Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIỂN SÂU
5
25
Vị thuyền trưởng Mexico đáng tin cậy kia đã biến thành một người đàn ông chỉ còn nửa cái đầu.
Tôi nhớ lúc chiếc tàu đánh cá chìm xuống, Antonio đang ở trong khoang tàu.
Sóng khổng lồ đã phá hủy con tàu, đồng thời nghiền nát đầu của anh ta.
Nhưng...
Một người đã chết thì làm sao có thể sống lại?
Tôi không có thời gian suy nghĩ kỹ.
Nắm đấm của anh ta mang theo tiếng gió rít, nhắm thẳng vào tôi với ý định lấy mạng.
Thể lực của tôi gần như đã chạm đến giới hạn.
Tôi dựa vào bản năng để liên tục né trái tránh phải, trong khi đầu óc nhanh chóng vận chuyển, tìm cách thoát thân.
“Vù!”
Nắm đấm của Antonio sượt qua bên tai tôi, nặng nề giáng vào bức tường bao quanh ngôi đền.
Cơ hội tốt!
Tôi giơ cánh tay lên, dùng khuỷu tay đập mạnh vào mắt anh ta.
Cho dù anh ta là một kẻ bất tử, chắc chắn vẫn phải dựa vào thị lực.
Phần nhô ra ở khuỷu tay, tên khoa học là mỏm khuỷu của xương trụ, là một trong những bộ phận cứng nhất trên cơ thể con người.
Ngay cả một người phụ nữ yếu đuối cũng có thể bộc phát ra sức mạnh đáng kinh ngạc.
Quả nhiên, máu lập tức tràn đầy hốc mắt anh ta.
Động tác của Antonio ngay lập tức chậm lại, trông chẳng khác nào một con thây ma bị mù.
Tôi cởi giày, cố gắng bước thật nhẹ, vòng qua Antonio rồi lặng lẽ rời khỏi đó.
Nếu suy đoán của tôi không sai, có một “bóng đen” đã chui vào cơ thể Antonio.
Nói theo cách huyền huyễn thì có thể gọi là “đoạt xác”.
Nhưng tôi cảm thấy mối quan hệ giữa “bóng đen” và Antonio giống với “ký sinh” hơn.
26
Ánh sáng huỳnh quang mờ xám từ chiếc đồng hồ lặn vẫn tiếp tục dẫn đường cho tôi.
Tôi bước đi khó nhọc, nghiến răng tiến về phía trước.
Thế nhưng tư duy của tôi lại ngày càng trở nên nhạy bén, những mảnh ghép của sự thật cũng dần dần hoàn chỉnh.
“Bóng đen” bị mắc kẹt bên trong đá obsidian rất có thể là một loại sinh vật không có hình dạng cố định.
Vì một lý do nào đó, chúng không thể tiếp xúc trực tiếp với không khí.
Không lâu trước đó, “bóng đen” bên trong tòa tháp nhọn đã sử dụng một phương thức điều khiển giống như thôi miên lên tôi.
Nó cần mượn cơ thể tôi thì mới có thể thoát ra khỏi tòa tháp nhọn màu đen.
Tôi đoán, chỉ cần cơ thể tôi chạm vào tòa tháp, nó sẽ tiến vào cơ thể tôi.
Giống như một con cua ẩn sĩ chuyển từ hang đá sang sống trong vỏ ốc...
Nghiêm Túc, Antonio, có lẽ còn rất nhiều, rất nhiều người khác nữa...
Cơ thể của họ đều đã bị những bóng đen này ký sinh.
Họ không còn là con người nữa.
Nhiều nhất chỉ có thể gọi là những “kẻ giống người”.
Trước khi bị ký sinh, Antonio đã chết, não bộ chỉ còn lại một nửa.
Vì vậy, sau khi “bóng đen” ký sinh vào cơ thể này, nó gần như không còn khả năng suy nghĩ.
Nếu đó là một cơ thể con người “hoàn hảo”, có lẽ mức độ tương thích giữa “bóng đen” và cơ thể sẽ càng cao hơn.
Thậm chí...
Khoan đã.
Nếu suy luận của tôi là đúng, vậy thì...
Rốt cuộc có bao nhiêu “kẻ giống người” như thế này đang ẩn náu trong xã hội loài người?
27
Một giờ sau, cuối cùng tôi cũng đi đến trung tâm của thành phố chưa từng được biết đến này.
Những công trình hỗn loạn, không theo bất kỳ quy luật nào ở khu vực ngoại vi tạo thành một vòng tròn khổng lồ.
Ở chính giữa vòng tròn là công trình hình ngôi sao bảy cánh trước mắt tôi.
Bảy cây cột obsidian to lớn chống đỡ mái vòm hình ngôi sao bảy cánh có đường kính gần trăm mét.
Đây là công trình duy nhất trong toàn thành phố có kiến trúc đối xứng tâm.
Tôi bước tới, nhìn thấy trên những cây cột đá chi chít những ký tự không rõ nguồn gốc.
Những ký tự này thuộc về nhiều ngôn ngữ, nhiều kiểu chữ khác nhau, hiển nhiên là do những “con người” khác nhau khắc nên.
Tôi không hiểu những ký tự đó, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự điên cuồng của kẻ khắc chúng qua từng nét sắc bén.
Bên dưới mái vòm, có hàng ngàn hàng vạn tảng đá với hình thù kỳ quái được đặt rải rác.
Tảng đá gần nhất chỉ cách tôi một, hai mét, vậy mà dù thế nào tôi cũng không thể nhìn rõ đường nét của nó.
“Nghiêm Túc, em có nên vào trong không?”
Tôi lẩm bẩm, đưa chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay lên trước mắt.
Chiếc đồng hồ truyền đến một cảm giác nóng ấm dịu dàng, như đang cho tôi một câu trả lời khẳng định.
Giữa những cây cột đá không hề có tường ngăn, tôi không gặp bất kỳ trở ngại nào, cứ thế bước vào dưới bóng mái vòm.
Lúc này tôi mới nhìn rõ.
Những tảng đá có hình thù kỳ quái kia thực ra đều là những chiếc gương tròn được mài từ đá obsidian.
Phong cách chạm khắc trên mỗi chiếc gương đều hoàn toàn khác nhau, điểm chung duy nhất là tất cả chúng đều được cố định trên bệ đỡ.
Tôi bước vào thế giới của những chiếc gương.
Vô số “tôi” xuất hiện xung quanh, thực hiện những động tác giống hệt tôi.
Chỉ vì không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, trong thoáng chốc tôi lại có chút mơ hồ, không thể phân biệt được rốt cuộc mình đang ở bên trong gương hay bên ngoài gương.
Nhớ lại trải nghiệm suýt bị bóng đen ký sinh trước tòa tháp nhọn, tôi không khỏi rùng mình.
Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi, thu nhiếp tinh thần, luôn cố tránh nhìn thẳng vào bản thân trong gương.
Tôi đi được khoảng ba, năm bước thì bên tai bỗng vang lên một giọng đàn ông già nua:
“ Cô là ai?”
28
Tôi lập tức quay đầu lại.
Phía sau không có một bóng người.
Là... tôi nghe nhầm sao?
Tôi giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục bước đi.
Một giọng nói khác vang lên từ bên trái tôi, nghe như giọng của một cô gái trẻ.
“Cô là ai?”
Trong khoảnh khắc, hàng trăm, hàng ngàn giọng nói đồng loạt vang lên, tranh nhau nói.
“ Cô là ai?”
“Cô là ai?”
“Cô là ai?”
Tôi có cảm giác như đang đứng giữa một biển người.
Vô số con người vây quanh tôi, máy móc lặp đi lặp lại ba chữ ấy.
Tôi bịt chặt hai tai, nhắm nghiền mắt, cắn mạnh vào đầu lưỡi, cố hết sức chống lại chúng.
Nhưng những giọng nói ấy dường như đã bén rễ sâu trong đầu tôi.
“Tôi... tôi là Cơ Mạn.”
Ý chí đã bị bào mòn hoàn toàn, bản năng thôi thúc tôi thốt ra câu trả lời.
Những giọng nói kia im lặng trong giây lát, sau đó bùng nổ thành những tràng cười kinh thiên động địa.
“Ha ha ha ha! Cô ta nói cô ta là Cơ Mạn! Ha ha ha ha ha...”
“Cô là Cơ Mạn? Tôi mới là Cơ Mạn!”
“Cô ta là kẻ lừa đảo! Cô ta không phải Cơ Mạn!”
“Chúng ta đều là Cơ Mạn... Chúng ta đều là Cơ Mạn...”
“Ai là Cơ Mạn? Ai là Cơ Mạn...”
Chủ nhân của những giọng nói ấy đủ mọi lứa tuổi, từ những cụ già tóc bạc đến những đứa trẻ còn để tóc chỏm.
Nhưng dần dần, tất cả những giọng nói ấy đều biến thành giọng nói giống hệt tôi.
“Tôi là Cơ Mạn.”
Tôi mở mắt ra.
Tôi nhìn thấy bốn phương tám hướng, vô số mặt gương obsidian đều đang phản chiếu gương mặt tôi.
Vô số Cơ Mạn, trên môi nở nụ cười, đang chăm chú nhìn tôi.
Các cô ấy nói với tôi:
“Cô không phải Cơ Mạn.”
29
Tôi không phải Cơ Mạn.
Vậy tôi là ai?
Cơ Mạn... Cơ Mạn... Tôi... Tôi là ai...
Tôi... Các cô ấy...
Ý thức của tôi giống như rơi vào một vũng bùn lầy, hỗn loạn đến mức không thể suy nghĩ.
“Cơ Mạn, tỉnh lại đi!”
Là... giọng của Nghiêm Túc sao?
Ý nghĩ này nổ tung trong đầu tôi.
Nó giống như một tia chớp xuyên qua đất trời, đi kèm tiếng sấm vang rền đinh tai nhức óc.
Tôi vùng vẫy thoát khỏi ảo giác, cố hết sức mở mắt.
Ngay giây tiếp theo, tôi hít vào một hơi lạnh.
Cả người chết lặng tại chỗ.
Cách tôi năm, sáu mét, một pho tượng obsidian cao hơn chục mét đang sừng sững đứng đó.
Những chiếc gương obsidian xếp thành vòng tròn bao quanh pho tượng.
Từng “bóng đen” xuất hiện trong mặt gương, hướng về pho tượng mà quỳ lạy.
Thì ra đây là một ngôi đền.
Pho tượng quỷ dị này chắc chắn chính là vị thần mà những sinh vật xây dựng thành phố này thờ phụng.
Không khí yên tĩnh đến lạ thường, vậy mà tôi lại có cảm giác như đang nghe thấy thứ âm nhạc cổ xưa nhất, trang nghiêm nhất và hùng vĩ nhất trên thế gian.
Tôi cố gắng kìm nén thôi thúc muốn quỳ xuống, lấy hết can đảm quan sát pho tượng.
Pho tượng này tuyệt đối không phải con người, thậm chí rất có thể cũng không phải sinh vật trên Trái Đất.
Cơ thể nó thon dài.
Hàng trăm, hàng ngàn chi thể có kích thước bằng cổ tay bám vào thân mình theo một quy luật kỳ quái.
Ở tận cùng mỗi chi thể đều mọc ra những chiếc răng sắc nhọn và xúc tu, trông giống như bộ phận miệng của một loài giun.
Ba đôi cánh mỏng nhẹ cùng vô số thứ mà tôi không thể diễn tả được gắn trên tấm lưng giống như lưng một con cóc của nó.
Trên đỉnh thân thể, nơi có lẽ là “đầu”, mọc ra một khối đa diện bất quy tắc trông giống như tổ ong.
Trên khối đa diện ấy là vô số lỗ hình bảy cạnh dày đặc.
Phần lớn những cái lỗ này đều trống rỗng, chỉ có khoảng ba phần mười số lỗ chứa thứ gì đó.
Tôi nheo mắt nhìn thật kỹ.
Đột nhiên, tôi phát hiện trong những cái lỗ trống ấy lại ẩn giấu từng gương mặt.
Có gương mặt con người, có gương mặt động vật, cũng có những sinh vật mà tôi chưa từng nghe nói đến.
Những loài động vật có mí mắt đều nhắm nghiền hai mắt.
Còn những loài không có mí mắt, ánh sáng trong mắt chúng cũng vô cùng ảm đạm.
Và trong cái lỗ thấp nhất...
Ẩn giấu một gương mặt vô cùng quen thuộc.
Nghiêm Túc.
30
Trong cái lỗ chỉ lớn bằng đồng xu là gương mặt sống động như thật của Nghiêm Túc.
Tôi cố nén sự kinh ngạc trong lòng, hết sức giữ cho mình bình tĩnh.
Pho tượng này hẳn chính là nguồn gốc của những “bóng đen” kia.
“Đầu” của nó gần giống như một tổ ong, còn cấu trúc xã hội của nó và những “bóng đen” cũng tương tự loài ong.
Những “bóng đen” bên trong đá obsidian chính là ong đực có nhiệm vụ sinh sản.
Sau khi ký sinh vào cơ thể con người, những “kẻ giống người” được tạo ra chính là ong thợ có nhiệm vụ thu thập tài nguyên.
Còn pho tượng này...
Là Vua Bóng Đen, Chúa Tể của những kẻ giống người.
Nói cách khác, nó chính là Ong Chúa có cấp bậc cao nhất.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt Nghiêm Túc trên pho tượng, không khỏi đỏ hoe khóe mắt.
“Cơ Mạn, cẩn thận dưới chân!”
Một lần nữa, tôi nghe thấy lời cảnh báo của Nghiêm Túc, không chút do dự lập tức nhảy sang một bên.
Trên mặt đất nơi tôi vừa đứng, lúc này xuất hiện thêm một bàn tay mảnh khảnh.
Bàn tay lớn cỡ quả trứng ngỗng, nối với một cánh tay dài ngoằng như những sợi mì qua cầu, kéo dài mãi vào một chiếc gương obsidian cách đó không xa.
Ngày càng có nhiều bàn tay như vậy trườn ra từ những chiếc gương obsidian ở bốn phương tám hướng, lần lượt vươn về phía cơ thể tôi.
Tôi cố hết sức né tránh, nhưng thể lực vốn đã cạn kiệt không còn đủ để tôi hoàn thành những động tác né tránh.
Chân trái mềm nhũn, tôi nặng nề ngã xuống đất.
Chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay đập mạnh xuống mặt đất, mặt kính vỡ nát, dây đeo bị đứt, thậm chí cả nắp lưng cũng văng ra ngoài.
Ngay lúc đó—