Phương Thức Gizc Người Thứ Sáu

1

Năm 2016, em gái tôi trong một chuyến dã ngoại mùa xuân đã vô tình rơi xuống một hố mỏ bỏ hoang, ba ngày sau mới được tìm thấy.


Nhưng điều quỷ dị là…
Bình nước em mang theo bên người rõ ràng vẫn còn đầy, vậy mà báo cáo khám nghiệm t ử t h i lại cho thấy em bị chzc khát.


Cái chzc của em quá thảm, cha mẹ tôi không chịu nổi cú sốc — một người qua đời, một người phát đ i ê n.

Gia đình vốn hạnh phúc, hoàn toàn tan vỡ.


Mười năm sau, tôi trở thành tiến sĩ tâm lý học tội phạm.

Khi quay lại hố mỏ bỏ hoang đó, không ngừng tái hiện lại hiện trường năm xưa…
Tôi lại phát hiện ra một sự thật đủ sức lật đổ mọi nhận thức của mình — khiến người ta rợn tóc gáy.

 

 
 


1

Ngày 12 tháng 4 năm 2016, thứ Bảy.
Đó là sinh nhật 12 tuổi của em gái tôi.


Ở quê tôi, sinh nhật 12 tuổi của trẻ con được coi trọng đặc biệt.
Vì qua 12 tuổi, nghĩa là đứa trẻ đã đứng vững trong cuộc đời, chính thức bước vào tuổi thiếu niên.


Nhưng em gái tôi lại gặp chuyện đúng vào ngày đó.

Tôi học đại học ngay tại thành phố này, hôm ấy đặc biệt từ trường về để dự sinh nhật em.

Trùng hợp là hôm đó lớp em — đang học lớp 6 — tổ chức đi dã ngoại lên núi Sư Tử gần đó.


Mẹ tôi vốn không muốn cho em đi, nhưng em đã mong đến đó từ lâu.
Vì vậy, tiệc sinh nhật được dời sang buổi tối.


Mẹ chuẩn bị cho em áo chống nắng, mũ, nước uống và đồ ăn vặt, dặn em buổi chiều phải về sớm.

“Không được ăn trộm bánh sinh nhật đâu nhé, phải đợi em về mới được cắm nến!”


Em không yên tâm, dặn đi dặn lại tôi và mẹ.

“Chị ơi, nghe nói trên núi Sư Tử có loại cúc đá rất đẹp, em hái vài cành về làm bookmark cho chị nhé?”


Em lén nhìn tôi, dè dặt lấy lòng.

Tối hôm trước, em chơi game lỡ tay xóa mất bài luận Sinh hóa mà tôi đã vất vả viết xong.
Mà Sinh hóa lại là môn tôi ghét nhất.


Tôi đang cắn răng viết lại, nên bực bội nói:

“Chính em nói đó nhé, không hái được thì đừng về gặp chị!”


Thực ra tôi cũng không cần cái bookmark đó.
Chỉ là lúc đó đang giận, muốn làm khó em một chút.


Chúng tôi không hề biết rằng…
Cúc đá trên núi Sư Tử tuy nổi tiếng đẹp,
Nhưng chỉ có thể ngắm từ xa.


 

 
 

2

“Con bé vì muốn hái cúc đá cho tôi nên mới rơi xuống vực… Đến khi nó chzc tôi mới biết, loài hoa đó chỉ mọc trên những vách đá dựng đứng nhất.”


“Trong rất nhiều năm sau đó, tôi luôn nghĩ… nếu ngày ấy tôi không nói câu ‘không hái được thì đừng về’, liệu em có chzc không?”


Mười năm sau, tôi nói với giáo sư hướng dẫn tiến sĩ tâm lý tội phạm của mình — Từ Ngôn.

Dù đã qua nhiều năm, tôi vẫn nghẹn ngào không nói nên lời.


“Khi nào tìm thấy em gái cô?” — Từ Ngôn đưa cho tôi một tờ giấy.


“Ba ngày sau.”


“Tôi nhớ rất rõ. Đó là một buổi sáng, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt khô quắt của em… rất ấm.”


“Mẹ tôi ngất ngay tại chỗ, cha lên cơn đau tim.”


“Chỉ còn mình tôi ở lại bên em.”


Ấm cà phê bên cạnh phát ra tiếng “gụt gụt” khe khẽ, vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng.


“Thực ra người mất tích trên núi mà tìm được thi the đã là hiếm, coi như trong rủi có may.”

Từ Ngôn đứng dậy rót một ly cà phê, nhẹ nhàng đẩy về phía tôi.


“Năm đó có hàng trăm người tham gia tìm kiếm — cảnh sát, cha mẹ tôi, người thân, bạn bè, học sinh của cha tôi, cả những người dân địa phương cũng tự nguyện đi tìm.”


“Cảnh sát còn lấy nơi em mất tích làm trung tâm, kiểm tra camera, đi từng nhà trong bán kính 10km để điều tra.”


Khoảnh khắc phát hiện thi the, mẹ tôi lao đến x é áo tôi, tuyệt vọng gào khóc:

“Biết hôm đó là sinh nhật nó mà mày còn n g u y ề n r ủ a nó! Sao mày đ ộ c á c vậy?!”


Cha tôi - một giáo viên - vừa đau đớn vừa phẫn nộ, lao tới t á t tôi ba cái, chỉ vào tôi mà c h ử i:

“Tao dạy học cả đời, sao lại sinh ra thứ máo lạnh ích kỷ như mày?! Sao người chzc không phải là mày?!”

Ngay tại chỗ tuyên bố từ mặt tôi.


Trước ánh mắt khinh miệt của mọi người, tôi không né tránh, cũng không biện minh, chỉ lặng lẽ chịu đựng mọi đ ò n đ á n h và lời mắng chửi.

Vì ngay cả tôi cũng cảm thấy…
Chính tôi đã ép chzc em gái mình.


Tội đáng chzc, chzc cũng không oan.

Tôi cố nén lại cổ họng nóng rát, tiếp tục nói:

“Ban đầu mọi người đều cho rằng cái chzc của em là tai nan, cho đến khi có kết quả khám nghiệm t ử t h i.”


“Nguyên nhân cái chzc khiến ai cũng không thể hiểu nổi. Không phải chzc cóng, không bị thú dữ hay r ắ n c ắ n, cũng không phải do ngã chzc.”


Từ Ngôn đang khuấy cà phê thì dừng lại.

“Vậy chzc vì gì?”


“Chzc khát.”


“Trong tự nhiên mất tích rồi chzc vì mất nước cũng không hiếm mà?” — ông gõ nhẹ vào tách cà phê.


“Nhưng… nếu bình nước của em vẫn còn đầy thì sao?” — tôi nhìn ông, nói từng chữ.


“Có khả năng trước khi xảy ra chuyện, nước bị ai đó lấy đi, sau đó vì sợ bị truy cứu nên đặt lại không?” Từ Ngôn hỏi.


Tôi lắc đầu:

“Người phát hiện thithe chỉ có ba người: cha tôi, một học sinh của ông và một thành viên đội cứu hộ. Ngoài dấu chân của họ, hiện trường không có dấu chân thứ tư.”


“Bạn bè, thầy cô thì sao? Quan hệ của em ở trường thế nào?”


“Em học giỏi, tính cách hòa đồng, điều tra không phát hiện mâu thuẫn hay bị batnat.”


“Tức là… nước cũng không có vấn đề, đúng không?”

Tôi gật đầu.

Sắc mặt của Từ Ngôn chùng xuống.


3


“Đã khám nghiệm t ử t h i chưa?”


“Rồi. Lúc đó tôi đang năm hai đại học, đã học môn giải phẫu pháp y, nên xin được đứng quan sát toàn bộ quá trình g i ả i p h ẫ u. Thi the của em ấy có những đặc điểm bệnh lý điển hình của chzc vì khát.”


Từ Ngôn vỗ nhẹ vai tôi: “ Vất vả cho cô rồi.”

Không ai biết, tận mắt nhìn người thân bị g i ả i p h ẫ u là cảm giác thế nào.

Mỗi nhát d a o như cứa vào chính mình.

Nỗi đau cực độ khiến con người tê liệt, đến một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.


“Cho nên… cô từ ngành pháp y chuyển sang y học lâm sàng…”

Từ Ngôn lật hồ sơ của tôi, nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.

“Đúng. Tôi bị rối loạn tâm lý nghiêm trọng, từ đó không thể nào g i ả i p h ẫ u t ử t h i nữa.”


“Sau đó tôi chuyển sang học lâm sàng, nghiên cứu tất cả các phản ứng stress và cơ chế mất nước của cơ thể. Cuối cùng, tôi thi vượt ngành để làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của thầy.”


“Vậy nên, việc cô đăng ký học tiến sĩ tâm lý tội phạm của tôi, là để tìm tôi giúp phân tích lại vụ án năm đó?”

Từ Ngôn nhìn tôi, có chút khó tin.


Trong giới có câu đùa: học tiến sĩ của Từ Ngôn khó hơn lên trời.

Có lẽ đây là lần đầu ông nghe thấy lý do học tiến sĩ như vậy.

“Đúng. Trở thành học trò của thầy là để gặp thầy, và cũng là để có tư cách đối thoại với thầy.”


“Thầy là chuyên gia điều tra hình sự nổi tiếng trong nước, là uy quyền trong lĩnh vực tâm lý tội phạm, đã phá vô số vụ án tồn đọng.”


“Xin thầy giúp tôi tìm ra sự thật. Tôi muốn biết cái chzc của em gái tôi là tai nzn hay là bị sathai.


“Tôi muốn biết rõ ràng có nước, vì sao em ấy vẫn chzc vì khát?


“Nếu em chzc do tai nan, thì hãy để em yên nghỉ. Nhưng nếu là bị gizc, tôi sẽ dùng cả đời mình đòi lại công bằng cho em!”


Dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng những câu cuối cùng gần như tôi hét lên.

Sau khi em gái chzc, mẹ tôi t r ầ m c ả m rồi qua đời, cha tôi phát điên phải nhập viện, gia đình hạnh phúc ban đầu tan nát.


Suốt mười năm qua, trong mỗi giấc mơ, tôi đều muốn ôm chặt em, hỏi em vì sao không uống nước.

Muốn nói với em, chị không trách em làm mất bài luận “Hóa sinh” của chị nữa.


Cũng không cần cái bookmark hoa cúc đá nữa, chỉ cần em có thể bình an trở về.

Em trở về, gia đình này sẽ trở lại.

Nhưng… điều đó vĩnh viễn không thể.


 

 
 

4


Từ Ngôn im lặng một lúc rồi nói: “Nói cụ thể kết quả khám nghiệm đi.”


“Thi the co rút nghiêm trọng, da khô, nhăn nheo như da thuộc. Mắt hơi mở, nhãn cầu mất nước và xẹp xuống. Do máu cô đặc, vết t ử b a n có màu sẫm và phân bố bất thường. Máo trong tim và các mạch lớn có màu đỏ sẫm, đặc quánh, dịch trong khoang cơ thể giảm rõ rệt.”


Những đêm dài mất ngủ nghiên cứu và phân tích lại, bản báo cáo khám nghiệm của em gái tôi đã khắc sâu trong tim, thậm chí cảnh g i ả i p h ẫ u cũng hiện lên trước mắt.


Từ Ngôn dừng tay khuấy cà phê.

“Tháng tư ở núi Sư Tử, nhiệt độ ban đêm dưới đáy mỏ bỏ hoang thường không tới 10 độ. Một đứa trẻ 12 tuổi bị mắc kẹt suốt 3 ngày, theo lý thường sẽ chzc vì hạ thân nhiệt.”


Tôi hít sâu: “Đây cũng là điểm kỳ quái và bất thường nhất khi khám nghiệm năm đó.”


“Khi con người bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, niêm mạc dạ dày ruột sẽ xuất hiện phản ứng stress, tạo ra nhiều điểm x u ấ t h u y ế t màu nâu đen, trong pháp y gọi là ‘vết Vishnevsky’. Nhưng báo cáo khám nghiệm của em tôi cho thấy niêm mạc dạ dày hoàn toàn bình thường, không có bất kỳ phản ứng lạnh nào.”


Ánh mắt Từ Ngôn lập tức sắc lại: “Không hạ thân nhiệt… mà lại có đặc trưng nhiệt độ cao?”


Tôi gật đầu, giọng run rẩy.

“Đúng. Kết luận cuối cùng của pháp y là: nguyên nhân t ử v o n g trực tiếp là mất nước cực độ dẫn đến suy đa tạng — tức là chzc vì khát.”


“Đáng sợ hơn là, các cơ quan nội tạng biểu hiện đặc trưng bệnh lý cực kỳ nghiêm trọng của ‘sốt mất nước’.


“Khi cơ thể thiếu nước cực độ, không thể tiết mồ hôi, hệ thống tản nhiệt hoàn toàn tê liệt. Em ấy giống như bị nhốt trong một cái lò nướng vô hình, bị chính nhiệt độ cơ thể ‘thiêu khô’ đến chzc!


“Còn vì sao không chzc vì lạnh, năm đó tôi đã ở lại hiện trường một đêm và phát hiện đáy hố đó hoàn toàn không lạnh.”

 

Chương tiếp
Loading...