh lỵ.

Nhưng bệnh bà điều trị không phải bệnh tâm thần.

Mà là một căn bệnh hiểm nghèo hơn rất nhiều - u não.

Theo hồ sơ bệnh án cuối cùng, Vương Ngọc Lan gần như không còn cơ hội sống sót.

Triệu Tuấn đưa ra suy đoán: ...

“Có lẽ Vương Ngọc Lan đã không còn sống nữa. Đây cũng có thể là nguyên nhân khiến gia đình Lý Tuấn Hùng bị diệt môn đúng vào thời điểm này. Bởi Lâm Hữu Kim đã mất quá nhiều thứ rồi, thay vì tuyệt vọng mà chết đi, chẳng thà kéo thêm vài người xuống cùng.”

Khả năng này quả thực rất lớn.

Nếu Lâm Hữu Kim là hung thủ, vậy tại sao cha ông ta là Lâm Tùng cũng biến mất?

Triệu Tuấn từng tìm hiểu trong làng. Dù đã ngoài năm mươi tuổi, Lâm Tùng vẫn thân hình vạm vỡ, khỏe mạnh, lại là người yêu ghét rõ ràng.

Điều đó có nghĩa là ông ta rất có thể là đồng phạm, hoặc đang che giấu và bao che cho con trai mình ở một nơi nào đó.

Ngoài ra, Triệu Tuấn còn nói:

“Em đã báo cáo lên cấp trên. Các đồng nghiệp ở đội hình sự cấp thành phố cũng đã tới bệnh viện đó để hỗ trợ điều tra nơi ở của Lâm Hữu Kim. Tin rằng chẳng mấy chốc sẽ có manh mối.”

Đúng như lời Triệu Tuấn.

“Chẳng mấy chốc” thực sự đến rất nhanh.

Ngay trong đêm hôm đó, chúng tôi nhận được tin từ đội cấp trên rằng họ đã tìm được một địa điểm khả nghi và thu thập được dấu vân tay bên trong.

Chúng tôi lập tức gửi mẫu dấu vân tay thu được tại hiện trường vụ thảm sát gia đình Lý Tuấn Hùng lên để đối chiếu.

Ngay trong đêm, đội cấp trên đã cho ra kết quả:

Hai mẫu dấu vân tay hoàn toàn trùng khớp.

Nói cách khác, Lâm Hữu Kim chính là hung thủ sát hại cả nhà Lý Tuấn Hùng.

Chỉ cần bắt được ông ta, vụ án có thể tuyên bố phá xong.

Nhưng mọi chuyện chưa bao giờ đơn giản như thế.

8
Ngày hôm sau, Lâm Hữu Kim bị bắt theo một cách cực kỳ ngớ ngẩn.

Ông ta xuất hiện lén lút gần nhà Hà Kiệt, bị người của Ngô Thu Nguyệt phát hiện, bắt giữ ngay tại chỗ, đánh cho một trận rồi giao nộp cho cảnh sát.

Nói cách khác, việc chúng tôi lập tức tới cảnh báo hai gia đình kia quả thật đã phát huy hiệu quả.

Chúng tôi đã ngăn chặn được một bi kịch lớn hơn.

Mục đích của Lâm Hữu Kim quả nhiên là muốn diệt cỏ tận gốc.

Nhưng khi mang suy nghĩ đó thẩm vấn ông ta, lời khai của ông ta lại khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc.

Thậm chí cảm thấy khó tin.

Trước hết, ông ta thừa nhận toàn bộ hành vi sát hại gia đình Lý Tuấn Hùng.

Nhưng lý do lại hoàn toàn ngoài dự liệu.

Ông ta nói Vương Ngọc Lan chưa chết.

Bà đang cần một khoản tiền rất lớn để phẫu thuật, còn cha ông ta là Lâm Tùng đang đưa vợ đi dưỡng bệnh ở một nơi khác.

Ông ta không chịu tiết lộ địa chỉ vì sợ họ bị trả thù.

Còn nguyên nhân ông ta giết cả nhà Lý Tuấn Hùng...

Không phải để báo thù cho con gái Lâm Tiểu Tiểu.

Mà là vì tiền.

Tiền chữa bệnh cho vợ.

“Tiền gì?”

Tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau.

Lâm Hữu Kim chậm rãi nói:

“Ba gia đình đó, vì chuyện làm hại con gái tôi, đều nắm giữ điểm yếu của nhau... Nhà Lý Tuấn Hùng nghèo nhưng lại tham lam vô độ. Bọn họ luôn lấy chuyện đó ra uy hiếp hai nhà còn lại để đòi tiền... Cho nên...”

Ông ta từ từ kể ra động cơ giết người.

“Cho nên hai gia đình kia hứa trả cho tôi một khoản tiền lớn, bảo tôi giải quyết cái mối họa có thể liên lụy họ cả đời đó. Hôm nay tôi đến nhà Ngô Thu Nguyệt chính là để lấy số tiền còn lại. Không ngờ lại bị phản bội...”

Nói tới đây, vẻ mặt ông ta trở nên dữ tợn hơn, nghiến răng ken két.

“Bọn chúng chắc chắn cũng coi tôi là mối họa! Vốn dĩ chẳng định trả tiền! Còn muốn các người nghĩ rằng tôi giết người để báo thù cho con gái! Muốn che giấu tất cả! Dù sao giờ tôi cũng chết chắc rồi, vợ tôi cũng chết chắc rồi... Tôi nhất định không tha cho chúng! Có chết thì cùng chết!”

Tôi và Triệu Tuấn sững sờ.

Sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Nhưng tôi vẫn lập tức hỏi:

“Chỉ nói miệng thì không đủ. Ông có bằng chứng không?”

Lâm Hữu Kim gật đầu.

“Có. Bọn chúng từng chuyển tiền cho tôi. Khoảng một tháng trước. Đó là tiền đặt cọc giết người.”

Tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau.

Không phải chuyện này hoàn toàn không có khả năng.

Gia đình Lý Tuấn Hùng đến giờ vẫn sống trong làng, rõ ràng không có thế lực hay bối cảnh gì.

Điều đó có nghĩa rằng trong vụ việc của Lâm Tiểu Tiểu năm xưa, người đứng ra dàn xếp và ém nhẹm sự việc chắc chắn là hai gia đình còn lại.

Liệu họ có đủ quyền thế để đến mức muốn diệt khẩu cả gia đình Lý Tuấn Hùng hay không?

Khó mà nói trước được.

Mà thuê người giết người không phải tội nhẹ.

Ở một mức độ nào đó, thậm chí còn có thể bị coi là chủ mưu của vụ án giết người.

Vấn đề quá nghiêm trọng.

Chúng tôi lập tức tạm dừng thẩm vấn để báo cáo với đội trưởng.

9
Sau khi nghe báo cáo, đội trưởng lão Từ cũng im lặng hồi lâu.

Suy nghĩ rất lâu, ông mới nói:

“Các cậu báo cho tôi trước là đúng. Để tôi đi thăm dò thực hư đã. Tạm thời đừng triệu tập họ, tránh đánh rắn động cỏ. Các cậu cứ tiếp tục làm việc với Lâm Hữu Kim, xem ông ta có dấu hiệu nói dối hay không.”

Quả nhiên.

Việc chúng tôi không lập tức tìm đến nhà họ Hà và họ Nghiêm là hoàn toàn chính xác.

Thế là trong thời gian tiếp theo, chúng tôi tiếp tục xác minh lời khai của Lâm Hữu Kim.

Từ việc tái hiện hiện trường gây án cho tới đối chiếu các chứng cứ.

Ít nhất về phần thảm sát gia đình Lý Tuấn Hùng, Lâm Hữu Kim rất hợp tác và giúp chúng tôi làm rõ toàn bộ quá trình.

Chúng tôi cũng lấy được sao kê tài khoản ngân hàng của ông ta.

Đúng như ông ta nói.

Hai gia đình kia thực sự từng chuyển tiền cho ông ta.

Mà số tiền còn không hề nhỏ.

Nhưng vấn đề cũng nằm ở đó.

Ngoài những khoản chuyển tiền ấy, Lâm Hữu Kim không có bất kỳ chứng cứ nào khác chứng minh rằng việc giết cả nhà Lý Tuấn Hùng là do hai gia đình kia thuê ông ta làm.

Chúng tôi mất hai ngày để hoàn thiện toàn bộ hồ sơ.

Hai ngày sau, việc mà lão Từ gọi là “thăm dò thực hư” cuối cùng cũng có kết quả.

Nhưng kết quả ấy lại không khiến ai hài lòng.

Lão Từ tìm gặp tôi và Triệu Tuấn, trực tiếp nói:

“Ảnh hưởng của vụ án này quá nghiêm trọng. Một vụ diệt môn năm mạng người. Kéo dài càng lâu càng dễ gây bùng phát dư luận. Cho nên phải nhanh chóng hoàn thiện chuỗi chứng cứ rồi chuyển hồ sơ sang viện kiểm sát truy tố.”

Tôi hiểu rồi.

Ông ấy chẳng điều tra ra được điều gì cả.

Ngược lại, phía trên đã gây áp lực yêu cầu sớm kết án.

Triệu Tuấn dè dặt hỏi:

“Những điểm đáng nghi không điều tra nữa sao? Dù sao vẫn có khả năng tồn tại hành vi xúi giục giết người...”

“Không có chứng cứ mà, lấy gì điều tra? Hơn nữa...” Lão Từ cũng nhăn nhó. “Người của viện kiểm sát có khi lát nữa còn tới thúc nữa ấy chứ.”

Ông thở dài rồi nói tiếp:

“Nói thật với các cậu, tôi đã âm thầm nhờ người hỏi rồi. Cả nhà họ Hà lẫn họ Nghiêm đều thống nhất một lời giải thích rằng số tiền đó chỉ là để dàn xếp hậu quả vụ Lâm Tiểu Tiểu, tránh bị tiếp tục quấy rầy. Có cãi cũng chẳng đi đến đâu.”

Đó cũng chính là điều Ngô Thu Nguyệt từng nói khi chúng tôi tới nhà lần đầu.

Lão Từ cau mày, nói một câu đầy ẩn ý:

“Huống hồ tôi cũng thấy chuyện này có gì đó không đúng. Nếu hai nhà đó thật sự muốn thuê người giết người... thì thế nào cũng không thể thuê chính Lâm Hữu Kim được. Mối thù sâu như vậy, khả năng bị phản bội quá lớn, yếu tố bất định quá nhiều. Quá vô lý.”

Thực ra lời lão Từ rất có lý.

Sau khi bàn bạc riêng, tôi và Triệu Tuấn cũng không còn cách nào khác.

Chỉ có thể tiếp tục xử lý vụ án dựa trên những chứng cứ hiện có.

Nhưng điều mà chúng tôi không ngờ tới là:

Đằng sau lời tố cáo tưởng như trò hề ấy, lại ẩn giấu một tầng ý nghĩa sâu xa hơn.

Vậy mà lúc đó, không một ai trong chúng tôi nhìn ra được.

10
Tôi và Triệu Tuấn một lần nữa thẩm vấn Lâm Hữu Kim.

Chúng tôi nói cho ông ta biết quyết định cuối cùng của cảnh sát.

Bao gồm cả lời giải thích mà lão Từ mang về từ hai gia đình họ Hà và họ Nghiêm về các khoản tiền chuyển khoản.

Nghe xong, Lâm Hữu Kim không hề nổi giận như chúng tôi tưởng.

Ngược lại, ông ta bật cười.

Ông ta cười rồi hỏi:

“Có phải bên trên ép các anh đóng hồ sơ không?”

Tôi sững người.

Sau đó ông ta lại hỏi tiếp:

“Thực ra các anh căn bản không hề điều tra hai gia đình kia, đúng không?”

Tôi càng cảm thấy khó hiểu.

Cho đến khi ông ta nói câu cuối cùng.

Lúc ấy chúng tôi mới nhận ra mình đã bị ông ta lừa.

“Cũng giống như chuyện của Tiểu Tiểu trước đây thôi. Các anh căn bản sẽ không lập án. Các anh đều nói con bé là tự sát.”

Nói xong câu đó, nụ cười trên mặt ông ta đột ngột biến mất.

Còn tôi cuối cùng cũng hiểu ra.

“Ông bịa đặt toàn bộ chuyện hai gia đình kia thuê ông giết người! Chuyện vợ ông cần tiền chữa bệnh cũng là giả! Mục đích ông giết cả nhà Lý Tuấn Hùng chính là để báo thù cho con gái Lâm Tiểu Tiểu, đúng không?”

Lâm Hữu Kim không trả lời.

Ông ta chỉ nhìn xa xăm bằng ánh mắt u ám rồi lẩm bẩm:

“Nhảy sông tự sát cái gì chứ... Các anh mù hết rồi sao? Tiểu Tiểu nhà tôi tuyệt đối không làm thế... tuyệt đối không...”

“Những vết thương trên người con bé, các anh không nhìn thấy à? Khắp người đều là thương tích... toàn là thương tích...”

“Chúng đều là súc sinh. Là ác quỷ. Không đứa nào đáng sống cả...”

“Vợ tôi xuống dưới chăm sóc Tiểu Tiểu rồi. Còn tôi thì sao? Tôi không thể sống hèn nhát như thế được. Tôi phải cho con bé một lời giải thích...”

Đến đây thì đã quá rõ ràng.

Ông ta cố tình bịa ra câu chuyện bị thuê giết người chỉ để trước khi chết kéo hai gia đình kia xuống nước cùng mình.

Tôi và Triệu Tuấn đều im lặng.

Dù vậy, chúng tôi cũng không trách ông ta.

Ngược lại, Triệu Tuấn còn lên tiếng an ủi.

Bởi cho dù vụ án của Lâm Tiểu Tiểu năm đó không phải do chúng tôi phụ trách.

Thì vẫn phải có ai đó gánh lấy sự oán trách ấy.

Ít nhất cũng phải có người để ông ta trút nỗi bất bình.

Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện sắp kết thúc.

Dù sao Lâm Hữu Kim cũng đã hoàn toàn khai nhận.

Không thể gây thêm sóng gió gì nữa.

Nhưng sự thật lại không đơn giản như vậy.

Lâm Hữu Kim không hề muốn dùng thủ đoạn vu oan để kéo nhà họ Hà và họ Nghiêm xuống nước.

Mục đích thật sự của ông ta đã âm thầm đạt được từ lâu, trong lúc tất cả chúng tôi đều không nhận ra.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...