NHÂN QUẢ KHÔNG LỜI
1
Chỗ chúng tôi có một nữ sinh lớp 10 trong huyện đã tự tử vì bị bạn học batnat.
Vì 44 không cấu thành tội phạm, nên không ai phải chịu trách nhiệm pháp lý cho chuyện đó. Chẳng bao lâu sau, vụ việc cũng dần chìm vào quên lãng.
Thế nhưng một năm sau, vào một ngày nọ, thi thể của một trong những kẻ từng bắt nạt cô bé lại được phát hiện giữa cánh đồng ngô. Hiện trường thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Ngoài những vết thương do bị đánh đập, cơ thể cô ta còn bị xẻ dọc thành hai nửa. Kết quả giám định cho thấy đó là do một loại cưa đặc biệt gây ra.
Chúng tôi nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm - Người thân duy nhất của nạn nhân năm xưa, cha của cô bé.
Nhưng chúng tôi đã đánh giá quá thấp sức mạnh của tình yêu thương.
Dù đã kịp thời bắt được ông ta, chúng tôi vẫn không thể ngăn được cuộc báo thù tiếp tục diễn ra.
1
Vụ án xảy ra vào một buổi sáng sớm.
Chúng tôi nhận được tin báo rằng trong một cánh đồng ngô thuộc địa bàn quản lý của một ngôi làng nọ, người dân phát hiện một thi thể nữ giới.
Chúng tôi lập tức đến hiện trường, giải tán đám đông hiếu kỳ, kéo dây phong tỏa và tiến hành khám nghiệm.
Đồng nghiệp cảnh sát phụ trách địa bàn đã có mặt từ trước và xác nhận được danh tính nạn nhân.
Nạn nhân là một nữ sinh lớp 11, tạm gọi là Trần Bình Bình.
Cô học tại một trường trung học ở thị trấn gần đó, không ở nội trú. Sau giờ học, cô thường đạp xe về nhà.
Phán đoán ban đầu cho thấy, vào tối hôm trước, sau khi tan học tự học buổi tối, cô đã bị tấn công trên đường về nhà, bị kéo vào cánh đồng ngô rồi sát hại một cách tàn nhẫn.
Thủ đoạn của hung thủ cực kỳ hung ác.
Thi thể gần như bị chia làm đôi, bị cưa xẻ theo chiều dọc từ đỉnh đầu xuống đến háng một cách bất thường và rất gọn gàng. Máu cùng nội tạng tràn ra khắp khu vực hiện trường.
Tại hiện trường, chúng tôi tìm thấy một chiếc cưa máy hoàn toàn mới, hầu như không có dấu hiệu từng được sử dụng trước đó. Có vẻ hung thủ đã cố tình mua nó chỉ để làm hung khí.
Nói cách khác, đây là một vụ án giết người có chủ đích.
Hơn nữa, ý thức chống điều tra của hung thủ không quá cao. Chúng tôi thu thập được rất nhiều dấu giày tại hiện trường, dấu vân tay trên cưa máy và cả những đầu thuốc lá được cho là của hung thủ.
Sau khi kiểm tra thi thể, pháp y cũng đưa ra kết luận sơ bộ:
Nguyên nhân tử vong của nạn nhân là vết siết trên cổ.
Nói cách khác, hung thủ đã giết chết cô gái trước, rồi mới tốn công sức cưa thi thể thành hai nửa.
Ngoài việc trả thù để trút giận, hành động này gần như không có ý nghĩa nào khác.
Đương nhiên, từ những vết thương trên mặt và cơ thể nạn nhân có thể thấy rõ, hung thủ mang trong lòng sự căm hận khó có thể diễn tả bằng lời đối với cô ta.
Bên cạnh đó, pháp y còn đưa ra một kết quả khác:
Nạn nhân không hề bị xâm hại tình dục.
Vì vậy, chúng tôi gần như có thể khẳng định đây là một vụ “giết người để trả thù”.
Nói cách khác, mục đích của hung thủ vô cùng rõ ràng — hắn chỉ muốn tra tấn và hành hạ nạn nhân đến chết mà thôi.
Chúng tôi lập tức triển khai điều tra.
Trước mắt có hai vấn đề cấp bách nhất:
Thứ nhất, cha mẹ của Trần Bình Bình vẫn còn sống nhưng vẫn chưa xuất hiện. Vì sao con gái không về nhà suốt một đêm mà với tư cách là cha mẹ, họ lại chẳng có bất kỳ động thái nào?
Thứ hai, sự căm hận mãnh liệt mà hung thủ dành cho Trần Bình Bình rốt cuộc bắt nguồn từ đâu?
Nếu làm rõ được điều này, rất có thể chúng tôi sẽ xác định được thân phận hung thủ.
2
Để nhanh chóng tìm ra manh mối, tôi và đồng nghiệp Triệu Tuấn quyết định chia nhau hành động.
Anh ấy dẫn người ở lại hiện trường tiếp tục khám nghiệm, thu thập lời khai của dân làng cùng tất cả những đoạn camera giám sát có thể tìm thấy.
Còn tôi dẫn người đến nhà Trần Bình Bình.
Theo hồ sơ hộ tịch, cha mẹ cô bé vẫn còn sống.
Nhưng khi đến địa chỉ đăng ký thường trú, chúng tôi phát hiện trong căn nhà cũ kỹ ấy chỉ có một bà lão tuổi đã cao sinh sống.
Bà là bà nội của Trần Bình Bình.
Khi biết tin cháu gái đã bị sát hại, bà khóc đến tê tâm liệt phế, như thể trời đất sụp đổ.
Chúng tôi phải khuyên nhủ rất lâu bà mới bình tĩnh lại được.
Sau đó, từ lời kể của bà, chúng tôi mới biết cha mẹ của Trần Bình Bình đã mất liên lạc từ lâu.
Họ nói là đi làm ăn xa để nuôi gia đình, nhưng gần mười năm nay chưa từng trở về, chẳng khác nào bỏ rơi cả con gái lẫn người mẹ già.
Trần Bình Bình lớn lên nhờ bà nội cần cù làm ruộng cùng một số khoản trợ cấp của địa phương.
Nhưng cũng vì thiếu vắng tình thương và sự đồng hành của cha mẹ nên khi lớn lên, cô bé trở nên khá nổi loạn, từ lâu đã không còn tâm sự hay giao tiếp thực sự với bà nội nữa.
Bà hoàn toàn không biết tình hình của cháu ở trường.
Hơn nữa, Trần Bình Bình thường xuyên lấy lý do "ở lại trường học thêm" rồi qua đêm không về nhà.
Đó cũng là lý do suốt cả đêm cô không trở về nhưng bà nội không đi tìm kiếm khắp nơi.
Vốn dĩ chúng tôi định thông qua người nhà của Trần Bình Bình để tìm hiểu xem cô từng mâu thuẫn với ai.
Nhưng đến đây thì hoàn toàn đi vào ngõ cụt.
Nơi này chẳng có gì cả.
Chỉ có một bà lão yếu ớt vừa mất đi người thân duy nhất của mình.
Thế nhưng chúng tôi không ngờ rằng, người bà tưởng như chẳng có gì đáng nghi ấy, lại đóng vai trò vô cùng quan trọng trong những biến cố hỗn loạn xảy ra sau này.
3
Chúng tôi lập tức đổi hướng điều tra, nhanh chóng đến ngôi trường mà Trần Bình Bình đang theo học để gặp hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm của cô.
Hiệu trưởng là một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi, tên Quách Chí Phong.
Giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo còn khá trẻ tên Trịnh Hải Vân.
Trong văn phòng, sau khi nghe chúng tôi tóm tắt vụ Trần Bình Bình bị sát hại, cả hai đều vô cùng hoảng sợ.
Sắc mặt hiệu trưởng Quách trắng bệch.
Còn cô Trịnh thì sợ đến mức bật khóc.
Nhưng để đẩy nhanh tiến độ điều tra, tôi không còn tâm trí nào để an ủi họ nữa mà hỏi thẳng:
— Xin hỏi, các vị có biết Trần Bình Bình từng gây thù chuốc oán với ai trong trường không? Kiểu thù hận sâu sắc ấy?
Sắc mặt hiệu trưởng Quách lại thay đổi.
Lần này còn xanh xám hơn trước.
Ông chậm rãi quay đầu nhìn cô Trịnh đang cúi đầu sụt sùi rồi mới lên tiếng:
— Trường chúng tôi... năm ngoái cũng từng xảy ra một chuyện... một vụ việc ngoài ý muốn. Có một học sinh đã nhảy lầu tử vong.
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn:
— Có liên quan đến Trần Bình Bình sao?
Hiệu trưởng gật đầu:
— Có lẽ cô Trịnh hiểu rõ hơn. Bởi vì trong trường vẫn luôn có tin đồn rằng... nữ sinh đó vì bị Trần Bình Bình và một số học sinh khác bắt nạt quá mức nên mới nhảy lầu tự sát... Các em ấy đều là học sinh của cô Trịnh.
Lúc này cô Trịnh mới đột ngột ngẩng đầu lên, yếu ớt nhìn hiệu trưởng một cái.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu để suy đoán ánh mắt qua lại giữa hai người mang ý nghĩa gì nữa.
Tôi vội vàng hỏi:
— Cô Trịnh, tình hình rất khẩn cấp, mong cô nói rõ.
Lúc này cô mới chậm rãi kể lại...
Nhưng việc bỏ qua những tín hiệu ngầm giữa họ có lẽ là sai lầm lớn nhất của tôi trong vụ án này.
Bởi ngoài chuyện bắt nạt học đường, họ còn che giấu nhiều chuyện khác nữa.
4
Cô gái nhảy lầu tử vong năm ngoái tên là Tôn Văn.
Đó là một cô bé ngoan ngoãn, hướng nội.
Cũng là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân.
Người thân duy nhất của cô là cha mình, Tôn Đào, một thợ mộc làm việc tại một nhà máy gần đó.
Theo lời cô Trịnh, Tôn Văn và Trần Bình Bình từng là bạn thân.
Nhưng về sau, vì một số chuyện nào đó mà trở mặt với nhau.
Từ đó, Trần Bình Bình cùng một nhóm học sinh khác bắt đầu bắt nạt Tôn Văn.
Cụ thể ra sao thì cô Trịnh cũng không rõ.
Nhưng cuối cùng, Tôn Văn đã nhảy từ tầng sáu của trường xuống đất, kết thúc cuộc đời còn rất trẻ của mình.
Đối với những sự việc như thế này, nhà trường từ trước đến nay luôn chọn cách dàn xếp ổn thỏa nhất cho bản thân.
Không công khai chuyện bắt nạt.
Không minh oan cho nạn nhân.
Thậm chí còn gán cho người đã khuất cái mác "áp lực học tập quá lớn, tâm lý chưa trưởng thành".
Nhưng cha cô bé, Tôn Đào, chắc chắn không nghĩ như vậy.
Có lẽ sau gần một năm điều tra, ông cuối cùng cũng biết được chân tướng về cái chết của con gái.
Vì thế ông đã bắt đầu kế hoạch báo thù của riêng mình.
Nghe đến đây, tôi lập tức gọi điện cho Triệu Tuấn.
Tôi bảo anh điều một phần nhân lực khỏi hiện trường để đi tìm Tôn Đào.
Báo thù cho con gái là động cơ.
Là thợ mộc, ông ta cũng biết mua cưa máy ở đâu và sử dụng nó như thế nào.
Người này hoàn toàn phù hợp với chân dung hung thủ.
Không ngờ rằng phía hiện trường cũng có phát hiện mới.
Triệu Tuấn nói với tôi:
— Chúng tôi phát hiện một người khả nghi trong camera giao thông ở quốc lộ đầu làng. Ông ta đã lảng vảng quanh ngôi làng suốt nhiều ngày, giống như đang khảo sát địa hình. Qua xác minh với dân làng, có người nhận ra ông ta, tên đúng là Tôn Đào. Nhưng để tránh đánh rắn động cỏ, tôi vẫn chưa liên hệ với ông ta hay nơi làm việc của ông ta. Chúng ta chia nhau hành động đi. Tôi đến nhà ông ta, còn cậu đến chỗ làm.
— Được, tôi đi ngay.
Mọi thứ đều khớp.
Nghi vấn đối với Tôn Đào quá lớn.
Sau khi cúp máy, tôi nhờ cô Trịnh tìm hồ sơ lưu thông tin nơi làm việc của Tôn Đào rồi lập tức lên đường.
Trên đường đi, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho đủ loại tình huống truy bắt khó khăn.
Vì thế tôi hoàn toàn không ngờ rằng ông ta lại dễ dàng chịu bắt đến vậy.
Đúng thế.
Tôn Đào vẫn đang làm việc bình thường tại nhà máy, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Khi chúng tôi đến nơi, ông ta vô cùng hợp tác, lặng lẽ đi theo mà không nói một lời.
Việc tiếp theo chỉ còn là đối chiếu những dấu vết để lại ở hiện trường với bản thân ông ta mà thôi.
Khi ấy tôi cũng cho rằng vụ án giết người tàn bạo này đã được phá.
Mọi chuyện sắp sửa khép lại.
Nhưng tôi không ngờ rằng...
Bắt được Tôn Đào mới chỉ là sự khởi đầu.
5
Khi đưa Tôn Đào về đội cảnh sát hình sự thì trời đã tối.
Thế nhưng chúng tôi vẫn tiến hành thẩm vấn ông ta ngay trong đêm.
Đối với việc giết chết Trần Bình Bình, Tôn Đào nhận tội không chút do dự.
Thậm chí ông còn thẳng thắn, đầy chính nghĩa theo cách của mình mà nói với chúng tôi: ...
— Đúng vậy. Bọn chúng hại chết con gái tôi, nên tôi giết nó rồi chẻ xác nó ra làm đôi. Điều đó rất hợp lý mà.
Theo lời khai của Tôn Đào, sau khi cô con gái yêu quý Tôn Văn qua đời, ông sống trong đau khổ, từng có lúc mất hết ý nghĩa tồn tại.
Nhưng về sau, trong số di vật của con gái, ông tìm thấy một cuốn nhật ký.
Trong đó ghi chép đầy đủ những chuyện cô bé bị bắt nạt ở trường.
Lúc ấy ông mới biết con gái mình đã phải chịu đựng nhiều sự hành hạ đến thế nào.
Có tổng cộng ba người thường xuyên bắt nạt Tôn Văn.
Trần Bình Bình là kẻ cầm đầu.
Ngoài ra còn có hai nữ sinh cùng lớp khác tên là Dương Lệ và Trương Khiết Lệ.
Tôn Đào từng tìm gặp Trần Bình Bình.
Ông chỉ muốn đòi lại công bằng cho con gái, hoặc ít nhất là một lời xin lỗi.
Không ngờ Trần Bình Bình chỉ lạnh nhạt buông một câu:
— Liên quan gì đến tôi? Nó yếu đuối quá thì trách ai? Muốn trách thì trách con gái ông ngoan quá đi. Chút chuyện cỏn con cũng không chịu nổi...
Kể từ đó, hạt giống thù hận bắt đầu bén rễ trong lòng Tôn Đào.
Ông không hiểu nổi.
Tại sao sự ngoan ngoãn của con gái mình lại trở thành lý do để người khác làm tổn thương nó?
Nói đến đây, ông nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lạnh lùng rồi hỏi:
— Có phải chỉ có kẻ ác mới sống lâu và sống tốt hơn không? Nếu tôi không trở thành kẻ ác, vậy chẳng phải con gái tôi chết oan uổng rồi sao?
Đương nhiên tôi không thể trả lời câu hỏi ấy.
Tôi chỉ có thể yêu cầu ông tiếp tục khai báo.
Và ông cũng khai rất rõ ràng.
Chiếc cưa máy đã được chuẩn bị từ lâu.
Ngay từ đầu, nó được mua với mục đích giết người.
Những đoạn camera mà Triệu Tuấn thu thập được cũng chứng minh ông thực sự đã nhiều ngày lảng vảng trong làng để thăm dò địa hình.
Mọi thứ đều là kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
Sau thời gian dài dồn nén, cuối cùng ông cũng thực hiện cuộc trả thù của mình.
Tôn Đào lạnh lùng nói:
— Tôi chỉ muốn bọn chúng hiểu rằng bắt nạt người khác sẽ phải trả giá. Dù các người bắt nạt một người không biết phản kháng, rồi cũng sẽ có người đứng ra phản kháng thay cô ấy.
Ông tỏ ra như một người đã hoàn toàn chấp nhận nhận tội và chịu phạt.
Thế nhưng chuyện kỳ lạ lại xảy ra vào nửa đêm.
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị kết thúc buổi thẩm vấn, một tin tức khiến tất cả trở tay không kịp truyền tới - Lại có thêm một vụ án mạng xảy ra.
Hơn nữa, nó vừa mới xảy ra ngay trong thời điểm ấy.
Nạn nhân tên Dương Lệ.
Cô ta học cùng trường, cùng lớp với Trần Bình Bình.
Vì vậy, đồng nghiệp tiếp nhận vụ việc lập tức báo cho chúng tôi.
Đúng vậy.
Dương Lệ không chỉ là bạn thân của Trần Bình Bình.
Cô ta còn là một trong những người từng tham gia bắt nạt Tôn Văn.
Cách cô ta chết còn kinh khủng hơn cả Trần Bình Bình.
Chúng tôi buộc phải liên hệ hai vụ án với nhau.
Khoảng thời gian xảy ra quá sát nhau.
Vấn đề lớn nhất cũng xuất hiện.
Tôn Đào chẳng phải đã bị bắt rồi sao?
Lẽ nào còn có người khác cũng đang muốn báo thù cho Tôn Văn?
6
Dương Lệ được phát hiện trong một tòa nhà bỏ hoang gần trường học.
Tình trạng tử thi vô cùng đáng sợ.
Trên người cô ta cũng có rất nhiều vết thương.
Rõ ràng trước khi chết đã phải chịu đựng sự tra tấn kéo dài.
Qua quá trình lấy lời khai từ gia đình, giáo viên và bạn học, chúng tôi được biết hôm đó Dương Lệ không hề đến trường.
Nói cách khác, dù thi thể được phát hiện vào ban đêm, nhưng thời điểm tử vong thực tế rất có thể là ban ngày.
Người phát hiện thi thể là một kẻ vô gia cư thường ngủ qua đêm trong tòa nhà bỏ hoang.
Ông ta bị dọa đến phát khiếp nên chẳng cung cấp được thông tin gì hữu ích.
Điều duy nhất có thể xác định là hung thủ rất quen thuộc với nơi này.
Tòa nhà không có camera giám sát.
Mọi dấu vết liên quan đến hung thủ tại hiện trường cũng đã bị xóa sạch.
Sau khi khám nghiệm sơ bộ, pháp y kết luận nạn nhân tử vong trong khoảng từ một giờ đến ba giờ chiều.