Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIỂN SÂU
4
Trên những tảng đá gồ ghề, có rất nhiều vũng nước biển lớn nhỏ khác nhau.
Tôi nghiến răng bước đi vài bước, nhanh chóng nhận ra mặt đất có độ dốc.
Nói cách khác, nơi này có thể là một ngọn núi.
Tôi vô cùng khó hiểu.
Không lâu trước đó, tôi vẫn còn đang vật lộn giữa Thái Bình Dương để tìm đường sống. Vậy mà bây giờ, tại sao tôi lại xuất hiện trên một ngọn núi đá?
Chẳng lẽ đây chính là “đất liền” được nhắc đến trong đoạn ghi âm vô tuyến của tàu “Trung Hải Diêm Vương Tinh”?
20
Tôi không có thức ăn, nước ngọt, cũng không có bất kỳ dụng cụ nào để tránh rét hay sưởi ấm.
Tình cảnh trước mắt hoàn toàn không thể gọi là “được cứu”. Nhiều nhất cũng chỉ là đổi sang một kiểu chết khác mà thôi.
Nếu phán đoán của tôi không sai, ngọn núi đá này chính là “sinh vật sống” mà máy dò cá đã phát hiện, thứ đang tiến lại gần chiếc tàu đánh cá.
Tôi từng đọc được trong một cuốn sách rằng có một loại đảo lúc ẩn lúc hiện, bí ẩn xuất hiện giữa đại dương rồi lại bí ẩn biến mất.
Các nhà hàng hải gọi những hòn đảo nhỏ như vậy là “đảo ma”. Ở biển Aegean, Iceland, rãnh Tonga và một số vùng biển khác, người ta từng nhiều lần phát hiện dấu vết của những “đảo ma”.
Các nhà khoa học cho rằng đảo ma là trò đùa của núi lửa dưới đáy biển.
Sau khi núi lửa phun trào, dung nham gặp nước biển sẽ hình thành đá obsidian...
Khoan đã, đá obsidian?
Tôi chợt nhớ ra “Nghiêm Túc” trở về nhà đã mang theo một chiếc đĩa đen trơn nhẵn như ngọc, nhất quyết không cho tôi chạm vào.
Vật liệu làm nên chiếc đĩa đen đó, có lẽ chính là đá obsidian?
Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt ve mặt đất. Cảm giác khi chạm vào những tảng đá này khá giống với chiếc đĩa đen kia.
Chẳng lẽ ngọn núi đá này chính là một khối đá obsidian khổng lồ?
Nếu bên dưới đáy biển có một ngọn núi lửa ngầm, núi lửa phun trào gây ra sóng thần và những con sóng khổng lồ, dung nham đông cứng lại tạo thành ngọn núi obsidian này...
Như vậy cũng có thể giải thích được mọi chuyện.
Vừa cảm thán trước sự kỳ diệu của tạo hóa, tôi vừa trèo lên vùng cao hơn của ngọn núi obsidian.
Có lẽ Nghiêm Túc và tàu “Trung Hải Diêm Vương Tinh” cũng đã gặp phải thảm họa giống hệt tôi.
Nếu vậy, có lẽ trên ngọn núi này sẽ có con tàu chở hàng vạn tấn kia, thậm chí có cả manh mối liên quan đến Nghiêm Túc.
Độ dốc của núi obsidian không quá cao, leo lên cũng gần giống như đi cầu thang.
Tôi trèo lên khoảng vài trăm mét, từ xa nhìn thấy trong màn sương dường như có một thứ gì đó nhọn hoắt và cao vút.
Đó là gì?
Bị sự tò mò thôi thúc, tôi đi về phía đó.
Vượt qua hai ngọn đồi, một tòa tháp nhọn màu đen cao chọc trời đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi.
21
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Chất liệu của tòa tháp nhọn này có lẽ cũng là đá obsidian.
Thân tháp vuông vức, rộng khoảng hơn chục mét, cao ít nhất bảy, tám mươi mét.
Trên tòa tháp không có bất kỳ lỗ hổng nào như cửa ra vào hay cửa sổ, cũng không có dấu vết xây dựng từ những bức tường.
Nó giống như một khối đá obsidian tự nhiên mọc thẳng từ mặt đất lên, hoàn chỉnh đến mức không có bất kỳ dấu vết nhân tạo nào.
Nhưng...
Đá hình thành tự nhiên sao có thể xuất hiện những hoa văn méo mó, quỷ dị như thế này?
Tôi bước tới, đưa tay chạm vào những đường vân sâu khoảng một đốt ngón tay.
Chúng giống như những ký hiệu tế lễ của một tà thần thời cổ đại, lại giống thứ ngôn ngữ đã tuyệt chủng của một nền văn minh tiền sử.
Tôi không dám chắc người xây dựng tòa tháp nhọn này có phải là con người hay không, nhưng rõ ràng nó không thể hình thành một cách tự nhiên.
Vùng biển này nằm gần Mexico. Ba nghìn năm trăm năm trước, người Maya thần bí từng sinh sống ở đây.
Theo những gì tôi biết, người Maya quả thực từng có tín ngưỡng sùng bái đá obsidian.
Nhưng với trình độ sản xuất của thời đại đó, họ căn bản không thể xây dựng được một tòa tháp nhọn như thế này.
Thân tháp obsidian giống như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu khuôn mặt, cơ thể tôi cùng cảnh tượng phía sau.
Tôi và “tôi trong gương” nhìn chằm chằm vào nhau rất lâu, đến mức quên mất dòng chảy của thời gian.
Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa tôi và thân tháp ngày càng gần hơn.
Ý thức dần trở nên mơ hồ.
Tay phải tôi chậm rãi giơ lên, giống như bị ai đó điều khiển, cố gắng chạm những ngón tay của mình vào “tôi trong gương”—
“Á!”
Chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay trái đột nhiên truyền đến một cảm giác nóng rực dữ dội.
Tôi lập tức tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn cổ tay.
Cứ như thể có một bàn tay vô hình đang gấp gáp nắm lấy cổ tay tôi, muốn kéo tôi rời khỏi nơi này.
Lại là... lời cảnh báo của Nghiêm Túc sao?
Tôi dịch chuyển bước chân, định vòng qua tòa tháp đen.
Ngay lúc này, “tôi” được phản chiếu trên thân tháp đột nhiên biến đổi.
Một bóng đen hình người mảnh khảnh, với tứ chi dài ngoằng vặn vẹo một cách khoa trương như những sợi mì.
Nó ngẩng đầu lên.
“Miệng” há rộng đến 180 độ, giống như đang phải chịu đựng một nỗi đau khủng khiếp.
Một cảm giác kỳ lạ ập đến.
Toàn thân tôi nổi da gà, da đầu tê rần.
Adrenaline tiết ra quá mức, tim đập nhanh, máu dồn dập, hai chân đau nhức.
Rất nhanh, tôi nhận ra cảm giác này bắt nguồn từ đâu.
Đây chính là bản năng sinh tồn đã được khắc sâu trong DNA của con mồi khi bị kẻ săn mồi nhắm đến.
Bóng đen bên trong tòa tháp nhọn đã để mắt đến con mồi là tôi.
22
Chạy!
Tôi không kịp suy nghĩ thêm, liều mạng chạy khỏi nơi này.
“Ầm!”
Một tiếng va chạm khổng lồ vang lên từ phía sau, khiến chân tôi mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Tiếng va chạm ngày càng dữ dội, nhưng khoảng cách giữa nó và tôi dường như lại càng lúc càng xa.
Lúc này tôi mới dám lén quay đầu nhìn lại một cái.
Cách đó vài chục mét, trên tòa tháp nhọn màu đen có hai dấu bàn tay khổng lồ rộng vài mét.
Nó trông giống như một tên sát nhân bị giam cầm, không cam lòng đập mạnh vào lớp kính chống đạn.
Tôi không nhìn thấy “đôi mắt” của nó, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt tham lam và độc ác đang nhìn chằm chằm vào mình.
Không biết tôi đã chạy bao lâu, cuối cùng cảm giác bị theo dõi cũng biến mất.
Tôi ngồi phịch xuống đất, nước mắt đã lâu không rơi nay lại trào ra khỏi khóe mắt.
Nghiêm Túc, em đã biết đáp án của bí ẩn này rồi.
Nhưng anh đang ở đâu?
Em phải đi đâu để cứu anh đây?
Tôi ôm chặt lấy mặt, nước mắt lặng lẽ chảy qua kẽ ngón tay.
Chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay truyền đến một cảm giác ấm áp dịu dàng.
Tôi tùy tiện lau nước mắt, giơ cổ tay lên, cẩn thận quan sát.
Chiếc đồng hồ lặn Breitling này dường như đang tỏa ra một thứ ánh sáng huỳnh quang mờ xám.
23
Ánh sáng huỳnh quang ngày càng mạnh, dẫn đường cho tôi tiến về một hướng nào đó.
Tôi cố gắng tránh xa từng tòa tháp nhọn, vượt qua những ngọn đồi và khe rãnh.
Càng tiến sâu vào bên trong, lớp sương mù cay nồng dường như cũng có dấu hiệu tan biến.
Dần dần, sương mù tản đi.
Cách đó không xa xuất hiện một quần thể kiến trúc màu đen.
Tôi không dám tùy tiện bước vào, bèn trèo lên một vách đá cao, cố gắng quan sát toàn bộ khung cảnh bên dưới.
Những cột đá obsidian cao đến hàng trăm mét tùy chỗ, cùng những khối đá khổng lồ có hình dạng khó diễn tả được xếp chồng lên nhau, mang đến một cảm giác áp bức nặng nề.
Điều kỳ lạ là những công trình này nhìn có vẻ đổ nát, nhưng thực chất lại giống như được hình thành một cách hoàn chỉnh tự nhiên.
Cứ như thể ngay từ khi được xây dựng, chúng đã mang dáng vẻ này.
Sự sụp đổ và tàn tạ dường như đều là có chủ ý.
Thiết kế hoàn toàn không chú trọng đến sự đối xứng, những chiếc gai và góc cạnh xuất hiện khắp nơi, những hoa văn trang trí không theo bất kỳ quy luật nào...
Nơi này tuyệt đối không phù hợp với thẩm mỹ của con người.
Và càng không thể là một thành phố thuộc về loài người.
24
Cuối cùng, tôi cũng lấy hết can đảm bước vào thành phố chưa từng được biết đến này.
Tôi chợt nhớ đến “R'lyeh” dưới ngòi bút của nhà văn Lovecraft, một thành phố thất lạc chìm dưới đáy Nam Thái Bình Dương, nơi vị thần trong thần thoại Cthulhu đang say ngủ.
Nhưng đó chỉ là tiểu thuyết.
Còn lúc này, tôi đang thực sự ở trong thế giới hiện thực.
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc.”
Tiếng bước chân của tôi vang lên trong trẻo và rõ ràng trên mặt đất bằng đá obsidian.
Sóng âm vang vọng giữa những tòa kiến trúc, những tiếng vọng mơ hồ khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an.
Đi ngang qua một công trình trông giống như một ngôi đền, tôi tạm dừng bước, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân đang đau nhức.
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc.”
Một luồng khí lạnh thấu xương lập tức bò dọc sống lưng tôi, chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi đã dừng bước rồi.
Vậy tiếng vọng này từ đâu mà ra?
Một tiếng gió rít nhanh như chớp từ phía sau ập tới.
Theo bản năng, tôi nhào người về phía trước, vừa vặn tránh được cú tấn công.
“Ai đó!”
Tôi quay đầu lại, nhìn rõ bóng người phía sau.
Đó là một người đàn ông cao lớn, quần áo rách rưới không thể che kín cơ bắp cuồn cuộn.
Nhưng điều khiến tôi sợ hãi là...
Một nửa đầu của hắn đã biến mất.
Những mẩu xương trắng hếu lẫn với thứ chất lỏng đỏ trắng bám trên đó.
Con mắt duy nhất còn sót lại có đồng tử đã giãn ra, mất đi sự linh hoạt, vậy mà vẫn đảo qua đảo lại trong hốc mắt.
“Antonio...?”