Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NHÂN QUẢ KHÔNG LỜI
2
Vấn đề nằm ở chỗ:
Khoảng thời gian đó nằm trong lúc Tôn Đào vẫn chưa bị bắt.
Liệu có khả năng ông ta đã gây ra vụ án này trước khi bị chúng tôi bắt giữ hay không?
Sau khi xử lý hiện trường, chúng tôi quay về đội hình sự và tiếp tục thẩm vấn Tôn Đào.
Nhưng điều không ngờ là ông ta lại lập tức nhận tội:
— Đúng vậy, Dương Lệ cũng do tôi giết. Ai bảo nó từng bắt nạt con gái tôi? Loại người đó chết cũng không đáng tiếc!
Thực ra ngay từ lần thẩm vấn đầu tiên, chúng tôi đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.
Không phải vì ông ta nhận tội quá nhanh.
Mà là vì cách ông ta nhận tội.
Ông ta chỉ nhận tội một cách chung chung.
Trong vụ Trần Bình Bình, phần lớn lời khai của ông đều xoay quanh việc tố cáo đối phương từng bắt nạt con gái mình.
Ngược lại, ông gần như không thể kể rõ chi tiết quá trình gây án.
Vì vậy, đối với vụ Dương Lệ, tôi thử hỏi:
— Ông Tôn, xin hãy thuật lại toàn bộ quá trình gây án. Ví dụ ông đã đưa Dương Lệ tới hiện trường bằng cách nào? Vết thương chí mạng trên người cô ta được tạo ra bằng hung khí gì? Hiện hung khí đang ở đâu?
Quả nhiên, câu trả lời của Tôn Đào đúng như tôi dự đoán:
— Tôi trói nó tới đó. Giết xong thì tất nhiên tôi ném con dao xuống sông rồi, không tìm thấy đâu... Nhưng tôi không hối hận. Dương Lệ cũng đáng chết!
Rất rõ ràng.
Ông ta đang nhận hết mọi tội danh về mình.
Nhưng rất có thể ông hoàn toàn không phải hung thủ thật sự.
Ông đang bao che cho một ai đó.
7
Chúng tôi không thể tiếp tục dồn quá nhiều nhân lực vào Tôn Đào nữa.
Thế nhưng vấn đề lớn nhất là:
Dù đã điều tra toàn bộ mạng lưới quan hệ xã hội của họ, chúng tôi vẫn không tìm ra người nào khác có động cơ báo thù cho Tôn Văn.
Tôn Đào vốn ít bạn bè thân thiết.
Không ai có thể liều mạng vì con gái ông mà đi giết người trả thù.
Còn Tôn Văn lúc còn sống lại hướng nội, cô độc, gần như chẳng có mấy người bạn.
Bên phía cô bé cũng không tra được manh mối nào.
Đương nhiên, về sau chúng tôi mới biết rằng, thứ chúng tôi tìm được chỉ là "không tra ra được gì", chứ không phải "thực sự không có gì".
Xét thấy Dương Lệ đã bị sát hại, tình hình ngày càng nghiêm trọng, chúng tôi quyết định tìm người cuối cùng có khả năng trở thành nạn nhân tiếp theo.
Nói chính xác hơn...
Là kẻ bắt nạt cuối cùng đã góp phần đẩy Tôn Văn đến cái chết.
Cô ta tên Trương Khiết Lệ.
Gia đình làm ăn khá giả, có điều kiện kinh tế tốt.
Qua trao đổi với cô giáo chủ nhiệm Trịnh, chúng tôi được biết Trương Khiết Lệ đang ở độ tuổi nổi loạn.
Thường xuyên giao du với bạn bè bên ngoài trường.
Hay trốn học, đánh nhau.
Đúng kiểu một cô tiểu thư nhà giàu.
Khi chúng tôi chuẩn bị liên lạc với gia đình cô ta để đến gặp trực tiếp thì tình hình bất ngờ thay đổi.
Một đồng nghiệp ở đồn công an phía dưới thông báo:
Trương Khiết Lệ đã cùng cha mẹ tới trình báo!
Nghe nói nội dung trình báo có liên quan tới cái chết của Dương Lệ.
Tôi lập tức nhờ đồng nghiệp đưa họ lên đội hình sự.
Sau đó, tôi và Triệu Tuấn cùng tiếp họ.
Ban đầu là cha mẹ Trương Khiết Lệ trình bày sự việc.
Hóa ra hôm qua, cô ta suýt nữa đã chết cùng với Dương Lệ.
Nguyên nhân là từ hôm trước.
Cả hai đều nhận được tin nhắn.
Người gửi là một người bạn ngoài trường.
Người đó nói rằng đã tìm thấy một nơi rất thú vị, rủ họ cùng trốn học đi chơi.
Dương Lệ đồng ý.
Nhưng Trương Khiết Lệ hôm ấy không khỏe nên từ chối.
Đến hôm nay, khi nghe tin Dương Lệ bị sát hại, cô ta lập tức hoảng loạn.
Bởi cô ta biết rằng nếu hôm đó mình cũng đi theo, rất có thể người chết sẽ có thêm cô.
Quá sợ hãi, cô lập tức kể lại với cha mẹ.
Và cha mẹ đã đưa cô tới báo cảnh sát.
Trong lúc cha mẹ kể lại mọi chuyện, Trương Khiết Lệ chỉ cúi đầu, gần như không nói một lời.
Mục đích của cha mẹ cô rất rõ ràng.
Họ muốn chúng tôi bắt được hung thủ và bảo vệ con gái mình.
Nhưng trong chuyện này vẫn tồn tại một vấn đề.
Trương Khiết Lệ hoàn toàn không nhắc đến người đã gửi tin nhắn.
Cũng không hề đề cập đến việc chính cô ta cùng những người khác từng bắt nạt Tôn Văn.
Không thể nào cô ta không biết gì cả.
Lời giải thích duy nhất là: Cô ta không dám nói những chuyện đó trước mặt cha mẹ.
Vì vậy, cuối cùng tôi đành đề nghị:
— Nếu được, chúng tôi có thể nói chuyện riêng với em Trương Khiết Lệ vài câu không?
Cha mẹ cô nhìn nhau khó hiểu.
Triệu Tuấn giải thích:
— Trẻ con tuổi dậy thì mà, nổi loạn một chút. Luôn có vài chuyện không muốn để cha mẹ biết.
Lúc ấy họ mới đồng ý ra ngoài chờ.
Và chính cuộc trò chuyện riêng với Trương Khiết Lệ đã mang đến cho chúng tôi manh mối đầu tiên về hung thủ thực sự.
8
— Trương Khiết Lệ, trước tiên tôi sẽ nói cho em biết những gì chúng tôi đã nắm được...
Sau đó, tôi kể lại tình trạng tử vong của Trần Bình Bình và Dương Lệ.
Những dấu hiệu tra tấn mang tính trả thù.
Đương nhiên, tôi cũng nhắc đến Tôn Văn và cha cô bé.
Đặc biệt, tôi nhấn mạnh một điều: ...
— Mặc dù Tôn Đào đã bị bắt, nhưng chúng tôi nghi ngờ ông ấy không phải hung thủ thật sự.
Triệu Tuấn cũng nhân cơ hội nói rõ hơn:
— Đặc biệt là em nói cả em và Dương Lệ đều nhận được tin nhắn từ một người bạn bên ngoài trường? Vậy người này rất có thể là đồng phạm của Tôn Đào. Em có thể cung cấp thông tin về người đó cho chúng tôi không?
— Được! Đương nhiên là được!
Vừa nói, Trương Khiết Lệ vừa vội vàng lấy điện thoại ra, mở danh bạ rồi tìm một số điện thoại.
— Chính là cô ấy. Tên là... là Thanh Thanh. Thật ra... em cũng không biết tên thật của cô ấy... Bọn em quen nhau lúc chơi game ở khu trò chơi điện tử...
Một cô gái sao?
Điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của chúng tôi.
"Thanh Thanh" rất có thể chỉ là tên giả.
Dù sao cũng là bạn quen ngoài xã hội, không biết tên thật cũng không phải chuyện lạ.
Triệu Tuấn cầm điện thoại sang một bên gọi thử.
Còn tôi tiếp tục hỏi Trương Khiết Lệ:
— Đã nhắc đến Tôn Văn rồi, vậy em cũng kể rõ xem lúc đó các em đã đối xử với cô ấy như thế nào đi.
Ngay lập tức, vẻ mặt Trương Khiết Lệ trở nên khó xử.
Đó cũng chính là lý do chúng tôi bảo cha mẹ cô ta tạm thời ra ngoài.
Nếu họ còn ở đây, chắc chắn cô ta sẽ không nói.
Nhưng dù vậy, cô ta vẫn chần chừ do dự.
— Không gọi được. Tôi cũng nhắn tin rồi nhưng chắc sẽ không trả lời đâu. Tôi chuyển số này cho bên kỹ thuật điều tra xác minh danh tính rồi.
Triệu Tuấn quay lại bàn, ngồi xuống và tiếp tục khuyên nhủ:
— Có thể ép Tôn Văn đến mức tự sát thì mức độ nghiêm trọng chúng tôi cũng đoán được phần nào rồi. Em không cần giấu nữa. Chúng tôi chỉ muốn tìm manh mối về hung thủ. Còn những chuyện các em từng bắt nạt người khác, chúng tôi sẽ giữ kín cho em.
Tôi cũng gật đầu phụ họa.
Không còn cách nào khác, Trương Khiết Lệ đành chậm rãi kể lại.
9
Trương Khiết Lệ, Trần Bình Bình và Dương Lệ quả thực đã bắt nạt Tôn Văn trong suốt một thời gian rất dài.
Ban đầu chỉ là một chuyện rất nhỏ.
Một ngày nọ đến lượt Trần Bình Bình trực nhật.
Nhưng cô ta muốn đi chơi nên bắt Tôn Văn làm thay.
Tôn Văn từ chối.
Cô nói mình có việc rất quan trọng phải làm rồi lập tức rời khỏi trường.
Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà Trần Bình Bình ghi hận cô.
Kể từ đó, cô ta kéo thêm Trương Khiết Lệ và Dương Lệ cùng nhau gây khó dễ cho Tôn Văn.
Tôn Văn từng báo với cô giáo chủ nhiệm Trịnh.
Nhưng vì sự việc khi ấy chưa quá nghiêm trọng nên giáo viên cũng không quan tâm.
Điều đó càng khiến ba con quỷ nhỏ ấy trở nên quá quắt hơn.
Chúng lừa Tôn Văn rằng chỉ cần cho chúng chụp vài tấm ảnh thì sau này sẽ không bắt nạt cô nữa.
Tôn Văn đã tin.
Có lẽ không phải vì cô quá ngây thơ.
Mà bởi những tháng ngày bị bắt nạt đã khiến cô khao khát thoát khỏi địa ngục ấy đến mức muốn đánh cược một lần.
Chỉ tiếc là cô đã thua cược.
Những bức ảnh mà đám Trương Khiết Lệ muốn chụp đương nhiên không phải ảnh bình thường.
Đó là những bức ảnh riêng tư nhạy cảm.
Thế nhưng sau khi có được chúng, chúng không hề giữ lời hứa.
Ngược lại, chúng dùng những bức ảnh đó để tiếp tục uy hiếp và hành hạ Tôn Văn.
Tát vào mặt cô.
Đánh đến mức khuôn mặt cô bầm tím.
Chặn cô trong nhà vệ sinh rồi dìm đầu cô xuống bồn rửa.
Sau giờ học lại chặn cô trong những con hẻm vắng, đấm đá không thương tiếc.
Sau khi bị chụp ảnh, Tôn Văn thậm chí không dám báo với giáo viên nữa.
Bởi chúng đe dọa rằng nếu cô dám nói ra, những bức ảnh kia sẽ bị phát tán khắp trường.
Cuối cùng, không chịu nổi sự nhục nhã và tuyệt vọng, cô đã chọn cách nhảy lầu tự sát.
Sau khi nghe xong lời kể của Trương Khiết Lệ, Triệu Tuấn đập mạnh tay xuống bàn:
— Cô bé, trước mặt em là cảnh sát. Chúng tôi điều tra được hết. Đừng giấu giếm nữa. Nói thật đi!
Cảm giác của tôi cũng giống hệt Triệu Tuấn.
Trương Khiết Lệ chắc chắn chưa nói hết sự thật.
Từ quá trình "bị bắt nạt" đến "tự sát", cô ta chỉ dùng đúng một câu để lướt qua.
Con lạc đà luôn gục ngã bởi cọng rơm cuối cùng.
Nhất định đã có chuyện nghiêm trọng hơn xảy ra với Tôn Văn.
Và Trương Khiết Lệ đang cố tình bỏ qua phần đó.
Bị Triệu Tuấn quát như vậy, cô ta sợ đến tái mặt.
Cuối cùng cũng nói ra chuyện tồi tệ nhất mà bọn chúng từng làm.
— Chúng em... chúng em bán ảnh của cô ấy lấy tiền... Sau đó... bên ngoài có người muốn... muốn gặp cô ấy... Thế là bọn em... bọn em...
Tôi sững sờ.
Bàn tay đặt trên mặt bàn của Triệu Tuấn đã siết chặt thành nắm đấm.
Thật kinh tởm.
— Nhưng... nhưng bọn em chỉ thương lượng với cô ấy thôi! Bọn em không ép buộc! Bọn em còn nói rằng nếu cô ấy đồng ý thì sẽ chia tiền cho cô ấy nữa! Bọn em thật sự không ép cô ấy! Là cô ấy nghĩ quẩn rồi tự sát! Không phải lỗi của bọn em!
— Im miệng!
Triệu Tuấn lại đấm mạnh xuống bàn, gầm lên đầy phẫn nộ.
Trương Khiết Lệ sợ hãi co rúm người lại, run lẩy bẩy.
Còn chúng tôi thì chẳng còn gì để nói với cô ta nữa.
Nếu tiếp tục, e rằng chỉ toàn là những lời cay nghiệt.
10
Sau khi kết thúc việc lấy lời khai của Trương Khiết Lệ, tôi và Triệu Tuấn ngồi lại phân tích vụ án.
Số điện thoại mà cô ta cung cấp là một manh mối cực kỳ quan trọng.
Nhưng phản hồi từ bộ phận kỹ thuật điều tra lại khiến chúng tôi vô cùng thất vọng.
Đó là một chiếc sim điện thoại không đăng ký danh tính.
Nói cách khác, đầu mối mang tên "Thanh Thanh" gần như lại rơi vào ngõ cụt.
Thời đó, việc đăng ký thông tin cá nhân cho sim điện thoại vẫn chưa được áp dụng triệt để.
Trên thị trường vẫn còn rất nhiều loại sim trả trước không cần đăng ký danh tính.
Số điện thoại này chính là một trong số đó.
Vậy thì cô gái tên "Thanh Thanh" kia rốt cuộc là ai?
Trương Khiết Lệ không cung cấp được ảnh của cô ta.
Nhưng qua lời mô tả, chúng tôi biết Thanh Thanh là một cô gái trạc tuổi bọn họ.
Hoạt bát, cởi mở, rất biết ăn chơi.
Nói đơn giản hơn, là kiểu thiếu nữ bụi đời thường lăn lộn ngoài xã hội.
Còn tại sao cô ta lại gửi tin nhắn dụ Dương Lệ và Trương Khiết Lệ ra ngoài?
Chúng tôi hoàn toàn không đoán ra được.
Sau một hồi bàn bạc, tôi và Triệu Tuấn quyết định chia nhau hành động.
Anh ấy dẫn người đi tìm những người bạn ngoài trường của Trương Khiết Lệ để dò hỏi tung tích Thanh Thanh.
Còn tôi quay lại trường học gặp cô giáo chủ nhiệm Trịnh.
Bởi trong lời khai của Trương Khiết Lệ, chúng tôi phát hiện một điểm mâu thuẫn.
Những gì cô ta kể không hoàn toàn trùng khớp với lời của cô Trịnh.
Theo lời cô Trịnh, Trần Bình Bình và Tôn Văn từng là đôi bạn thân thiết.
Nhưng qua lời kể của người trong cuộc là Trương Khiết Lệ, hoàn toàn không cảm nhận được mối quan hệ bạn bè đó.
Chỉ vì một lần từ chối trực nhật hộ mà Trần Bình Bình đã tiến hành cuộc bắt nạt kéo dài, cuối cùng đẩy người ta đến chỗ chết.
Điều đó rõ ràng không hợp lý.
Mà với trạng thái hiện tại của Trương Khiết Lệ, khả năng cô ta nói dối gần như bằng không.
Nói cách khác...
Lẽ nào người nói dối là cô Trịnh?
Đó chính là lý do tôi quay lại trường.
Có lẽ, ở vị trí một giáo viên chủ nhiệm, cô ấy đã nhìn thấy những điều mà Trương Khiết Lệ không biết.
Nếu cô Trịnh hiểu Tôn Văn nhiều hơn chúng tôi nghĩ...
Biết đâu cô ấy cũng từng nhìn thấy kẻ đang báo thù cho Tôn Văn là ai.
May mà tôi đã quay lại.
Bởi vì cô Trịnh quả thật biết một số chuyện mà chúng tôi không hề biết.
11
Tôi tìm thấy cô Trịnh trong văn phòng.
Cô đang ngồi một mình, cúi đầu soạn giáo án.
Dù hai nữ sinh liên tiếp bị sát hại khiến nhà trường phải cho toàn bộ học sinh nghỉ học, cô vẫn cần mẫn chuẩn bị bài giảng.
Nói là tận tụy với nghề...
Chi bằng nói cô hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những vụ giết người ấy.
Dù sao thì người chết cũng là học sinh trong lớp cô mà.
Tôi ngồi xuống trước bàn làm việc rồi đi thẳng vào vấn đề:
— Cô Trịnh, tôi muốn tìm hiểu thêm một số chuyện liên quan đến em Tôn Văn.
Cô khẽ nhíu mày:
— Đồng chí cảnh sát, những gì nên nói lần trước tôi đã nói hết rồi. Còn muốn biết gì nữa?
— Vậy tôi muốn nghe phần cô không nên nói.
Tôi không định vòng vo.
— Cô từng nói Trần Bình Bình là người bạn thân nhất của Tôn Văn, đúng không? Vậy ngoài Trần Bình Bình ra thì sao?
Đúng vậy.
Lúc ấy tôi đã bắt đầu nghi ngờ cô gái tên Thanh Thanh kia có thể là bạn của Tôn Văn.
Biết đâu Dương Lệ thật sự bị Tôn Đào giết.
Nhưng Thanh Thanh lại là đồng phạm, ít nhất cũng là người đã dụ Dương Lệ ra ngoài.
Cô Trịnh bình tĩnh hỏi ngược lại:
— Ngoài Trần Bình Bình là sao? Tôi không hiểu ý anh.
— Trương Khiết Lệ đã đến đội hình sự khai hết rồi. Chúng tôi cũng điều tra được rất nhiều chuyện... Cô cứ nói thật đi.
Sau câu nói nửa thật nửa giả, gần như là cố tình gài bẫy ấy, sắc mặt cô Trịnh quả nhiên thay đổi.
Cô hít sâu một hơi rồi nói:
— Thật ra tôi cũng chỉ biết sau này thôi. Hơn nữa không biết có đúng hay không nên không dám nói lung tung...
Đến lúc này, cô mới kể toàn bộ những gì mình biết.