CÔNG LÝ ĐẾN QUÁ MUỘN

3

11
Ngày hôm sau...

Một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Người của Viện Kiểm sát cuối cùng lại không đến đội để thúc giục chúng tôi.

Thay vào đó, có một nhóm người mà ngay cả tôi cũng không quen biết.

Đích thân cục trưởng tiếp đón họ. Họ ngồi trong văn phòng của đội trưởng lão Từ suốt cả buổi sáng.

Trong thời gian đó, họ còn yêu cầu toàn bộ hồ sơ liên quan đến vụ án của Lâm Hữu Kim.

Chính vì vậy mà tôi mới chú ý tới họ.

Đến buổi trưa, cuối cùng họ cũng rời đi.

Lão Từ mặt mày đen sì tiễn họ ra về. Ông còn chẳng buồn ăn cơm, vừa quay lại văn phòng đã gọi tôi và Triệu Tuấn:

“Hai cậu, đi theo tôi. Ra ngoài làm nhiệm vụ.”

Lúc ấy tôi hơi khó hiểu.

Vụ án của Lâm Hữu Kim là vụ trọng án đặc biệt nghiêm trọng, liên quan đến một vụ thảm sát năm người.

Khối lượng hồ sơ cần hoàn thiện rất lớn.

Nếu phát hiện có sơ suất thì càng phải tranh thủ bổ sung.

Sao lại điều chúng tôi đi công tác bên ngoài vào lúc này?

Ngồi trên xe, cuối cùng tôi không nhịn được nữa:

“Có chuyện gì vậy? Đám người sáng nay là ai?”

Lão Từ không trả lời ngay.

Ông chỉ dẫn đường cho Triệu Tuấn đang lái xe:

“Đi tới trường trung học nơi con gái Lâm Hữu Kim từng học.”

Rồi mới thở dài:

“Chuyện lớn rồi. Có người tố cáo lên cấp trên…”

Ông kể tiếp:

“Sáng nay là người của Ủy ban Giám sát thành phố và Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật. Đây mới chỉ là bước đầu, đến chỗ chúng ta để tìm hiểu tình hình thôi…”

Lão Từ từ từ giải thích.

Tôi thậm chí không kịp chen vào hỏi vì sao chúng tôi lại phải tới trường học.

Thì ra đã có người gửi đơn tố cáo thẳng lên thành phố.

Không cho bất kỳ cấp nào cơ hội chặn lại.

Một bộ hồ sơ tố cáo khổng lồ được gửi đi, gồm tài liệu giấy, đĩa ghi dữ liệu, băng ghi âm...

Mũi nhọn nhắm thẳng vào tình trạng quan thương cấu kết tại địa phương, đồng thời tố cáo một số cơ quan tư pháp tồn tại dấu hiệu tham nhũng nghiêm trọng.

Đội hình sự của chúng tôi thì không có vấn đề gì.

Nhưng một số đơn vị anh em trong cùng hệ thống đã bị phát hiện có sai phạm.

Mức độ nghiêm trọng đến đâu thì ngay cả lão Từ cũng chưa rõ.

Nhưng gia đình họ Hà và họ Nghiêm chính là trung tâm của cơn bão.

Bởi toàn bộ tài liệu tố cáo đều xoay quanh mối quan hệ giữa hai gia đình đó với những người có quyền lực trong ngành tư pháp.

Những lần gặp mặt.

Những cuộc trò chuyện.

Những món quà.

Những phong bì tiền mặt.

Tất cả đều bị bí mật chụp ảnh và ghi âm lại.

Dùng lời của lão Từ để hình dung thì:

“Sắp có động đất rồi.”

Vậy tại sao chúng tôi lại đến ngôi trường này?

Bởi vì chúng tôi muốn gặp một người.

Một người nhìn qua tưởng như chẳng liên quan gì đến vụ án.

Nhưng lại chính là người đã tạo ra trận “động đất” ấy.

Cô giáo chủ nhiệm của Lâm Tiểu Tiểu.

Cô Trần.

Chính cô ấy là người tố cáo.

Mọi chuyện còn phức tạp hơn chúng tôi tưởng rất nhiều.

 

 
 

12
Tên đầy đủ của cô Trần là Trần Mỹ Lâm.

Cô không phải người địa phương.

Ba năm trước, cô tới đây theo chương trình hỗ trợ giáo dục vùng khó khăn. Theo thời gian thì nhiệm kỳ của cô cũng sắp kết thúc.

Nhìn vào hồ sơ cá nhân, cô hoàn toàn không có bất kỳ bối cảnh đặc biệt nào.

Điều khiến chúng tôi không sao hiểu nổi là:

Làm thế nào một giáo viên bình thường lại có trong tay nhiều tài liệu tố cáo nặng ký đến như vậy?

Chúng tôi tới trường và gặp cô Trần.

Dù đang là kỳ nghỉ hè, cô vẫn có mặt trong văn phòng.

Chắc chắn không phải để làm việc.

Có lẽ...

Là đang đợi chúng tôi.

Thấy chúng tôi bước vào, cô đứng dậy.

Không hề hoảng hốt.

Trái lại còn bình thản chỉ vào bộ bàn trà bên cạnh:

“Mời ngồi. Không biết hôm nay các vị tới đây có việc gì?”

Chúng tôi ngồi xuống.

Cô lấy bình nước nóng tới, thong thả pha trà.

Lão Từ mặt đen như đáy nồi.

Thấy cô chỉ lo pha trà, chẳng có ý định mở lời, cuối cùng ông không nhịn được nữa:

“Cô Trần, cô đã làm gì, bản thân cô phải biết rõ chứ?”

Cô Trần dừng tay, ngẩng đầu hỏi lại:

“Tôi đã làm gì?”

Lão Từ lại quay sang nhìn chúng tôi:

“Giờ các cậu hiểu lúc trước cô ấy đã làm gì chưa?”

Triệu Tuấn ngơ ngác.

Bởi lần trước cậu ấy không cùng tôi tới trường điều tra.

Nhưng tôi thì đột nhiên hiểu ra.

Tôi nhìn cô Trần:

“Cô Trần, trong vụ diệt môn nhà Lý Tuấn Hùng... chính cô đã dẫn dắt chúng tôi đi cảnh báo gia đình họ Hà và họ Nghiêm, đúng không?”

Tôi nhớ lại.

Những tài liệu quan trọng nhất mà tôi có được khi đó đều do cô đưa.

Mà những chứng cứ tố cáo trong tay cô...

Có lẽ cũng được thu thập theo cách đó.

Tôi tiếp tục phân tích:

“Cảnh sát đến tận nhà cảnh báo thì chắc chắn họ sẽ rất để tâm. Vì vậy cô nhất định phải khiến chúng tôi tới gặp họ…”

“Mục đích là để khiến họ căng thẳng, khiến họ phải tiếp tục sử dụng những biện pháp tự bảo vệ mình. Chẳng hạn như đi gặp những người chống lưng phía sau…”

“Có lẽ ngay từ lúc đó, cô đã bắt đầu theo dõi và bí mật ghi hình họ rồi?”

Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mọi thứ liên kết với nhau một cách đáng sợ.

Thậm chí còn nối thẳng tới Lâm Hữu Kim.

“Dù lúc đó họ chưa đưa tiền hay quà cáp, thì vẫn còn nước cờ sau. Đó là lời tố cáo của Lâm Hữu Kim sau khi bị bắt…”

“Muốn dập tắt lời tố cáo ấy, hai gia đình đó chắc chắn sẽ phải chạy vạy khắp nơi, dùng tiền để giải quyết vấn đề.”

“Mà trong những tình huống khẩn cấp thế này, càng muốn xử lý nhanh thì càng dễ sơ hở. Phòng bị cũng không còn chặt chẽ nữa…”

Cô Trần bật cười.

Rồi hỏi ngược lại:

“Các anh chẳng phải luôn nói phải có chứng cứ sao?”

“Không có chứng cứ chứng minh tôi là người xấu, thì tôi là người tốt.”

“Đừng vì thế mà đánh đồng tôi với một kẻ giết người, càng đừng nói như thể tôi và hắn có cấu kết với nhau.”

Cô nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp:

“Tôi có quen gia đình Lâm Tiểu Tiểu thật.”

“Nhưng chỉ vì Lâm Tiểu Tiểu là học sinh mà tôi yêu quý nhất.”

“Chỉ vậy thôi.”

Cô còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “yêu quý nhất”.

Đó gần như là một lời ám chỉ.

Cũng là một sự khiêu khích.

Lão Từ vẫn đen mặt, cố gây áp lực:

“Cô thật sự nghĩ rằng không có chứng cứ thì chúng tôi không làm gì được cô sao?”

Cô Trần khẽ cười.

Nhưng điều cô nói tiếp theo mới thực sự là trọng tâm.

 

 
 

13
“Không có chứng cứ chứng minh tôi là người xấu, vậy tôi là người tốt.”

Cô chỉ rót trà cho chính mình, chậm rãi nhấp một ngụm.

“Cũng giống như trước đây các anh từng nói…”

“Không có chứng cứ chứng minh con bé bị giết.”

“Vậy thì con bé là tự sát.”

Đương nhiên, người mà cô ấy nhắc tới chính là Lâm Tiểu Tiểu.

“Cho dù em ấy quần áo xộc xệch, cho dù trên người đầy thương tích, nhưng không có chứng cứ thì không thể coi là sự thật. Chẳng phải chính các anh đã nói như vậy sao?”

Sắc mặt lão Từ càng trở nên khó coi hơn.

“Các anh cũng biết đấy, tôi không phải người ở đây. Mạng lưới quan hệ quyền lực bẩn thỉu của các anh chẳng có tác dụng gì với tôi.”

Khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác rằng khí thế của ba người chúng tôi lại bị một cô giáo trẻ áp đảo hoàn toàn.

“Cho nên tôi không hề sợ các anh. Chỉ cần tôi không sợ, các anh sẽ không làm gì được tôi. Bạo lực và uy hiếp từ trước đến nay chẳng phải luôn chỉ nhắm vào kẻ yếu hay sao?”

Đến lúc này, thấy cô Trần hoàn toàn không chịu nhượng bộ, lão Từ cuối cùng cũng dịu xuống.

Ông không mất bình tĩnh, chỉ tiếp tục hỏi:

“Rốt cuộc cô muốn làm gì? Muốn báo thù cho học sinh của mình sao?”

“Tôi không chỉ muốn một sự báo thù đơn giản.”

Cô Trần nhấp thêm một ngụm trà rồi chậm rãi nói từng chữ:

“Tôi muốn nhổ tận gốc các người.”

“Những kẻ từng góp phần tạo nên oan khuất của Tiểu Tiểu, nếu không bị xử lý, nếu tôi còn nhìn thấy chúng bình an vô sự... thì cứ chờ lên mạng đi. Chờ cho cả nước biết. Chờ những cơ quan cấp cao hơn tới điều tra. Tôi muốn xem ai dám bao che, ai bao che thì người đó cũng sẽ gặp họa.”

“Tôi còn muốn người của hai gia đình đó phải vào tù. Tôi muốn họ phải gánh chịu hậu quả, không bao giờ còn có thể đứng trên đầu người khác như trước nữa.”

Tôi và Triệu Tuấn đều im lặng.

Đến đây thì tôi đã hiểu.

Trong tay cô Trần chắc chắn vẫn còn bản sao những tài liệu tố cáo đó, đồng thời cũng có khả năng tiếp tục báo cáo lên những cấp cao hơn.

Mà mục đích chuyến đi hôm nay của lão Từ chính là để xác định xem cô ấy có còn định làm lớn chuyện hơn nữa hay không.

Chỉ có điều tôi vẫn không hiểu.

Tại sao cô ấy lại có năng lực lớn đến vậy?

“Hy vọng cô chỉ định làm đến thế thôi. Đừng gây thêm chuyện nữa.”

Lão Từ để lại câu nói ấy rồi đứng dậy, ra hiệu cho chúng tôi rời đi.

Tôi và Triệu Tuấn lập tức đi theo.

Cảm giác như chúng tôi đã làm được điều gì đó.

Mà cũng như chẳng làm được gì cả.

Trên đường ra bãi đỗ xe, Triệu Tuấn hỏi lão Từ:

“Rốt cuộc cô ấy là ai vậy?”

Lão Từ khựng lại một chút rồi vẫn nói:

“Cha cô ấy là lãnh đạo cấp tỉnh.”

Thì ra là vậy.

Cuối cùng cũng hiểu.

Tất cả vẫn chỉ là chuyện thế thái nhân tình mà thôi.

Và tôi cũng hiểu ý câu nói kia:

“Bạo lực và uy hiếp từ trước đến nay chỉ nhắm vào kẻ yếu.”

Cô Trần không phải người yếu thế.

Có lẽ chẳng ai trong chúng tôi có thể động tới cô.

Nhưng gia đình Lâm Tiểu Tiểu thì khác.

Họ đều là những người yếu thế.

Sau đó lão Từ nói ông phải đi gặp lãnh đạo để báo cáo lại cuộc nói chuyện hôm nay.

“Cấp trên đã vào cuộc rồi. Chắc sẽ có không ít người gặp rắc rối. Nhưng có rắc rối cũng đành chịu. Chỉ cần cô ấy không tiếp tục đẩy mọi chuyện lên cao hơn nữa thì đã là may mắn rồi.”

Triệu Tuấn lái xe đưa lão Từ đi.

Còn tôi không cần phải đi theo nên định quay lại đội xử lý công việc.

Nhưng đột nhiên tôi nhớ tới một chuyện.

Một chuyện khiến tôi vẫn luôn bận tâm.

Vì vậy tôi lại quay trở về văn phòng của cô Trần.

 

 
 

14
Cửa văn phòng không đóng.

Tôi đang định gõ cửa thì nhìn thấy cô Trần ngồi trước bàn làm việc.

Hai tay cô nâng một thứ gì đó, chăm chú nhìn, đôi mắt đỏ hoe.

Tôi còn đang phân vân có nên vào hay không thì cô đã ngẩng đầu lên thấy tôi.

Cô vội lau mắt:

“Còn chuyện gì sao?”

Tôi bước tới chậm rãi:

“Xin lỗi vì làm phiền. Nhưng có một chuyện tôi thật sự rất muốn biết...”

“Lâm Tiểu Tiểu rốt cuộc là người như thế nào đối với cô?”

Một giáo viên đi hỗ trợ giảng dạy, lại là con của một lãnh đạo cấp tỉnh.

Xuống vùng quê này cùng lắm cũng chỉ để lấy kinh nghiệm hoặc tô điểm lý lịch.

Cô ấy thật sự không cần phải làm tới mức này.

Không chỉ suýt bị liên lụy tới một vụ án giết người.

Mà còn có thể gặp nguy hiểm.

Bởi ở cái nơi vừa nghèo vừa hỗn loạn này, người sẵn sàng bán mạng vì tiền không hề ít.

Việc Lâm Hữu Kim bị thuê giết người, dù thật hay giả, cũng phần nào cho thấy điều đó.

“Chỉ là học sinh của tôi thôi.”

Cô Trần suy nghĩ một chút rồi đưa bức ảnh đang cầm cho tôi.

Tôi nhận lấy.

Đó là ảnh chụp chung giữa cô và một nhóm học sinh.

Trong đó có Lâm Tiểu Tiểu.

Trên ảnh, cô bé cười rạng rỡ đến vậy.

“Hoàn cảnh gia đình em ấy không tốt. Mẹ đau ốm, cha quanh năm làm việc xa nhà...”

“Nhưng gia đình em ấy là gia đình duy nhất ở nơi này mà tôi từng gặp, không hề trọng nam khinh nữ.”

Tôi suy nghĩ kỹ lại.

Quả thực là như vậy.

Ở nơi này, rất hiếm có gia đình nào chỉ sinh một con gái rồi không cố sinh thêm con trai.

Cô Trần nhìn bức ảnh, khẽ nói:

“Trong tất cả học sinh của tôi, em ấy là đứa ngoan nhất, tính cách tốt nhất và cũng có chí tiến thủ nhất.”

“Em ấy từng nói với tôi rằng em ấy có một ước mơ.”

“Sau này lớn lên, em ấy muốn trở thành một giáo viên nhân dân.”

Tôi hiểu rồi.

Giữa cô Trần và Lâm Tiểu Tiểu tồn tại một sự đồng cảm mà chúng tôi không thể hiểu hết.

“Đúng vậy. Giống như tôi.”

Cô nhận lại bức ảnh từ tay tôi.

Trên môi hiện lên một nụ cười gượng gạo.

“Nhưng em ấy lại bị giết chết.”

“Còn những kẻ giết em ấy thì không hề bị trừng phạt.”

Nghe đến đó tôi càng khó hiểu hơn.

“Tuy vậy, lúc ấy cô cũng có thể giúp em ấy mà. Thay vì để mọi chuyện kéo dài đến tận bây giờ rồi trở nên phức tạp hơn...”

“Nghe như thể tôi chưa từng cố gắng vậy.”

Giọng cô rất bình thản.

Nhưng kiên định đến lạ thường.

“Nếu tôi không trực tiếp dấn thân vào chuyện này, tôi chẳng thể làm được gì cả.”

“Ban đầu tôi cũng đã chấp nhận số phận rồi. Vì tôi sắp hết thời hạn công tác và phải rời đi.”

“Nhưng các anh có biết cách đây không lâu đã xảy ra chuyện gì không?”

Tôi không biết.

Nên cũng không trả lời được.

“Các anh vốn chẳng quan tâm đâu.”

“Là những chuyện còn bẩn thỉu hơn thế.”

Đôi mắt cô lại đỏ lên.

“Ba thằng đã hại Tiểu Tiểu... năm đó chúng còn chụp ảnh nữa.”

“Cách đây không lâu, chúng đem những tấm ảnh đó đi rửa, rồi mang đi phát tán, khoe khoang...”

“Thậm chí Lý Tuấn Hùng còn đem ảnh đi bán lấy tiền!”

Tôi chết lặng.

Còn cô Trần vừa khóc vừa lẩm bẩm:

“Ngay cả khi em ấy đã chết... chúng cũng không buông tha em ấy...”

“Chết rồi mà vẫn không chịu buông tha em ấy...”

Cuối cùng, cô nghiến răng nói:

“Chúng đáng chết.”

“Tất cả đều đáng chết.”

“Bao gồm cha mẹ chúng.”

“Bao gồm cả những kẻ từng giúp đỡ chúng.”

“Bất cứ ai.”

Lúc ấy tôi đã hiểu được sự thù hận của cô.

Nhưng đáng tiếc.

Để kéo những kẻ chống lưng phía sau ra ánh sáng, Lâm Hữu Kim đã vào tù.

Án tử hình gần như là điều không thể tránh khỏi.

Ông sẽ không còn cơ hội báo thù cho con gái mình nữa.

Vì thế tôi vẫn cố khuyên cô:

“Cô Trần, cô đã làm quá nhiều rồi.”

“Đừng tiếp tục nghĩ tới hai thằng nhóc đó nữa.”

“Đừng để chúng hủy hoại cuộc đời cô.”

Cô đặt ngay ngắn tấm ảnh lên bàn.

Nhìn chăm chú vào gương mặt Lâm Tiểu Tiểu trong ảnh.

Biểu cảm của cô từ đau thương và phẫn nộ dần trở nên bình tĩnh.

Rồi từ bình tĩnh...

Lại dần trở nên vui vẻ.

Đúng vậy.

Có vẻ như cô đang vui.

Câu nói tiếp theo của cô khiến tôi hiểu tại sao.

“Anh nghĩ xem...”

“Những con quỷ nhỏ không còn bất kỳ ai che chở nữa...”

“Chúng có thể sống được bao lâu?”

Tôi sững người.

Đột nhiên nhớ lại.

Cô từng nói rằng cô muốn cả người của gia đình họ Hà lẫn họ Nghiêm phải vào tù.

Mà chuyện đó hiện giờ đã được cơ quan điều tra kinh tế phối hợp với ủy ban kỷ luật xử lý.

Hành vi đưa hối lộ và nhận hối lộ hoàn toàn có thể khiến họ phải ngồi tù thật sự.

Không.

Không chỉ đơn giản là mất đi người chống lưng.

Tôi còn nhớ ra một chuyện khác.

Vương Ngọc Lan đã chết.

Chính Lâm Hữu Kim đã thừa nhận điều đó.

Vậy thì cha ông ta, Lâm Tùng, không hề ở đâu đó chăm sóc Vương Ngọc Lan như lời khai trước kia.

Thế thì ông ấy đang ở đâu?

Ông ấy định làm gì?

Không ai biết.

Tôi chỉ nhớ lời dân làng từng kể:

“Lâm Tùng tuy đã ngoài năm mươi tuổi nhưng vẫn thân hình vạm vỡ, khỏe mạnh, yêu ghét rõ ràng.”

Khi hoàn hồn lại, tôi thấy cô Trần ngẩng đầu lên.

Trên môi là một nụ cười.

Một nụ cười đẹp đến lạ.

Đẹp đến mức khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.

HẾT

Chương trước
Loading...