NỮ MINH TINH BẮT QUỶ
1
Tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm, có người để lại bình luận dưới bài đăng Weibo của tôi:
“Nếu con này chưa PTTM, tao c ắ t đ ầ u xuống cho chúng mày xem!”
Vài ngày sau, hắn bị cảnh sát phát hiện chzc trong nhà, đầu một nơi thân một nẻo.
Chỉ vì câu bình luận đó, tôi bị liệt vào diện nghi phạm số một.
Trong cơn tức giận, tôi mở livestream:
“Không giả nữa, thật ra tôi là đại lão huyền học.”
Cư dân mạng: “Phi! Tao tin mày mới là có quỷ…”
1
Quản lý của tôi, chị Lý, nửa đêm gõ cửa nhà tôi.
“Tuyết Ý à, cư dân mạng đều nói em là hung thu gizc người, hay là chúng ta đăng tuyên bố làm rõ đi?”
Tôi mờ mịt gãi đầu nhìn chị ấy, còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.
Chị Lý dí điện thoại tới trước mặt tôi.
Dưới bài đăng Weibo mới nhất của tôi, có một người dùng avatar di ảnh của tôi để lại bình luận ác ý:
“Con này trước đây đâu có đẹp như vậy, cũng chỉ có đám fan tụi bây thích tẩy trắng thôi. Nếu nó chưa đụng d a o k é o, t a o c ắ t đ ầ u xuống!”
Trong bộ phim tiên hiệp “Nhất Niệm Vô Minh”, tôi đóng vai đại sư tỷ vô tư hy sinh để cứu nữ chính, cuối cùng bị phản diện đ â m chzc, hồn phi phách tán ngay tại chỗ.
Sau khi bộ phim phát sóng, tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm.
Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, số fan Weibo của tôi từ năm trăm nghìn tăng lên hơn năm triệu.
Có nhiều người thích thì đương nhiên cũng sẽ có người ghét.
Tôi đẩy điện thoại của chị Lý ra, nhún vai thờ ơ:
“Sao? Chẳng lẽ chỉ vì hắn chửi em mà công ty định kiện hắn?”
Chị Lý nghiêm mặt, nghiêm túc nói:
“Không, không kiện được nữa, hắn chzc rồi!”
“Ban đầu chuyện này vốn chẳng liên quan đến em, nhưng vấn đề là mấy tài khoản marketing cố tình dẫn dắt dư luận, nên rất nhiều cư dân mạng bắt đầu suy đoán em ghi hận trong lòng rồi gizc hắn!”
Thật ra tôi là truyền nhân địa sư, chỉ vì thích diễn xuất lại gặp may nên mới bước chân vào giới giải trí.
Nghe tin có người chzc, tôi bỗng cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Oán khí thật nặng!
Con quỷ kia nghe thấy lời chị Lý nói nên không giấu nổi nữa rồi.
Tôi nhắm mắt cảm nhận khí tức xung quanh, quả nhiên phát hiện trên vai mình có thêm chút trọng lượng.
【Anti-fan của Sầm Tuyết Ý chzc đ ầ u l ì a khỏi c ổ, fan của Sầm Tuyết Ý bình luận, Sầm Tuyết Ý thẹn quá hóa giận gizc người…】
Tôi lướt Weibo, đại khái đếm thử.
Trong năm mươi vị trí hot search, một mình tôi chiếm mất gần nửa.
Mà bình luận nổi bật kia dưới bài đăng của tôi cũng đang bị lan truyền điên cuồng khắp các nền tảng mạng xã hội.
2
Nghe nói nạn nhân bị r ì u c h ặ t đ ứ t c ổ ngay tại chỗ, mắt trợn trừng, máo bắn tung tóe khắp nhà.
Trong nhà hắn dán đầy ảnh của tôi, trên mỗi tấm đều viết chữ “chzc”.
Người tới điều tra tôi là cảnh sát Trương, đi cùng còn có một nữ cảnh sát non trẻ.
Ánh mắt trong veo kia nhìn là biết mới tốt nghiệp chưa bao lâu.
Diễn biến vụ án tôi đã đọc gần hết trên mạng rồi, nên cảnh sát Trương đi thẳng vào vấn đề:
“Cô Sầm, khoảng chín giờ tối ngày 16 tháng 5, cô còn nhớ mình ở đâu không?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc trả lời:
“Nhớ chứ, hôm đó tôi tới khu Cẩm Long Uyển.”
Sự kinh ngạc thoáng lướt qua trong mắt cảnh sát Trương.
Anh ta hỏi:
“Cô biết nhà nạn nhân cũng ở Cẩm Long Uyển không?”
Đương nhiên là tôi không biết.
Người đâu phải tôi gizc.
Tôi nhướng mày:
“Cảnh sát Trương nghi ngờ tôi là hung thu?”
Nữ cảnh sát trẻ nãy giờ im lặng lập tức hừ một tiếng không phục:
“Thời gian địa điểm đều trùng khớp, chúng tôi nghi ngờ cô chẳng phải rất bình thường sao?”
Cảnh sát Trương trừng cô ấy một cái rồi quay sang tiếp tục hỏi tôi:
“Cô Sầm, cô tới Cẩm Long Uyển làm gì? Có ai có thể chứng minh cô không liên quan đến vụ án không?”
Hôm đó tôi nhận một đơn xem phong thủy, tiện tay bắt luôn con quỷ xử nam đầy oán khí trong nhà khách hàng.
Tôi sờ mũi, ôm tâm lý thử xem sao rồi lên tiếng:
“Tôi nói… tôi tới bắt quỷ, các anh tin không?”
Cảnh sát Trương và cô nữ cảnh sát nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, đồng thanh đáp:
“Không tin!”
Tôi: “…”
3
Viên cảnh sát Trương ngoài miệng nói không tin, nhưng vẫn rất có trách nhiệm đi kiểm tra camera giám sát, lấy lời khai nhân chứng, xác nhận tôi không có thời gian gây án.
Vốn dĩ chuyện này nên kết thúc tại đây, nhưng đoạn video tôi ra vào khu dân cư Cẩm Long Uyển lại không biết bị ai tung lên mạng.
Một đám người tự xưng chính nghĩa, dựa vào vài thông tin phiến diện bắt đầu “phá án” trên mạng, khiến dư luận càng thêm bùng nổ.
Cư dân mạng: “Sao Sầm Tuyết Ý không đăng bài thanh minh? Chột dạ rồi chứ gì.”
“Thanh minh cái gì, nói không chừng hung thủ đã bị bắt vào tù rồi!”
“Người ta chỉ nói cô ta phẫu thuật thẩm mỹ thôi mà, đến mức giết người sao? Tàn nhẫn quá, đúng là mất hết lương tâm...”
Mấy trăm nghìn bình luận dưới Weibo của tôi khiến tôi đau cả đầu.
Có chứng cứ từ phía cảnh sát chống lưng, tôi bảo chị Lý biên tập một bài tuyên bố đăng lên mạng, cố gắng làm sáng tỏ mọi chuyện.
Kết quả cư dân mạng vẫn tiếp tục chửi tôi:
“Cười chết mất, Sầm Tuyết Ý nói mình là truyền nhân địa sư? Điên rồi à!”
“Đồ dao kéo, mặt giả, thân phận cũng giả luôn.”
“Nếu cô ta biết xem phong thủy, bắt quỷ thật, tôi viết ngược tên mình!”
4
Môn phái của tôi trước nay luôn hành sự kín tiếng, khiêm nhường.
Năm đó tôi muốn bước chân vào giới giải trí, cũng từng bị sư phụ kịch liệt phản đối.
Sau khi tôi bám ông ấy suốt một tháng, lại còn giao ước ba điều, ông mới miễn cưỡng đồng ý cho tôi xuống núi.
Trước khi mở livestream, tôi báo cho sư phụ một tiếng, không ngờ ông lão vừa trợn mắt đã suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Sư huynh kịp thời đỡ lấy sư phụ, hoảng hốt cúp luôn cuộc gọi video của tôi.
Chị Lý lộ vẻ khó xử:
“Tiểu Sầm à, sư phụ em phản đối dữ vậy, quay về em không bị ông ấy đánh chết đấy chứ?”
Tôi không cha không mẹ, là do sư phụ nhặt về nuôi. Ông lão nhìn hung dữ vậy thôi, nhưng lần nào cũng chiều theo ý tôi. Hơn hai mươi năm sống cùng nhau, tôi hiểu ông nhất.
Tôi kiên quyết lắc đầu, chị Lý lúc này mới yên tâm.
Livestream bắt đầu, chưa đầy vài phút phòng phát sóng của tôi đã vượt mốc một trăm nghìn người xem online.
Vì đã báo trước từ sớm nên mọi người đều biết tôi xem về phương diện huyền học.
Người hâm mộ đầu tiên tôi kết nối là một cô gái ngoài hai mươi tuổi.
Vừa vào cô ấy đã đầy vẻ sốt ruột hỏi tôi:
“Chị ơi, ba em mất tích gần một tháng rồi, chị có thể tính giúp em xem ông ấy đi đâu không?”
Tôi hỏi ngày sinh và tên của cha cô gái, tập trung tìm kiếm mục tiêu. Không bao lâu sau, tôi cảm thấy có một lượng lớn chất lỏng tràn vào mũi miệng, cơ thể xuất hiện cảm giác ngạt thở vô cùng khó chịu.
Tôi mở mắt ra, nghiêm túc hỏi cô ấy:
“Em có phải còn một em trai không?”
Cô ấy gật đầu.
Tôi hỏi tiếp:
“Trước cửa nhà em có một con sông đúng không?”
Cô ấy lại gật đầu.
“Em trai em đã hại chết cha em, rồi ném xác xuống sông. Mau báo cảnh sát đi!”
Nghe xong, mặt cô gái trắng bệch.
Cô ấy hoảng loạn cắt kết nối, phần bình luận lập tức bùng nổ.
“Vậy mà cũng tính ra được? Diễn thôi chứ gì!”
“Nhìn là biết có người phối hợp diễn rồi, ai biết có thật hay không?”
Tôi chẳng để tâm, chỉ mỉm cười tắt livestream, ngồi chờ sự thật.
Một ngày sau, một chủ đề mang tên “Người đàn ông giết cha ruột rồi phi tang xác” leo lên hot search.
Cư dân mạng hoàn toàn phục sát đất.
“Đệt, Sầm Tuyết Ý đúng là truyền nhân địa sư thật!”
“Sầm đại sư, có thể tính giúp tôi khi nào phát tài không?”
“Tôi muốn biết vợ tương lai của tôi đang ở đâu? Tôi trả hai bao thuốc Huyên Hách Môn!”
Sau chuyện đó, viên cảnh sát Trương lại dẫn theo cậu lính mới kia tới tìm tôi.
Nhưng lần này họ không đến để thẩm vấn tôi, mà là muốn nhờ tôi giúp đỡ.
5
Vụ án chặt đầu đã rơi vào bế tắc.
Theo kết quả giám định pháp y, vết cắt ở cổ nạn nhân được tạo ra bởi những công cụ như rìu.
Nhưng hung khí gây án, cùng với phần đầu của nạn nhân, đến nay cảnh sát vẫn chưa tìm thấy.
Trong quá trình phá án, phía cảnh sát cũng từng gặp phải những chuyện siêu nhiên.
Sau khi thấy livestream của tôi phá được một vụ mất tích, viên cảnh sát Trương quyết định “còn nước còn tát”, muốn dùng thủ đoạn huyền học để tìm thêm manh mối.
Dù cuối cùng thông tin tôi đưa ra hoàn toàn vô dụng, thì phía cảnh sát cũng chẳng mất mát gì.
Cho nên, anh ấy đặc biệt xin cấp trên phê duyệt, hy vọng tôi có thể hỗ trợ điều tra vụ án.
Trong lòng tôi còn đang cảm thán viên cảnh sát Trương đúng là kiểu người dám tin tưởng và thử mọi khả năng, thì nữ cảnh sát mới vào nghề bên cạnh bỗng run lẩy bẩy hắt hơi một cái, ôm chặt hai tay cảnh giác quan sát căn phòng của tôi.
Lần trước tới đây cô ấy còn khí thế đầy mình, nhưng hôm nay lại như một nụ hoa héo rũ, đôi mắt hạnh to tròn ảm đạm không có chút sức sống.
Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, viên cảnh sát Trương bất lực giải thích:
“Kiều Doanh mấy hôm trước nhìn thấy thi thể trong vụ án chặt đầu, bị dọa đến mức gặp ác mộng liên tục mấy ngày nay. Bây giờ con bé cứ đa nghi thần hồn nát thần tính, luôn cảm thấy hồn ma của người chết đang đi theo mình.”
Bị vạch trần, Kiều Doanh đỏ bừng mặt cúi đầu xuống, ngại không dám nhìn tôi.
Tôi cười cười, vừa chỉ lên vai mình vừa an ủi cô ấy:
“Cảnh sát Kiều cứ yên tâm đi. Tuy thể chất của cô thiên âm, rất dễ chiêu quỷ, nhưng hồn phách của người chết hiện đang ở chỗ tôi, tạm thời chắc anh ta sẽ không làm hại cô hay người khác đâu.”
Kiều Doanh kinh hãi ngẩng phắt đầu lên, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Cô ấy hít hít mũi, tủi thân nói:
“Cô Sầm, mấy hôm trước tôi coi cô là hung thủ nên thái độ không tốt với cô, nhưng cô cũng đâu cần cố tình dọa tôi như vậy chứ.”
Tôi vội vàng lắc đầu, bảo cô ấy hiểu lầm rồi.
Không ngờ ngay cả viên cảnh sát Trương cũng là dáng vẻ chưa hoàn hồn.
Tôi giơ tay thề:
“Trời đất chứng giám, tôi không có, tôi thật sự không cố ý dọa hai người!”
“Đầu của anh ta hẳn đã bị thuật pháp phong ấn. Kẻ giết anh ta muốn anh ta vĩnh viễn không được siêu sinh, cho nên chỉ khi hồn phách hoàn chỉnh tôi mới có cách đánh tan anh ta hoàn toàn!”
“Tôi đồng ý giúp mọi người là vì tôi cũng muốn tìm cái đầu của anh ta! Nếu không để anh ta cứ bò trên vai tôi mãi, tôi cũng thấy ghê lắm!”
Nghe tôi nói vậy, viên cảnh sát Trương và Kiều Doanh rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm.
Viên cảnh sát Trương đưa cho tôi tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu nói vào chuyện chính.
6
Người chết tên Triệu Hạo, bốn mươi tuổi, là một kẻ thất nghiệp.
Ăn chơi, cờ bạc, gái gú thứ gì cũng tinh thông, ngày thường lấy việc đánh chửi vợ con làm thú vui.
Tính tình hắn thất thường, ra ngoài đường đến cả chó hoang sủa thêm một tiếng cũng bị hắn đánh cho một trận, càng đừng nói tới những hàng xóm sống sát bên mỗi ngày.
Do hành vi xấu xa quá nhiều nên người có thù với hắn không hề ít, vì vậy rất khó điều tra theo hướng các mối quan hệ xã hội.
Đọc xong tư liệu của hắn, lại kết hợp với những bài viết công kích người khác bị đào lên trên mạng, tôi chỉ cảm thấy hắn chết chưa hết tội.
Sự thật chứng minh người nghĩ giống tôi còn rất nhiều.
Thông thường, nơi xảy ra án mạng thì tỷ lệ cư dân chuyển đi sẽ rất cao.
Nhưng tòa nhà nhà Triệu Hạo lại chẳng có một hộ nào dọn đi, càng không ai biểu lộ cảm xúc sợ hãi trước cái chết của hắn.
Mọi người chỉ cảm thấy ông trời có mắt, cuối cùng cũng thu phục tai họa.
Khi viên cảnh sát Trương dẫn tôi tới hiện trường vụ án, cũng chính là nhà hắn, thậm chí còn có vài người khuyên chúng tôi đừng điều tra nữa.
Viên cảnh sát Trương chỉ có thể đáp:
“Là cảnh sát, chúng tôi có trách nhiệm của mình.”
Kiều Doanh nhìn thái độ của hàng xóm rồi bỗng đập tay lên trán như hiểu ra.