NỮ MINH TINH BẮT QUỶ

3

Nếu mở ra mà không xử lý gì, không chỉ Kiều Doanh có khả năng bị Triệu Hạo mất khống chế hoàn toàn cướp mất thân xác, mà ngay cả người mở hộp cũng rất có thể bị cổ trùng phản phệ.

Sau khi tới nơi, tôi cẩn thận dán thêm vài lá bùa vàng lên chiếc hộp.

Kiều Doanh xụ mặt, tâm trạng u ám:

“Tìm được rồi thì sao chứ? Cô lại không biết phá thuật pháp này!”

Hừ, tôi có chống lưng mà.

Tôi ngẩng cằm lên, khinh khỉnh nhìn cô ấy:

“Chờ đi, sư huynh tôi dẫn theo ông lão mềm lòng kia, chiều nay sẽ tới!”

Mắt Kiều Doanh sáng lên, lập tức nịnh nọt bê ghế tới bóp vai cho tôi.

Nhưng chưa tới hai phút, cô ấy đã bị mùi trong nhà Từ Phi Bạch hun đến không chịu nổi.

Chiếc thùng gỗ đã bị ngâm qua nước bùa, thịt gặp nước vốn rất dễ phân hủy, hơn nữa tháng năm thời tiết Tô Thành đã rất nóng rồi.

Cái đầu kia tỏa ra mùi tanh thối của cá ươn tôm mục, quả thực quá sức kinh khủng.

Đúng là khổ cho Từ Phi Bạch có thể sống nổi trong căn nhà đó.

Đối với ân oán giữa Từ Phi Bạch và Triệu Hạo, tôi cực kỳ tò mò.

Nhưng tôi không hỏi viên cảnh sát Trương hay Kiều Doanh, mà lựa chọn hỏi thẳng chính chủ.

Tôi nhìn hồn thể đang lơ lửng ở góc tường, vẻ hóng chuyện trên mặt không hề che giấu:

“Từ Phi Bạch, tại sao anh lại giết Triệu Hạo? Vì anh thích Phương Phù, muốn giúp cô ấy giải thoát à?”

Vốn dĩ Từ Phi Bạch không muốn để ý tới tôi, nhưng vừa nghe thấy tên Phương Phù, anh ta lập tức nhìn sang tôi.

Anh ta im lặng một lúc rồi mở miệng:

“Những gì cần nói tôi đã viết trong thư tuyệt mệnh rồi. Tôi làm việc trong khu dân cư, Triệu Hạo vô cớ gây sự với tôi, tôi tức quá nên giết hắn thôi.”

Tôi nhướng mày, nửa chữ cũng không tin lời quỷ quái anh ta bịa ra.

“Đừng lừa tôi nữa, anh chết rồi còn sợ gì chứ? Anh nói người khác cũng đâu nghe thấy, cứ nói thật với tôi đi.”

Có lẽ anh ta cũng cần nơi để trút bỏ cảm xúc?

Anh ta lặng lẽ nhìn tôi một cái, không ngờ thật sự bắt đầu kể chuyện giữa mình và Phương Phù.

“Đúng là vì Phương Phù. Bởi vì tôi không muốn người tốt như cô ấy phải tiếp tục sống dưới cái bóng của Triệu Hạo cùng con gái mình!”

“Từ nhỏ tôi đã là trẻ mồ côi. Khó khăn lắm mới có người nhận nuôi, ai ngờ người đó lại là ác quỷ. Ông ta hành hạ chết con ruột của mình, còn muốn hành hạ cả tôi. Tôi liều mạng bỏ trốn vào trong núi, lúc sắp chết đói thì chính Phương Phù đã phát hiện ra tôi, cho tôi một bữa cơm. Cũng là cha mẹ cô ấy giúp tôi tìm một cặp vợ chồng già khác để tiếp tục nuôi dưỡng tôi.”

“Ông bà ấy đối xử với tôi rất tốt, nên tôi muốn đi cảm ơn Phương Phù và cha mẹ cô ấy. Nhưng khi tôi vượt qua quãng đường núi xa xôi tới nơi thì mới biết họ đã chuyển đi rồi.”

Giọng anh ta đột ngột dừng lại, tôi vội hỏi:

“Hết rồi? Sau đó thì sao?”

“Sau này gặp lại, cô ấy đã lấy chồng, còn sinh một cô con gái đáng yêu.”

Anh ta nhìn về phía xa, trong mắt tràn ngập tiếc nuối.

Có lẽ anh ta từng nghĩ tới rất nhiều khả năng.

Nếu anh ta có thể gặp lại Phương Phù sớm hơn thì tốt biết mấy.

Nếu anh ta có thể đi tìm cô ấy trước khi cô chuyển nhà thì tốt biết bao.

Thế sự vô thường, số phận trêu ngươi, khiến người ta không khỏi thở dài.

Từ Phi Bạch cười khổ:

“Người mà tôi cầu còn không được, người mà tôi muốn che chở cả đời, lại mỗi ngày bị tên súc sinh đó đấm đá hành hạ. Đáng giận hơn là tên súc sinh ấy còn chê cô ấy kiếm ít tiền, muốn đưa cả cô ấy lẫn con gái đi tiếp khách.”

Chuyện này lúc tới nhà Phương Phù tôi đã nghe nói rồi.

Người mình thích sắp bị chồng đưa vào nhà tắm làm gái, bảo sao anh ta không xuống tay độc ác.

Nhưng có một điều tôi không hiểu.

“Sau khi giết xong, anh tốn công phong ấn Triệu Hạo làm gì?”

Khuôn mặt hơi phong trần của Từ Phi Bạch lạnh xuống:

“Tôi có thể mãi mãi ở trong bóng tối, nhưng tôi muốn cô ấy bước về phía ánh sáng. Tôi muốn đời này và cả đời sau, Triệu Hạo đều không còn cơ hội dây dưa với cô ấy nữa!”

Ân một bữa cơm, anh ta ghi nhớ thật lâu, chỉ tiếc là đã đi sai đường.

Tôi thở dài nói:

“Từ Phi Bạch, dù thế nào đi nữa, giết người vẫn là phạm pháp!”

Từ Phi Bạch nghiêm túc gật đầu.

“Cô nói đúng, phạm pháp thì phải trả giá. Cho nên tôi dùng cái chết để tạ tội rồi!”

Tôi: ………

Con quỷ này thật sự chân thành đến mức tôi không biết phải nói gì luôn.

12
Kiều Doanh đi ra ngoài hít thở không khí, lúc quay lại thì trạng thái có hơi không ổn.

Sau khi vào cửa, cô ấy đi thẳng tới căn phòng đặt đầu của Triệu Hạo, nhưng lại giống như người mù, trên đường còn đâm đầu mấy lần.

Những cảnh sát khác có mặt tại đó không hiểu chuyện gì, vội chạy tới kéo cô ấy lại, kết quả đều bị cô ấy hung bạo hất văng ra.

Tôi vội vàng chạy tới định ngăn cản cô ấy, ai ngờ cô ấy xoay người quật vai một cái ném tôi xuống đất.

Tôi chẳng kịp để ý cơn đau, lập tức bò dậy, nhưng vẫn chậm mất rồi.

Triệu Hạo dường như đã nắm được kỹ thuật điều khiển cơ thể của Kiều Doanh. Chỉ thấy hắn lao mấy bước vào phòng, một tay nhấc chiếc thùng gỗ lên rồi hung hăng đập mạnh vào tường.

Chiếc thùng vỡ toang theo tiếng động, cái đầu đã thối rữa của Triệu Hạo lăn ra ngoài.

Ngay sau đó, một luồng khí đen lao vào cơ thể Kiều Doanh, Triệu Hạo hoàn toàn cướp mất thân xác cô ấy.

Thuật pháp mà trước kia Từ Phi Bạch dùng để phong ấn linh hồn Triệu Hạo, trong vô tình lại khiến Kiều Doanh biến thành vật chứa phong ấn hoàn hảo nhất.

Muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông. Tôi lập tức ném ánh mắt cầu cứu về phía Từ Phi Bạch.

“Chú à, Kiều Doanh vô tội, xin chú nói cho tôi biết rốt cuộc phải phá cổ thuật này thế nào, tôi muốn cứu cô ấy!”

Từ Phi Bạch lạnh lùng nhìn tôi.

Anh ta hỏi:

“Cái cô Kiều Doanh này rất quan trọng với cô sao?”

Tôi gãi đầu:

“Dù sao cũng là một mạng người mà, quan trọng hay không thì vẫn phải cứu chứ! Hơn nữa cô ấy còn nói bọn tôi là bạn bè, vậy tôi càng phải cứu!”

Từ Phi Bạch quay đầu đi, trên mặt như viết rõ mấy chữ “dựa vào đâu tôi phải giúp cô”.

Tôi chợt lóe lên ý tưởng, vội vàng đề nghị:

“Nếu chú giúp tôi, sau này năm nào tôi cũng đốt tiền vàng cho chú.”

Từ Phi Bạch khinh thường hừ một tiếng, nhưng ít ra cũng đã có dấu hiệu mềm lòng.

Anh ta suy nghĩ hai giây rồi thong thả nói:

“Tôi có thể giúp cô, nhưng cô phải đồng ý với tôi một điều kiện...”

Anh ta còn chưa nói hết, viên cảnh sát Trương đã run giọng cầu cứu.

“Tiểu Sầm à... cô đang nói chuyện với thứ gì vậy? Chúng tôi sắp không giữ nổi nữa rồi... cô mau nghĩ cách làm Tiểu Kiều trở lại bình thường đi!”

Hai mắt Kiều Doanh đen kịt, toàn thân tỏa ra khí đen.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ đó, viên cảnh sát Trương đã đoán ra chắc chắn có liên quan tới chuyện Triệu Hạo nhập xác trước đó.

Anh ấy dẫn theo những cảnh sát có mặt dùng chiến thuật biển người đè chặt Kiều Doanh xuống giữa đám đông, nhưng sức lực và thể lực của con người cuối cùng vẫn không chống nổi ác quỷ.

Tôi chẳng còn tâm trí quan tâm Từ Phi Bạch sẽ đưa ra yêu cầu gì nữa, giải quyết tình huống trước mắt mới là quan trọng nhất.

Tôi liên tục gật đầu:

“Được được được, yêu cầu gì tôi cũng đồng ý, chú mau nói cho tôi biết phải cứu cô ấy thế nào!”

Từ Phi Bạch giơ tay chỉ ra ngoài cửa.

“Trong tủ lạnh nhà tôi có rượu hùng hoàng, cô đi lấy tới đây. Đợi linh hồn Triệu Hạo rời khỏi cơ thể Kiều Doanh, cô hòa với máu người rồi đổ lên cái đầu của Triệu Hạo, thuật pháp tự nhiên sẽ được giải.”

Tôi cuống quýt hỏi:

“Nhưng linh hồn Triệu Hạo đang bị giam trong cơ thể Kiều Doanh rồi, làm sao lôi hắn ra đây?”

Trong ánh mắt đầy phong sương của Từ Phi Bạch thoáng hiện một tia kiên định.

Anh ta nói:

“Cổ thuật của thi trùng là do tôi dùng linh hồn và máu tươi nuôi dưỡng nên có liên kết với tôi. Vì vậy cô yên tâm, tôi sẽ kéo hắn ra ngoài.”

Không ngờ nuôi thi trùng thì linh hồn của người nuôi cũng sẽ bị gặm nhấm?

Tôi từng nghe sư phụ nói, tổn thương linh hồn của người sống là loại đau đớn vượt xa sức chịu đựng của thể xác.

Mà kiểu đau đớn đó, Từ Phi Bạch vậy mà đã chịu đựng suốt bốn mươi chín lần!

Tôi bỗng nhiên bắt đầu tò mò, rốt cuộc điều kiện mà anh ta bất chấp phí công vô ích cũng muốn tôi hoàn thành là gì.

 

 
 

13
Sau khi Từ Phi Bạch tiến vào cơ thể Kiều Doanh, cô ấy vốn đang điên cuồng lập tức yên tĩnh trở lại, ngay cả khí đen quanh người cũng ngừng cuộn trào.

Tôi làm theo lời chỉ dẫn của Từ Phi Bạch, lấy rượu hùng hoàng ra, rồi cắt đầu ngón tay hòa máu vào đó.

Khoảng một phút sau, Kiều Doanh vốn vẫn  luôn bất động bỗng ngửa đầu, từ miệng phun ra một đoàn khí đen lớn.

Ngay lập tức, tôi đổ thứ trong tay lên cái đầu đã mục nát không ra hình dạng của Triệu Hạo.

Một tràng âm thanh xèo xèo vang lên, cái đầu kia hóa thành một đống tro tàn, con cổ trùng giấu bên trong cuối cùng cũng lộ ra, rồi dần mất đi sinh khí.

Luồng khí đen biến thành dáng vẻ ban đầu của Triệu Hạo.

Hắn định bỏ chạy nhưng bị Từ Phi Bạch vừa theo ra ngoài bóp chặt cổ, còn Kiều Doanh bên kia trợn trắng mắt rồi ngất xỉu.

Triệu Hạo từng bị Từ Phi Bạch giết một lần, nỗi sợ chết vẫn chưa tan biến.

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia, hắn hoàn toàn sụp đổ.

“Đại ca, anh giết tôi một lần rồi mà, tôi chết rồi anh còn âm hồn bất tán nữa hả?”

Từ Phi Bạch cười lạnh:

“Tao giết được mày một lần thì giết được lần thứ hai. Tao sẽ mãi mãi đi theo mày!”

Triệu Hạo gào khóc vài tiếng không có tác dụng, lại quay sang cầu xin tôi.

“Đại sư, tôi không muốn xuống địa phủ chịu phán xét nữa, cô cứ để tôi hồn phi phách tán luôn đi!”

Tôi chớp chớp mắt, vô tội nói:

“Thật không đó? Chính anh nói nha, nói rồi là không được hối hận đâu đó.”

Triệu Hạo cuống quýt gật đầu:

“Không hối hận!”

Tôi bỗng nhớ ra một chuyện rất quan trọng!

Tôi nhìn chằm chằm Triệu Hạo, nghi hoặc hỏi:

“Trước đó tôi muốn hỏi, tại sao phòng anh lại dán đầy ảnh của tôi? Ghét tôi vậy mà còn không sợ mất mạng à?”

Triệu Hạo do dự không biết có nên nói hay không, nhưng chỉ một ánh mắt của Từ Phi Bạch đã khiến hắn sợ tới mức không dám giấu nữa.

Hắn bất chấp tất cả nói:

“Tôi không chịu nổi việc cuộc đời cô thành công dễ dàng như vậy, được chưa?”

Dễ dàng?

Tôi treo dây cáp mấy lần suýt ngã chết đấy nhé!

Tôi lấy lá bùa diệt quỷ đã vẽ sẵn từ lâu ra, còn viết cả ngày sinh và tên của Triệu Hạo lên đó, rồi hung dữ châm lửa đốt.

Diệt quỷ là hành vi trình báo lên thần linh phía trên, báo xuống địa phủ phía dưới, công bằng minh bạch, cứ yên tâm mà đi chết đi!

Ngọn lửa nuốt chửng lá bùa, cũng nuốt chửng linh hồn Triệu Hạo.

Sau tiếng kêu thảm thiết vang vọng, hắn biến mất khỏi căn phòng, cũng hoàn toàn biến mất khỏi nhân thế.

Tôi ngẩng đầu nhìn Từ Phi Bạch.

“Nói đi, điều kiện anh muốn tôi đồng ý là gì?”

 

 
 

14
Vụ án của Triệu Hạo cuối cùng cũng khép lại.

Theo nguyện vọng của Từ Phi Bạch, tôi tìm cho anh ta một nơi non xanh nước biếc rồi chôn cất thi thể.

Lúc hoàng hôn buông xuống, chân trời phía xa bị nhuộm đỏ bởi ráng chiều rực rỡ, như một bức tranh tuyệt đẹp đang chậm rãi trải ra.

Tôi đứng trước mộ Từ Phi Bạch thì bên tai vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

Tôi quay theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy Từ Phi Bạch sải bước lớn, điều khiển cơ thể Kiều Doanh đi tới, vừa buồn cười vừa kỳ quái.

Tôi nhịn cười hỏi:

“Chưa tới hai tiếng mà, nhanh vậy đã xong rồi?”

Từ Phi Bạch thở ra một hơi dài, nhẹ nhõm nói:

“Ừm, kết thúc rồi. Tôi cũng nên đi thôi.”

Anh ta quay đầu nhìn tôi mỉm cười, vừa nói vừa rút linh hồn ra khỏi cơ thể.

Cơ thể Kiều Doanh mềm nhũn xuống, tôi thấy vậy lập tức ôm lấy eo cô ấy, lúc này mới tránh cho cô ấy ngã xuống đất.

Từ Phi Bạch vậy mà cứ thế chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát biến mất!

Kiều Doanh hoàn hồn lại, miệng méo xệch rồi ôm tôi khóc lớn.

“Sầm Tuyết Ý, đều tại cô cả! Ký ức và tình cảm của Từ Phi Bạch lúc gặp Phương Phù đều lưu lại trong đầu tôi, giờ tôi thấy khó chịu quá hu hu hu hu!”

Từ Phi Bạch muốn mượn cơ thể tôi để đi gặp Phương Phù thêm lần nữa.

Đáng tiếc dương khí của tôi quá mạnh, mỗi lần anh ta đến gần đều bị bật văng ra, nên tôi chỉ có thể nhờ Kiều Doanh — người có thể chất thiên âm — giúp anh ta.

Kiều Doanh vừa mới thoát khỏi chuyện bị nhập xác, ban đầu còn không định đồng ý.

Nhưng sau khi nghe câu chuyện Từ Phi Bạch yêu thầm Phương Phù nửa đời người, cô ấy lại đổi ý.

Kiều Doanh nức nở:

“Chiến thần tình yêu thuần khiết kiểu này hiếm quá luôn đó! Từ Phi Bạch thích Phương Phù nhưng vẫn luôn giữ lễ nghĩa đúng mực, mỗi lần tiếp xúc với cô ấy trước đây cũng đều giữ khoảng cách.”

“Anh ấy mượn cơ thể tôi đi gặp cô ấy, cũng chỉ ôm cô ấy một cái thôi... Quan trọng là Từ Phi Bạch còn chẳng nói cho Phương Phù biết mình là ai nữa, tôi khóc chết mất!”

Màn đêm nơi chân trời dần buông xuống, lòng tôi chua xót căng đầy. Hóa ra thật sự có người dùng cả đời để nhớ thương một người khác.

Tôi chợt cảm thấy, yêu một người chẳng có gì ghê gớm, điều ghê gớm là có thể mãi mãi yêu người đó.

 

 
 

15 — Ngoại truyện
Vừa về đến nhà, cây gậy trong tay sư phụ đã bay thẳng về phía tôi.

“Nghiệt đồ! Dạo gần đây con chăm chỉ học theo ta như vậy, là vì muốn tham gia cái show huyền học hợp tác quốc tế kia đúng không?”

Cũng không hẳn.

Từ lúc không phá nổi thuật pháp của Từ Phi Bạch, tôi đã ngộ ra chuyện học vấn là vô bờ bến, cho nên đương nhiên phải chăm chỉ học hành rồi.

Tôi nịnh nọt ôm lấy cánh tay sư phụ, nở nụ cười lấy lòng.

“Con tham gia show huyền học đương nhiên là để quảng bá văn hóa Trung Quốc, tiện thể kết hợp công việc với sở thích thôi mà!”

“Sư phụ cứ yên tâm một trăm phần trăm, đồ nhi nhất định sẽ thể hiện thật tốt không làm mất mặt người. Mà cho dù có mất mặt, con cũng tuyệt đối không khai tên người ra!”

Sư phụ tức tới mức râu ria dựng ngược, rất lâu sau mới bật ra được một chữ:

“Cút!”

Hai ngày sau, tôi xuất hiện dưới chân núi tuyết của nước W.

Đường đường chính chính mà tới.

Bởi vì sư phụ đã bảo tôi “cút”, nên tôi cút đi tham gia chương trình rồi.

(Hết)

Chương trước
Loading...