Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NỮ MINH TINH BẮT QUỶ
2
Cô ấy lẩm bẩm:
“Đúng ha, hắn chết là chuyện tốt, đáng để ăn mừng mới phải, tôi sợ cái gì chứ?”
Còn chưa dứt lời, cô ấy đã ưỡn thẳng lưng, cả người như được bao phủ bởi ánh sáng chính nghĩa.
Tôi nhìn một loạt động tác của cô ấy mà thấy đáng yêu quá chừng.
“Cô Sầm, cô nói tới hiện trường có thể cảm ứng được hung thủ, là phải làm phép hay gì sao?”
Tiếng viên cảnh sát Trương vang lên. Tôi thu hồi ánh mắt khỏi Kiều Doanh, nhấc chân đi về căn phòng nơi Triệu Hạo bị sát hại.
Chúng tôi vừa tới gần, mùi tanh hôi nồng nặc đã ập thẳng vào mặt, thậm chí hun đến mức tôi chảy cả nước mắt.
Mức độ máu me ở hiện trường còn kinh khủng hơn rất nhiều so với ảnh trên mạng.
Vũng máu dưới đất đã khô lại, còn vết máu bắn tung tóe trên tường thì nhìn mà rợn người.
Theo lý mà nói, thi thể được phát hiện kịp thời thì máu sẽ không có mùi tanh nặng như vậy.
Tôi khịt mũi cẩn thận phân biệt, bỗng nhớ tới lời sư phụ từng nói rằng ở Miêu Cương có một loại cổ trùng, dùng máu người nuôi bốn chín ngày thì có thể ăn mòn xương cốt, khóa chặt linh hồn.
Loại cổ này tên là thi trùng. Một khi cắn người sẽ phát ra mùi hôi thối, là cổ thuật chỉ Hắc Miêu mới được tiếp xúc.
Tôi quay đầu hỏi viên cảnh sát Trương:
“Triệu Hạo có quen người dân tộc Miêu nào không?”
Viên cảnh sát Trương suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Kiều Doanh khó hiểu, tôi bèn kể cho họ nghe chuyện về cổ trùng.
Triệu Hạo vốn đang nằm bò trên vai tôi bỗng kích động dữ dội, hóa thành một luồng khí đen lao loạn khắp căn phòng để phát tiết cơn giận.
Xem ra tôi đoán đúng rồi!
7
Viên cảnh sát Trương gọi điện về đội, bảo đồng nghiệp điều tra lại các mối quan hệ của Triệu Hạo.
Tôi lấy nắm gạo đã chuẩn bị sẵn, rải thành một vòng tròn đường kính khoảng một mét rồi ngồi xếp bằng vào giữa.
Tôi thả lỏng tâm trí, bắt đầu cảm ứng khí tức mà Triệu Hạo để lại trong căn phòng trước đó.
Không biết đã qua bao lâu, trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một hình ảnh.
Trong hình ảnh đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đội mũ đang túm tóc Triệu Hạo kéo lê đi.
Triệu Hạo như một con búp bê rách bị hắn hung hăng quật vào tường.
Nắm đấm của người đàn ông kia liên tục giáng xuống như mưa, miệng không ngừng chất vấn kiểu như:
“Tại sao mày lại phụ lòng Phương Phù?”
Đây là án tình sát sao?
Tiếp đó, tôi lại nhìn thấy một căn phòng nhỏ khép kín, bên trong đặt vài quyển sách cùng một chiếc thùng gỗ cũ nát.
Đúng lúc tôi muốn tiếp tục quan sát xung quanh, hình ảnh lại quay về phía người đàn ông kia.
Hắn giơ chiếc rìu trong tay lên, mạnh mẽ bổ xuống Triệu Hạo. Ngay sau đó, cơn đau sắc nhọn như bị vật cứng đánh trúng lập tức ập lên cơ thể tôi.
Tôi mở bừng mắt, thở dốc từng hơi.
Viên cảnh sát Trương lo lắng hỏi:
“Cô Sầm, cô không sao chứ?”
Hoàn hồn thuật có thể nhìn thấy cảnh tượng trước khi người chết qua đời. Càng gần nơi người chết chết đi thì thứ nhìn thấy và cảm nhận được sẽ càng nhiều.
Nghe thì rất ngầu, nhưng cảm giác tử vong lần nào cũng đau đớn vô cùng.
Vì vậy trước đây sư phụ không muốn dạy tôi, càng không muốn tôi sử dụng quá nhiều.
Tôi chậm vài giây rồi lắc đầu bảo mình không sao.
Viên cảnh sát Trương đưa tay đỡ tôi đứng dậy. Lúc này tôi mới phát hiện tàn hồn của Triệu Hạo đã biến mất, còn Kiều Doanh bên cạnh thì ánh mắt đờ đẫn như bị thứ gì nhập xác.
Xong đời rồi!
Khi tôi hồi tưởng thời gian của người chết, cũng chính là lúc dương khí yếu nhất, không thể đề phòng Triệu Hạo, nên hắn đã nhân cơ hội nhập vào người Kiều Doanh!
8
Tôi lấy lá bùa trừ quỷ mang theo bên mình, vừa định dán lên người Kiều Doanh thì cô ấy giật nảy một cái, ánh mắt khôi phục sự tỉnh táo.
Triệu Hạo không quậy phá, mà lại lựa chọn ngủ say?
Kiều Doanh nhìn tay tôi đang dừng giữa không trung, mờ mịt hỏi:
“Gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Thôi kệ, cứ thử đi, dán vẫn hơn không dán.
Tôi “bốp” một phát dán lá bùa vàng lên trán cô ấy, quả nhiên không có phản ứng gì như tôi đoán.
Tôi thở dài nói:
“Bảo bối à, cô toi rồi, Triệu Hạo nhập xác cô đó!”
Kiều Doanh ôm đầu phát ra tiếng hét chói tai.
“Không phải chứ? Má nó a a a a a a, tôi bẩn rồi!”
Viên cảnh sát Trương sững người một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Anh ấy hỏi tôi:
“Cô Sầm, Tiểu Kiều còn cứu được không?”
Đúng là cảnh sát kỳ cựu, hỏi phát trúng trọng tâm luôn.
Tôi trầm tư một lúc, đầu óc trống rỗng, cảm giác chắc là hết cứu rồi!
Thấy tôi cau mày, Kiều Doanh lập tức túm hai cánh tay tôi lắc mạnh.
“Sầm Tuyết Ý, cô chẳng phải tự xưng đại lão huyền học sao? Sao cô có thể không có cách chứ? Cô xứng với danh hiệu đó không hả?”
Nguyên con quỷ thì tôi xử được, nhưng nửa con, còn bị thuật pháp trói buộc thế này, trước giờ tôi chưa từng gặp, sư phụ cũng chưa dạy mà!
Ba câu hỏi liên hoàn của cô ấy làm tôi thấy áy náy vô cùng.
Tôi vội ngắt lời cô ấy:
“Kiều Kiều cô yên tâm, tôi không có cách nhưng tôi có sư phụ mà! Đợi chút, bây giờ tôi hỏi ông ấy ngay!”
Nghe vậy, Kiều Doanh buông tôi ra, đầy mong đợi chờ động tác tiếp theo của tôi.
Tôi gọi vào dãy số quen thuộc, sau vài tiếng tút tút, đầu dây bên kia vô tình cúp máy.
Tôi vội gọi video tiếp, không ngờ ông lão ấy trực tiếp chặn luôn tôi!
“Ây da, ông già này thật là.”
Tôi cười gượng để che giấu sự xấu hổ.
Khóe miệng Kiều Doanh trễ xuống, mặt xám như tro tàn:
“Tôi cảm giác mình sắp toi thật rồi...”
9
Người đàn ông tôi nhìn thấy có đội mũ, hơn nữa lúc đó xung quanh rất tối, nên tôi chỉ có thể miêu tả đại khái chiều cao và vóc dáng của hắn.
Nhưng với họa sĩ phác họa chân dung của cảnh sát, như vậy đã là trợ giúp rất lớn rồi.
Việc viên cảnh sát Trương yêu cầu điều tra lại cũng đã có kết quả.
Cảnh sát phát hiện trong số những người quen của Triệu Hạo tuy không có người dân tộc Miêu, nhưng lại có người đến từ Kiềm Nam.
Kiềm Nam là nơi tụ cư của Hắc Miêu, vì vậy người này rất có khả năng có liên hệ với hung thủ.
Điều khiến người ta kinh ngạc là, người đó vừa hay lại chính là Phương Phù mà người đàn ông kia nhắc tới — cũng chính là vợ của Triệu Hạo.
Có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng cũng có thể là một bước đột phá quan trọng.
Để có thêm thông tin, viên cảnh sát Trương quyết định dẫn chúng tôi tới nhà cô ấy một chuyến.
Sau khi Triệu Hạo chết, Phương Phù đã thuê nhà gần trường học của con gái rồi chuyển ra ngoài sống cùng con.
Viên cảnh sát Trương nói, lúc Triệu Hạo hung ác nhất, hắn từng đánh gãy bảy chiếc xương sườn, hai đoạn xương chân của cô ấy, còn khiến nhiều phần mềm trên cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng, đến mức cô phải nằm liệt giường ba tháng mới có thể đứng dậy lại được.
Kiều Doanh tò mò hỏi:
“Triệu Hạo đã đối xử với cô ấy như vậy rồi, sao cô ấy không ly hôn?”
Tôi và viên cảnh sát Trương đều cảm thấy cô nhóc này đúng là vừa mới tốt nghiệp nên còn quá ngây thơ.
Thời buổi này, kết hôn thì dễ, ly hôn mới khó.
Viên cảnh sát Trương vừa lái xe vừa mang theo giọng điệu thương cảm:
“Lần trước tôi tới tìm Phương Phù thì Tiểu Kiều không đi cùng, nên chắc chưa biết chuyện của cô ấy.”
Tôi và Kiều Doanh im lặng lắng nghe, viên cảnh sát Trương tiếp tục:
“Phương Phù nói với tôi rằng đời này cô ấy có hai ước mơ. Một là hy vọng con gái thi đỗ đại học ở nơi khác, vĩnh viễn đừng quay về cái nhà đó nữa. Hai là được ly hôn với Triệu Hạo.”
“Đương nhiên cô ấy từng đề nghị ly hôn, chỉ là mỗi lần nhắc tới chuyện này, Triệu Hạo sẽ dùng tính mạng của con gái cô ấy cùng những người thân khác để uy hiếp.”
“Cho nên cô ấy căn bản không dám ly hôn, chỉ có thể mặc cho Triệu Hạo đánh chửi, mặc cho hắn coi chuyện chìa tay đòi tiền là lẽ đương nhiên.”
Hiện giờ Triệu Hạo đang ở trong cơ thể Kiều Doanh.
Cô ấy tức đến mức tự tát mình một cái, nghiến răng mắng:
“Phi! Triệu Hạo đúng là thứ không bằng cầm thú!”
Cùng là phụ nữ, biết được những chuyện Phương Phù đã trải qua, lòng tôi như bị một cục bông nghẹn lại, tiếp đó là vô vàn thương xót dâng lên.
Bầu không khí trong xe trở nên nặng nề, rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Tôi dựa vào cửa kính nhắm mắt dưỡng thần.
Giữa tôi và Kiều Doanh còn cách một chỗ ngồi trống. Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, khuôn mặt phóng đại của Kiều Doanh đã xuất hiện ngay trước mắt.
Không biết từ lúc nào cô ấy đã lén ngồi sát bên tôi, còn dùng vẻ mặt muốn nói lại thôi nhìn tôi.
Khóe miệng tôi giật giật:
“Cô Kiều, có gì thì nói thẳng được không?”
Cô ấy hắng giọng, không yên tâm hỏi:
“Cô Sầm, cô thật sự nhắn tin cho sư huynh rồi, anh ấy nói sẽ dẫn sư phụ tới giúp cô đúng không?”
Tôi nhướng mày:
“Vừa nãy còn gọi thẳng tên tôi cơ mà, giờ lại thành cô Sầm rồi?”
Kiều Doanh nhào tới làm bộ muốn đánh tôi.
“Sầm Tuyết Ý, tôi sắp sợ chết rồi mà cô còn đùa được à?”
Tôi vội đưa tin nhắn mình gửi cho sư huynh xem, lúc này cô ấy mới chịu tha cho tôi.
10
Khu chung cư Phương Phù thuê vừa cũ kỹ vừa chật chội. Đứng dưới lầu nhà cô ấy ngẩng đầu nhìn lên, cả thế giới như một cái lồng giam khổng lồ.
Viên cảnh sát Trương đang nghe điện thoại từ cục cảnh sát, dường như bên đó lại tra được thứ gì đó.
Trong lúc chờ anh ấy, tôi đã bị người ta nhận ra rồi vây xem.
Có vài người thậm chí còn chạy tới muốn tôi xem bói tại chỗ cho họ.
Tôi kéo mũ áo khoác lên, vừa cúi đầu xuống thì Kiều Doanh chẳng nói chẳng rằng đã kéo tôi chạy lên lầu trước.
Vừa đi cô ấy vừa cảm thán:
“Chậc, cô đúng là quá gần gũi. Nếu không phải phản ứng của quần chúng mạnh như vậy, tôi suýt quên cô là ngôi sao luôn rồi.”
Tôi lười biếng bước theo phía sau cô ấy.
“Ngôi sao thì sao chứ, cũng chỉ là một nghề thôi. Trước hai mươi tuổi tôi đều sống trong núi lớn, gần gũi với đất là chuyện bình thường.”
Chúng tôi vừa nói vừa tới trước cửa nhà Phương Phù.
Phương Phù là một người phụ nữ rất dịu dàng. Dù bị Triệu Hạo và cuộc sống giày vò nhiều năm, nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ đẹp thời trẻ của cô ấy.
Cô nhiệt tình mời chúng tôi vào nhà.
Sau vài câu xã giao đơn giản, viên cảnh sát Trương mang theo thông tin mà chúng tôi chưa biết bước lên.
Anh ấy nhắc tới một cái tên mà tôi chưa từng nghe qua.
“Cô Phương, ngày 14 tháng 5, cũng là hai ngày trước khi Triệu Hạo gặp chuyện, có một người đàn ông tên Từ Phi Bạch gọi điện cho cô từ Kiềm Nam. Cô có quen anh ta không?”
Động tác bưng trà cho chúng tôi của Phương Phù khựng lại, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cô ấy hoảng hốt đứng thẳng người, vội phủ nhận:
“Không quen, tôi không biết anh đang nói gì cả!”
Viên cảnh sát Trương mở tấm ảnh vừa nhận được trên điện thoại, giơ lên hỏi tiếp:
“Chúng tôi điều tra được gần đây anh ta làm công việc sửa chữa ở Cẩm Long Uyển. Có lẽ cô từng gặp anh ta trong khu dân cư chăng?”
Nước mắt Phương Phù tuôn như mưa, nhưng vẫn khăng khăng nói mình không biết người mà viên cảnh sát Trương nhắc tới.
Có lẽ nghe thấy mẹ khóc, con gái Phương Phù kích động lao từ trong phòng ra.
Cô bé chẳng nói chẳng rằng đã nhào tới kéo xé viên cảnh sát Trương.
“Mấy người cút đi! Triệu Hạo muốn bán tôi với mẹ tôi vào nhà tắm để làm mấy chuyện dơ bẩn. Hắn chết rồi mẹ con tôi mới có ngày yên ổn, hắn chết là đáng đời! Mấy người không điều tra được hung thủ thì lại tới làm khó mẹ tôi, mấy người cũng là người xấu giống Triệu Hạo!”
Viên cảnh sát Trương không né tránh cũng không phản kháng, làm tôi và Kiều Doanh đứng bên cạnh luống cuống tay chân.
May mà Phương Phù kịp phản ứng, kéo con gái mình ra.
Bị thứ cặn bã như Triệu Hạo quấn lấy thì rất khó thoát thân. Cảnh sát biết rõ mọi chuyện nên từ đầu đã điều tra Phương Phù trước tiên.
Nhưng lúc xảy ra án mạng cô ấy đang làm việc trong nhà máy, có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo nên đã được loại khỏi diện tình nghi.
Còn những chuyện khác, theo nguyên tắc suy đoán vô tội, trước khi tìm được chứng cứ xác thực, nếu cô ấy không muốn nói thì viên cảnh sát Trương cũng không hỏi thêm nữa, chỉ dẫn chúng tôi rời đi.
10
Chuyện chuyên nghiệp nên giao cho người chuyên nghiệp làm, điều tra Từ Phi Bạch là việc của cảnh sát.
Theo trực giác thứ sáu của tôi, lần theo manh mối Từ Phi Bạch này, vụ án nhất định sẽ có thu hoạch.
Tạm thời không cần làm việc, tôi vui vẻ nhàn hạ, nhưng Kiều Doanh thì khác.
Ban ngày lúc làm việc ở cục cảnh sát còn đỡ, nhưng cứ đến tối, vốn đã sợ ma, nghĩ tới chuyện trong người mình có một con quỷ ở nhờ, cô ấy lại càng mất ngủ.
Hồn phách của Triệu Hạo không ổn định, nếu không hắn cũng chẳng đột nhiên im lặng sau khi nhập xác.
Cho nên tạm thời tôi vẫn khá yên tâm về tình trạng của Kiều Doanh.
Nhưng mọi chuyện đều có thể thay đổi. Vì cân nhắc an toàn cho cô ấy, trước khi giải quyết được Triệu Hạo, tôi bảo cô ấy dọn tới ở cùng tôi tạm thời.
“Tuyết Ý à, giờ em là nữ minh tinh hot nhất giới giải trí rồi đó, chúng ta sắp phát tài rồi!”
Chị Lý khoảng thời gian này bận đến phát điên, bận chọn kịch bản và show truyền hình cho tôi, còn phải bàn hợp đồng quảng cáo.
Lần nữa chị ấy lại tìm tôi giữa đêm, trên tay ôm một chồng tài liệu dày cộm.
Kiều Doanh đang ngồi trên sofa đắp mặt nạ, đột nhiên huých khuỷu tay vào tôi.
“Là bạn bè, phát tài rồi có thể bao nuôi tôi không?”
Tôi liếc cô ấy một cái, nhắc nhở:
“Chúng ta quen nhau chưa tới một tuần đâu, cô bớt nói mấy lời hổ lang đi.”
Cuối cùng chị Lý cũng nhớ ra giờ tôi không còn sống một mình nữa.
Chị ấy thu lại nụ cười toe toét, ho khan hai tiếng đầy ngượng ngùng.
“Tóm lại, muốn đóng cái gì thì tự chọn đi, chị đều lấy được cho em!”
Tôi nhận lấy kịch bản rồi chăm chú nghiên cứu. Không bao lâu sau, Kiều Doanh nhận được một cuộc điện thoại, tôi lại có việc làm rồi.
11
Từ Phi Bạch chết rồi, tự sát vì sợ tội.
Viên cảnh sát Trương vốn chỉ muốn tìm anh ta để hỏi vài câu đơn giản, ai ngờ anh ta lại nhân lúc người khác không chú ý mà trực tiếp nhảy lầu.
Sau khi anh ta chết, cảnh sát tìm được phần đầu bị mất của Triệu Hạo trong chỗ ở của anh ta, còn hung khí thì được tìm thấy trong bụi cỏ dưới lầu.
Theo nội dung thư tuyệt mệnh anh ta để lại, sau khi gây án, Từ Phi Bạch đã dùng loại thuốc đặc biệt để che giấu mùi trên người, rồi giấu đồ vào xi măng mang ra ngoài.
Mọi thứ hợp tình hợp lý, đến đây đã hình thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.
Viên cảnh sát Trương cảm thấy chiếc thùng gỗ đựng đầu Triệu Hạo rất kỳ lạ, nên không dám di chuyển càng không dám mở ra, chỉ bảo Kiều Doanh mau dẫn tôi tới.
Phán đoán của viên cảnh sát Trương là đúng.