Phương Thức Gizc Người Thứ Sáu

2

Tôi mở ba lô, trải một bản đồ địa chất ố vàng lên bàn:

“Tôi đã tra tài liệu địa chất của núi Sư Tử. Cái mỏ đó tuy chỉ sâu vài chục mét, nhưng đáy của nó nối với một đứt gãy địa nhiệt đang hoạt động.”


“Đứt gãy này khiến đáy hố quanh năm giữ nhiệt độ khoảng 25 độ. Không có gió, giống như một cái hộp giữ nhiệt tự nhiên.”


Từ Ngôn nhìn chằm chằm vào tách cà phê, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, trầm tư.

Trong phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ.


Một lúc lâu sau, ông hỏi: “Kết quả độc chất và chẩn đoán loại trừ thế nào?”


“Xét nghiệm máo và thủy dịch mắt cho thấy natri và oxy trong máo cực cao. Có lẽ ít nhất một ngày trước khi chzc, em ấy đã bị m ù, hoàn toàn không nhìn thấy.”


“Không có dấu hiệu n g ộ đ ộ c sinh học hay khoáng chất. Bề mặt cơ thể chỉ có trầy xước nhẹ, loại trừ tác động ngoại lực.”


Tôi nói liền một mạch.

“Có dấu vết xhtd không?”


Tôi lắc đầu: “Không. Nhưng có một điểm tôi mãi không hiểu.”


Từ Ngôn ra hiệu tôi nói tiếp.

“Khám nghiệm và dấu vết hiện trường cho thấy em tôi chzc vào khoảng chiều đến đêm ngày thứ ba sau khi mất tích. Thi the được phát hiện đúng vào sáng ngày thứ tư. Quá trùng hợp, giống như…”


“Giống như có người lạnh lùng đứng nhìn, cố ý chờ em chzc hẳn mới để các người phát hiện?” — Từ Ngôn nhìn chằm chằm vào tôi.


“Đúng, ‘phát hiện’ rất đúng lúc.”


Tôi gật đầu chậm rãi: “Trong ba ngày đó, em trải qua cực hình của sốt mất nước. Với người trưởng thành, giới hạn sống không nước cũng chỉ khoảng ba ngày, huống chi em chỉ là một đứa trẻ 12 tuổi. Hung thu đã tính chuẩn thời gian, đảm bảo em chắc chắn phải chzc.”


“Vụ án năm đó được kết luận thế nào?”


“Do nguyên nhân cái chzc không thể giải thích, nên vẫn kết luận là tai nan. Nhưng cảnh sát Trương phụ trách vụ án không đồng ý, ông nói vụ này có quá nhiều điểm nghi vấn, gọi là ‘tai nan’ là quá vô trách nhiệm. Sau đó lại có người nói em tôi tusat, nhịn ăn nhịn uống mà chzc. Nhưng trong miệng em rõ ràng có thức ăn…”


“Ý cô là khi phát hiện, trong miệng em có thức ăn?” — Từ Ngôn cắt lời.


“Đúng.”


Tôi gật đầu, mắt cay xè: “Đầy cả miệng. Là đồ ăn vặt mẹ tôi chuẩn bị sáng hôm em đi.”


“Trong dạ dày sao?”


Tôi lắc đầu: “Không có, rỗng.”

Tay cầm tách cà phê của Từ Ngôn siết chặt.


“Trong hầm có dấu vết leo trèo không? Quần áo giày dép có dính bùn không?”


“Có. Mười ngón tay bị mài rách, móng ngón giữa tay trái và ngón trỏ tay phải đều rụng…”

Mắt tôi nóng lên, cố nén đau.


“…Trong tay em còn nắm mấy bông cúc đá khô… là hái cho tôi…”


Từ Ngôn nhìn tôi, từng chữ rõ ràng:

“Không hạ thân nhiệt, sốt mất nước bất thường, có nước trong bình, và một miệng đầy thức ăn chưa nuốt. Hà Điềm, tôi có thể khẳng định em gái cô chzc do bị gizc.”

 

 
 

5


Tim tôi co thắt, suýt làm rơi tách cà phê.

“Vì… vì sao?”


Dù kết quả không ngoài dự đoán, giọng tôi vẫn run.

Ai lại ra tay với một đứa trẻ vừa tròn 12 tuổi?

Mối thù sâu đến mức nào mới hành hạ một bé gái đến chết như vậy?

“Trong móng tay có bùn, có dấu vết leo trèo, móng rụng, chứng tỏ em đã dốc hết sức để sinh tồn.

“Mà người muốn sống sẽ không tự sát.

“Cô có từng nghĩ, không phải em không muốn uống nước, mà là không thể uống?”

Da đầu tôi tê dại: “Ý thầy là gì?”

Tôi cảm thấy điều đó thật phi lý.

Một đứa trẻ trong tuyệt cảnh, phải bị đe dọa đến mức nào mới không dám uống nước mà chết khát?

“Có một lực bên ngoài khiến em không dám hoặc không thể uống.”

Ánh mắt Từ Ngôn sắc bén: “Nếu vậy, lực đó chắc chắn rất hiểu em.

“Cho nên, nhất định là người quen, thậm chí là người rất thân.”

Đầu óc tôi trống rỗng, như bị sét đánh.

Mười năm qua, tôi vô số lần quay lại cái mỏ bỏ hoang đó, cố chấp lục soát từng cọng cỏ.

Ngồi dưới đáy hố, cố tái hiện lại hiện trường.

Nhưng cuối cùng chẳng thu được gì.

Tôi đã nghĩ đến vô số khả năng.

Em bị ngã đến ngốc?

Em giận gia đình không đủ yêu thương nên không uống nước?

Chỉ chưa từng nghĩ rằng, em không thể uống nước.

 

 
 

6

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo.

Là dì Trần — tình nguyện viên cứu trợ mèo hoang trong khu.

Bà nói con mèo tôi nuôi đã xảy ra chuyện.

“A Điềm à, con mèo của cháu chết rồi… Xin lỗi nhé, nó hoang dã quá, chạy ra ngoài hai ngày, lúc về tôi đổ đầy cả chậu thức ăn.”

“Nó không biết bị sao, như mắc bệnh lạ, ngậm đầy thức ăn trong miệng mà không nuốt. Nhả ra rồi lại ngậm vào, cuối cùng tự chết đói…”

Con mèo này tôi bắt đầu cứu từ năm thứ ba sau khi em gái chết.

Tên nó là Tịnh Tịnh, dùng chính tên em gái tôi.

Đầu tôi ù đi, suýt làm rơi điện thoại.

“Miệng đầy thức ăn, không thể nuốt, chết đói bên cạnh cả chậu đồ ăn…”

Điều này giống hệt em gái tôi năm đó — chết khát bên cốc nước, miệng vẫn đầy đồ ăn chưa nuốt!

Từ Ngôn nhận ra sắc mặt tái nhợt của tôi:

“Có chuyện gì?”

Tôi hít sâu, kể lại.

“Xem ra người đó vẫn luôn ở đây.”

Ánh mắt Từ Ngôn trầm xuống, cầm chìa khóa xe: “Đi, xem xác con mèo.”

Nửa tiếng sau, chúng tôi thấy xác con mèo trên ban công.

Con mèo vàng đã cứng đờ, miệng hơi hé.

Quả nhiên, khoang miệng đầy thức ăn mềm nhão.

Cằm dính đầy nước dãi khô.

Đôi mắt đục ngầu nhìn vào khoảng không, bất lực và không cam lòng.

Nó đã trải qua sự dày vò thế nào trước khi chết?

Cảm giác cực độ muốn ăn nhưng không thể nuốt, kéo tôi trở lại mỏ hoang mười năm trước.

Trong những ngày cuối đời, em gái tôi có phải cũng như vậy không?

Nhìn nước và thức ăn trước mắt, chịu đựng cả tra tấn thể xác lẫn tinh thần?

Dì Trần đứng bên cạnh, bối rối giải thích mãi.

“Kiểu chết này hiếm lắm, ít nhất mười năm rồi mới thấy lại. Hồi đó cũng có vài con mèo chó chết kiểu này…”

Nghe đến đây, tôi giật mình.

Mười năm trước? Trùng với thời điểm em gái tôi chết.

Tôi chộp lấy tay bà:

“Dì Trần, dì nói gì? Mười năm trước? Những con mèo chó đó được phát hiện ở đâu?

“Ai thường cho chúng ăn? Có ai đáng ngờ không? Dì cố nhớ giúp cháu, chuyện này rất quan trọng!”

Dì Trần lắc đầu:

“Mười năm rồi, sao nhớ rõ được… mèo chó hoang thì ai mà để ý…”

“Hà Điềm.”

Từ Ngôn kéo tôi khỏi bờ vực sụp đổ: “Bình tĩnh. Mổ xác con mèo trước, xác nhận rồi tính tiếp. Đừng chỉ nhìn bề ngoài.”

Tôi gật đầu.

7

Chúng tôi mang xác Tịnh Tịnh về phòng thí nghiệm giải phẫu.

Đèn huỳnh quang bật sáng, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu lên cơ thể gầy trơ xương của con mèo vàng.

“Hãy nhớ, bất cứ việc gì đã làm đều sẽ để lại dấu vết. Làm càng nhiều, sơ hở càng nhiều.” Từ Ngôn nói.

Tôi mặc đồ vô trùng, đeo găng tay cao su.

Mười năm rồi, khi lại cầm dao mổ lần nữa, tay tôi vẫn không ngừng run nhẹ.

Nhưng có những chuyện, tôi buộc phải đối mặt, phải dùng dũng khí để tạo nên lớp giáp cho mình.

Mới có thể ra trận.

“Hà Điềm, cô làm được, tin vào bản thân.”

Tôi nhắm mắt, hít sâu, cố hết sức ổn định tinh thần.

Lưỡi dao bắt đầu từ khoang miệng con mèo, từng chút một rạch xuống.

Tôi cẩn thận tách lớp cơ, để lộ thực quản và khí quản.

Từ Ngôn đứng bên cạnh, nhíu chặt mày.

Cắt dọc theo cổ họng xuống đến dạ dày, khoảnh khắc đó, đồng tử tôi co rút, hơi thở như ngừng lại.

“Thế nào?” Từ Ngôn lập tức nhận ra sự bất thường.

“Toàn bộ thực quản…”

Tay cầm dao của tôi cứng lại giữa không trung, ánh mắt run rẩy lướt qua từng lớp mô đã bị cắt, toàn thân nổi da gà.

“Không có tắc nghẽn cơ học, không có dấu hiệu ăn mòn do độc tố, cơ trơn không có bệnh biến.

“Giống hệt em gái tôi.”

“Mười năm trước, hung thủ đã dùng mèo chó hoang để luyện tay, sau khi thấy ổn thỏa mới ra tay giết người.”

Ánh mắt Từ Ngôn trầm xuống:

“Hà Điềm, cô là tiến sĩ tâm lý tội phạm, hãy thể hiện tính chuyên nghiệp. Hãy tách mình ra, xem bản thân như một người ngoài cuộc.’

“Quay về xem xét lại những người xung quanh, không bỏ sót ai.”

“Đừng chỉ tập trung vào cái chết của em gái cô, nếu không cô sẽ bỏ lỡ nhiều thứ. Cái chết của mẹ cô, sự phát điên của cha cô — hãy điều tra kỹ.”

“Giáo sư Từ… ý thầy là… tất cả đều do con người gây ra?”

Tôi bấu chặt mép bàn giải phẫu, toàn thân nổi da gà.

Mười năm qua, tôi luôn nghĩ chính câu nói bốc đồng của mình đã hủy hoại cả gia đình.

Nhưng lúc này, một cảm giác lạnh buốt như bị rắn độc âm thầm theo dõi bò dọc sống lưng.

“Nếu tôi không đoán sai, người đó vẫn luôn ở bên cạnh cô.”

Từ Ngôn nói với vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.

“Bây giờ lập tức liên hệ cảnh sát năm đó, điều tra hai việc:

Thứ nhất, các mối quan hệ xã hội của gia đình cô — họ hàng, bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp của bố mẹ — lập danh sách.

Thứ hai, kiểm tra những người quen xuất hiện quanh lớp em gái cô hôm xảy ra chuyện, hoặc có giao điểm với lớp đó. Sẽ có phát hiện.”

Ông dừng lại rồi nói thêm:

“Nếu phát hiện người đáng nghi, đừng đánh rắn động cỏ, đến tìm tôi. Nhớ kỹ.”

Có lẽ sợ tôi quá nóng vội, trước khi ra cửa ông nói thêm:

“Mười năm còn chờ được, đừng vội.”

 

 
 

8

Ngày 5 tháng 3 năm 2026.

Khi tôi tìm cảnh sát Trương — người từng phụ trách vụ án của em gái tôi — và kể lại suy luận của Từ Ngôn, ông đập mạnh đùi:

“Năm đó chúng tôi tập trung điều tra trong phạm vi 20km quanh hiện trường, lại không nghĩ đến người quen.”

“Hai hướng mà giáo sư Từ nói giống như giăng một tấm lưới — người bị vướng lưới chính là nghi phạm.”

“Yên tâm, Hà Điềm, tôi nhất định sẽ lôi hắn ra!”

Nhìn thấy hy vọng phá án, cả người ông như trẻ lại mười tuổi.

Ngày 6 tháng 3, vụ án của em gái tôi chính thức được chuyển thành án hình sự.

Từ Ngôn tham gia tổ chuyên án với tư cách chuyên gia điều tra.

Cùng ngày, tôi nhờ cảnh sát Trương trích xuất camera khu dân cư trong một tuần gần đây, nhập ảnh con mèo Tịnh Tịnh, dùng AI truy vết hành trình của nó.

Nhanh chóng xác định những đối tượng mà nó đã tiếp xúc.

Nhưng không có gì bất thường.

Đến ngày thứ tư, trong camera cũ gần một tiệm tạp hóa, xuất hiện một bóng người mờ nhưng quen thuộc.

Hôm đó, tôi quay lại mỏ hoang núi Sư Tử — nơi em gái gặp nạn — để khảo sát hiện trường lần nữa.

Khi nhìn những dấu chân mờ còn sót lại, tôi chợt nghĩ đến một khả năng.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...