LỜI THẬT LÒNG TRƯỚC MỘ
1
Ông ngoại trước khi qua đời đã gọi tất cả chúng tôi đến bên giường, yêu cầu sau khi ông chzc, từng người một phải đến trước mộ ông nói ra lời thật lòng.
Ông nói sẽ có “người” nghe thấy những lời đó, và ông sẽ để lại nhà máy cho người chân thành nhất.
Nhưng những người trong gia đình sau khi đến mộ nói thật lòng xong, lần lượt chết một cách khó hiểu.
1
Sau khi ông ngoại mất, cô cả là người đầu tiên ra mộ nói chuyện.
Cô quỳ trước mộ, khóc nước mắt nước mũi tèm lem, người trong họ đứng xung quanh nhìn, bố tôi hừ lạnh một tiếng:
“Lúc ông còn sống thì chỉ mong ông chzc sớm để chia gia sản, giờ lại diễn trò hiếu thảo.”
Cô cả diễn rất đạt vai “con gái hiếu thuận”.
Cô lau nước mắt, quỳ lạy không ngừng, nói lúc ông bệnh thì “ông đau một, cô đau mười”.
“Bố ơi, con không nỡ rời xa bố! Mong ông trời trả bố lại cho con!”
Cô vừa dứt lời thì gào lên một tiếng rồi ngất xỉu, được người ta khiêng đi.
Người ngoài nhìn vào đều nói cô hiếu thảo thật.
Nhưng ngay đêm đó, cô bỗng đau đớn toàn thân một cách kỳ lạ, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Bố ơi con sai rồi, bố đừng dẫn con đi…”
Mọi người tưởng cô đau đến sinh ảo giác, đưa đi viện cũng không tìm ra bệnh, tiêm thuốc giảm đau cũng vô dụng.
Cuối cùng cô bị đau đến chzc.
Nghe nói cô gãi đến nát cả người, đau đến mức đ ậ p đ ầ u vào tường, mặt mũi cũng đ ậ p đến biến dạng.
Bố mẹ tôi nghe tin cô cả chzc, còn cười trên nỗi đau:
“Cho đáng đời, nói linh tinh, chzc cũng đáng. Ít đi một người chia nhà máy.”
“Đúng thế, xem còn ai dám nói bừa trước mộ ông nữa, nói linh tinh là bị kéo đi luôn.”
Ngày hôm sau đến lượt cậu hai.
Rút kinh nghiệm từ cô cả, lần này cậu không dám nói dối, mà nói thẳng:
“Bố, con thật lòng mong bố chzc. Bố nắm quyền quá lâu rồi, toàn quyết định lỗi thời, nên để bọn con có cơ hội.”
Bố mẹ tôi cười lạnh:
“Đúng là lời thật lòng, ông ta chỉ mong ông già chzc sớm.”
Mọi người im lặng, vì không ít người cũng nghĩ như vậy.
Không ngờ tối hôm đó, cậu hai cũng chzc bất đắc kỳ tử trong nhà.
Kết luận pháp y: bị d ọ a chzc.
Bên cạnh giường phát hiện dấu chân size 42, so sánh thì trùng khớp với đôi giày ông nội mang trước khi hỏa táng.
Người ta nói… cậu hai bị ông nội “dẫn đi”.
Liên tiếp chzc hai người, cậu ba nhất quyết không đi viếng mộ.
Ông nói mộ ông nội quá tà.
Nhưng ông vẫn không thoát.
Sáng ngày thứ tư, người ta phát hiện cậu ba chzc trong nhà.
Một cánh cửa… đè chzc ông.
Rõ ràng ông đang nằm trên giường, nhưng cánh cửa lại đ ậ p thẳng vào đ ầ u ông.
Mặt mũi biến dạng.
Trong chậu hoa trước cửa còn cắm ba nén nhang — loại dùng cho người chzc.
Gia đình bắt đầu hoảng loạn.
Mẹ tôi xếp thứ tư, đến lượt bà đi viếng mộ.
Bà đi đi lại lại trong nhà, hoảng hốt:
“Nói cũng chzc, không nói cũng chzc, rốt cuộc phải làm sao!”
Bố tôi tìm một đạo sĩ.
Đạo sĩ đưa bùa, còn đốt nước bùa cho mẹ tôi uống.
Mẹ tôi lúc này mới run rẩy đi ra mộ.
Cả gia tộc kéo đến xem.
Mọi người đều muốn biết mẹ tôi sẽ nói gì.
Mẹ tôi quỳ trước mộ, thở dài:
“Bố, con không biết anh chị chzc thế nào. Nếu thật là bố làm, xin bố tha cho chúng con. Bố sống đến chín mươi tuổi cũng coi như thọ rồi, đừng can dự vào chuyện người sống nữa.”
Bà dừng một chút, rồi nói tiếp:
“Hoặc là chia nhà máy ra, mỗi anh chị em một ít cổ phần, cũng không cần ai phải nói thật lòng nữa.”
Tối hôm đó, tôi và bố canh mẹ suốt đêm.
Không ai dám ngủ.
Đến lúc gà gáy, chúng tôi mới thở phào.
Mẹ nói:
“Sắp sáng rồi, đi nghỉ chút đi.”
Tôi lắc đầu, nhất định phải đợi đến sáng hẳn.
Mẹ nói đi vệ sinh.
Nhưng chúng tôi chờ rất lâu.
Bố tôi thấy không ổn, gõ cửa.
Không có phản hồi.
Ông hoảng hốt đạp cửa.
Cửa mở ra…
Tôi và bố đứng chzc lặng.
2
Trong nhà vệ sinh, máo bắn tung tóe khắp nơi.
Cảnh tượng cực kỳ ghê rợn.
Giống như một cái bánh đầy nước bị x é n á t — mẹ tôi bị x é t h à n h t ừ n g m ả n h.
Đ ầ u và t ứ c h i như bị k é o đ ứ t.
Bố tôi run rẩy ngồi sụp xuống đất:
“Diễm Diễm… gọi cảnh sát!”
Cảnh sát đến điều tra, không phát hiện dấu vết người ngoài xâm nhập.
Nhưng lại phát hiện một dấu chân dính máu — size 42.
Giống hệt dấu chân bên giường cậu hai.
Nỗi sợ lan khắp gia đình.
Còn lại cậu năm, cô sáu và cô út.
Ba người lập tức họp gia đình.
Cậu năm mặt trắng bệch, giọng run:
“Chị tư chỉ đi vệ sinh mà chzc rồi… chắc chắn là bố không siêu thoát, muốn kéo chúng ta xuống theo.”
Cô sáu c h â m t h u ố c, rít mạnh:
“Trước khi chzc, bố bảo phải nói thật lòng. Nhưng ‘thật lòng’ rốt cuộc là gì?”
Cô út suy nghĩ rồi nói:
“Chị cả nói dối nên chzc. Anh hai nói quá thật, khiến người ta khó chịu nên cũng chzc. Chị tư lại dạy bố phải làm gì, nên cũng chzc.”
Cô tổng kết:
“Vậy phải nói thật… nhưng phải là lời bố thích nghe, lại không được dạy dỗ ông.”
Mọi người gật đầu.
Đến lượt cậu năm.
Ông quỳ trước mộ, không dám nhìn ảnh ông nội:
“Bố, con chỉ mong gia đình bình an. Con không có tham vọng gì, chỉ cần vợ con yên ổn là đủ.”
Đó là lời thật lòng, cũng không phạm điều cấm.
Đêm đó, cả nhà tụ tập để bảo vệ cậu.
Mọi người đánh bài, cậu ngồi phòng khách.
Đến nửa đêm…
Cậu bỗng hét lên.
Chỉ tay về phía cửa:
“Đừng lại gần!!”
Đèn trong phòng chớp tắt liên tục.
Ông lùi lại, mặt đầy sợ hãi:
“Đừng lại gần… đừng lại gần!!”
3
Chúng tôi nhìn theo hướng ông chỉ… nhưng không thấy gì.
Bố tôi hỏi:
“Có chuyện gì? Anh thấy gì?”
Cậu không trả lời.
Đột nhiên quay đầu chạy về phía cửa sổ.
Cô út hét lên:
“Không ổn! Ông ấy định n h ả y!”
Nhưng đã muộn.
Cậu lao thẳng ra cửa sổ.
Đây là tầng 10.
Khi chúng tôi chạy ra nhìn xuống…
Ông nằm trong vũng máo.
Chzc tại chỗ.
Mọi người hoảng loạn chạy xuống.
Cô sáu khóc thét.
Tôi đứng chzc trân.
Bởi vì… tiếp theo sẽ là cô sáu.
Bố tôi không xuống theo.
Ông nói nhỏ với tôi:
“Trông chừng cô sáu.”
Cô sáu khóc nức nở:
“Tại sao… tại sao nói gì cũng chzc… lão già đó chzc rồi còn không tha cho chúng ta!”
Cô út và tôi cố an ủi.
Nhưng vô ích.
Cô sáu gần như sụp đổ.
Đột nhiên, cô đứng bật dậy.
Chạy vào kho lấy một cái x ẻ n g.
Mắt đỏ ngầu:
“Tôi sẽ đ à o tung cái mộ đó lên!”
Chúng tôi vội vàng giữ lại.
Cô giãy giụa:
“Buông ra! Đằng nào cũng chzc, tôi liều với ông ấy!”