Rắn Hay Mèo

5

Trong đầu tôi, thiên thần và ác quỷ đang đánh nhau.

Chưa kịp quyết định thì cửa phòng bị đá tung.

 

Bạch Thiên Hữu đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn chúng tôi, quanh người tỏa ra sát khí lạnh lẽo.

 

14

 

Cơ thể tôi bất giác run lên, theo bản năng kiểm tra xem trên người có lông mèo không.

Phản ứng đầu tiên khi thấy Bạch Thiên Hữu là sợ hãi.

Anh ta từng bước tiến lại, ghét bỏ đẩy Hắc Tể ra rồi cúi xuống nhìn tôi.

 

“Tiểu Hạ, đây là lựa chọn của em sao?”

Thiếu niên tai mèo phản ứng rất nhanh, bật dậy chắn trước mặt tôi đối đầu với anh.

 

Hai người âm thầm đấu khí, chiến đấu có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tôi nhớ lại cảm giác áp bức đêm đó.

Theo bản năng lùi lại.

 

Hắc Tể lạnh giọng nói:

“Anh không nhìn ra chủ nhân sợ anh sao?”

“Tộc Đằng Xà các anh đối xử với con cái như vậy à?”

 

Bạch Thiên Hữu khựng lại, khó tin nhìn tôi.

“Tiểu Hạ… em sợ anh?”

 

Anh lại đẩy Hắc Tể ra, tiến gần tôi.

“Không thể nào! Khi ở cạnh anh em rõ ràng rất vui!”

“Sao lại có thể sợ anh…”

 

Giọng anh vẫn lạnh, nhưng chứa đầy thất vọng.

Bạch Thiên Hữu lúc này không còn giống con thú săn mồi chắc thắng nữa.

 

Ngược lại giống như một kẻ bị bỏ rơi.

Anh dường như chưa từng nghĩ tôi sẽ sợ mình.

 

Tôi cũng thấy bối rối.

Thật ra tôi cũng không biết mình sợ điều gì.

 

Có lẽ vì anh là sếp của tôi nên tôi mặc định sợ.

Hoặc vì ngày đó anh nói ba chữ tôi ghét nhất.

Hoặc vì cảm giác áp bức của đêm hôm đó.

 

Nghĩ kỹ thì anh chưa từng thể hiện ác ý với tôi.

Nhưng tôi vẫn theo bản năng muốn tránh xa.

Bạch Thiên Hữu buông tay, người trông hơi suy sụp.

 

Hắc Tể nhân cơ hội quay lại bên tôi, trong mắt lóe lên chút đắc ý.

“Thấy chưa? Chủ nhân sợ anh, không muốn gần anh, cũng không thích anh.”

“Càng không thể làm vợ anh.”

 

Bạch Thiên Hữu bùng nổ, bóp cổ Hắc Tể.

“Cũng không đến lượt con mèo thối như mày! Ở đây không đến lượt mày nói!”

 

“Khụ… khụ… chủ nhân…”

 

“Thật sự… không đến lượt Hắc Tể sao…”

 

Thiếu niên tai mèo vùng vẫy, đáng thương nhìn tôi, đôi mắt đẹp long lanh nước.

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

 

Bạch Thiên Hữu không tin nổi nhìn tôi:

“Chẳng lẽ em thà chọn nó cũng không chọn anh?”

 

Cơn giận của anh dường như có thể lật tung cả căn phòng.

 

Tôi hoảng hốt, theo bản năng phủ nhận:

“Không phải…”

 

“Chủ nhân!”

 

Hắc Tể đột nhiên ngắt lời tôi, dường như không muốn nghe phần tiếp theo.

“Nếu chủ nhân khó xử như vậy, thì có thể theo quy tắc của thú nhân.”

 

Bạch Thiên Hữu dường như cũng nghĩ ra điều gì đó, nhìn tôi với vẻ hy vọng.

 

Anh ghét bỏ ném Hắc Tể sang bên, cẩn thận ngồi cạnh tôi, nắm tay tôi nói nghiêm túc:

“Nếu đây là quyết định của Tiểu Hạ, anh có thể đồng ý.”

“Nhưng thời gian của anh phải gấp đôi nó, vì ở đây có 2…”

 

“Dừng dừng dừng!”

Cái này không thể nói tiếp được, tôi vội ngăn lại.

 

 

15

Tôi bùng nổ.

Đây toàn là những lời gì vậy!

Thú nhân đều cởi mở đến vậy sao?!

 

Tôi sắp chảy máu mũi rồi.

Nhưng đó không phải trọng điểm.

Trọng điểm là hai người này sao lại tự quyết định thay tôi?!

 

Ý kiến của tôi không quan trọng sao?!

Không được, tôi phải phản đối.

 

Tôi giãy khỏi tay Bạch Thiên Hữu, đẩy Hắc Tể đang lại gần ra.

“Tôi nói này, hai người coi tôi là cái gì vậy?”

“Ít nhất cũng phải hiểu quy tắc của thế giới loài người chứ?”

 

Bạch Thiên Hữu nghiêm túc nói:

“Tiểu Hạ, nếu em lo vấn đề đó thì có thể chuyển đến bộ lạc Đằng Xà.”

“Anh là tộc trưởng, quy tắc gì em muốn cũng có thể sửa lại.”

“Quy tắc của bộ lạc Đằng Xà độc lập và được tầng lớp lãnh đạo của loài người công nhận.”

 

Hắc Tể cũng gật đầu:

“Hoặc đến bộ lạc mèo sa mạc của chúng tôi cũng được.”

“Chỗ chúng tôi cũng không có quy tắc hạn chế.”

“Mẹ tôi còn rất mong tôi có thể mang một chủ nhân loài người về nữa.”

 

Tôi không nhịn nổi nữa.

“Ý tôi là cái đó sao?!”

 

Tôi chỉ thẳng vào hai người họ.

“Bạch Thiên Hữu! Hắc Tể!”

“Tôi muốn sự tôn trọng, hiểu không?!”

“Không phải hai người đánh nhau xong rồi sắp đặt hết cuộc đời tôi!”

“Cũng không phải coi tôi như món đồ muốn đặt đâu thì đặt!”

“Mà là tôi tự chọn mình muốn làm gì, muốn sống cuộc đời thế nào!”

 

Thiếu niên tai mèo dường như hiểu ra, ngoan ngoãn tựa lên vai tôi rồi tiện tay bóp vai.

“Hiểu rồi chủ nhân, Hắc Tể nghe theo người hết, không thèm để ý con rắn thối kia.”

 

Bạch Thiên Hữu trừng cậu một cái, kéo tôi vào lòng, vẫn mạnh mẽ như trước, khẽ hôn lên môi tôi.

 

“Anh sẽ học cái gọi là tôn trọng mà em nói.”

“Nhưng Tiểu Hạ, em gọi nó bằng cái tên thân mật như vậy, còn gọi anh bằng cả họ tên, anh rất không thích.”

 

Cạn lời chính là ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi.

 

16

 

Sau khi phát hiện Bạch Thiên Hữu chỉ trông đáng sợ thôi, chứ thật ra không có ác ý với tôi,
lá gan của tôi cũng lớn dần.

 

Không chỉ dám nói chuyện to tiếng, tôi thậm chí còn mắng anh vài câu.

Cả người trở nên vênh váo hẳn.

 

Tất nhiên, đối xử công bằng, Hắc Tể cũng không thoát.

Bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng thực ra tâm cơ cũng không ít.

Hai người… à không, hai con thú, đều cúi đầu ủ rũ, không dám nói gì.

 

Tôi rất hài lòng:

“Được rồi, hai người về tự kiểm điểm đi. Nghĩ cho kỹ sau này nên làm thế nào.”

 

Mèo con ngẩng đầu:

“Chủ nhân, không thể ở lại đây kiểm điểm sao?”

 

Con rắn lập tức kéo người đi:

“Không được làm phiền Tiểu Hạ nghỉ ngơi!”

 

Tôi hài lòng gật đầu.

Mèo con quá dính người, còn hơi ngốc nữa.

May mà rắn thông minh hơn một chút.

 

Trong nhà lại trở nên trống vắng.

Có một cảm giác cô đơn khó tả.

 

Được gặp lại những người bạn thời thơ ấu là một chuyện rất may mắn.

Dù cho họ đã từ động vật biến thành con người.

Chỉ là… bạn tốt không chỉ muốn làm bạn tốt, khiến đầu óc tôi bắt đầu nghĩ lung tung.

 

Tôi hơi rối.

Từ nhỏ tôi đã luôn một mình, lớn lên cũng vậy.

Không có gia đình, không có bạn bè, càng chưa từng yêu ai.

Đột nhiên xuất hiện hai người, thật sự có chút khó thích nghi, trong lòng cũng chưa thể lựa chọn.

 

Nếu họ vẫn là con rắn trắng nhỏ và con mèo tam thể nhỏ, thì tôi chắc chắn không chút do dự ôm cả hai.

Nhưng đây là hai mỹ nam sống sờ sờ!

 

Chẳng lẽ cũng…

Không được không được, như vậy có hơi quá không giống con người.

 

Thôi bỏ đi, đi tới đâu tính tới đó.

Tôi lau nước miếng ở khóe miệng, đứng dậy thu dọn hành lý.

 

Đã nghỉ việc rồi, chi bằng nhân cơ hội này đi du lịch, đổi tâm trạng, có khi sẽ nghĩ thông được nhiều chuyện.

 

Ai ngờ vừa ra khỏi cửa, tôi đã nhặt được hai “môn thần” đứng canh cửa.

 

17

 

Hai người cứ thế ngồi xổm trước cửa khu nhà tôi.

Một trái một phải, giống hệt hai vị thần giữ cửa, tuy không ưa nhau nhưng lại hòa hợp kỳ lạ.

À không, ba người.

 

Cách đó vài bước còn có trợ lý Bạch đang mang cơm tới.

 

Anh ta mặt mũi bầm dập nhưng vẫn nặn ra nụ cười nịnh nọt:

“Phu nhân, trước đây là tôi không có mắt, mong ngài đừng chấp nhặt.”

 

Vết thương trên người không ít hơn lần trước bỏ chạy.

Xem ra sau khi về lại bị đánh tiếp.

 

Tôi nhìn sang nghi phạm Bạch Thiên Hữu.

Anh khẽ gật đầu, rồi thản nhiên ăn hộp cơm.

 

Thậm chí còn ăn rất tao nhã.

Hoàn toàn không có vẻ ngại ngùng khi ngồi rình dưới nhà người khác.

 

Nếu bỏ qua khuôn mặt đỏ như nhỏ máu của anh.

Tôi đã quan sát rồi.

 

Tên này không phải đỏ mặt vì tức giận.

Lúc anh tức giận, mặt tái nhợt.

 

Trước đây là tôi hiểu lầm.

 

Vậy chỉ còn một khả năng: Anh đang xấu hổ.

 

Bây giờ vậy, trước kia ở công ty cũng vậy.

Xem ra đuôi là điểm nhạy cảm.

Lại còn là kiểu ngoài lạnh trong nóng nữa.

 

Nhớ lúc còn là con rắn nhỏ, anh thường dùng đầu cọ vào tôi.

Có lẽ đó mới là bản tính thật của anh, sau khi hóa người thì giấu đi.

 

Bây giờ con rắn nhỏ kia chắc đang lắc đuôi trong lòng.

Nhưng tôi cố tình không để ý đến anh.

 

Hắc Tể nhìn hành lý của tôi, đáng thương nhìn tôi:

“Chủ nhân… người không cần chúng tôi nữa sao?”

 

Cả người cậu bụi bặm, trên mặt còn vài vệt đen.

So với Bạch Thiên Hữu bên cạnh, trông thật đáng thương.

 

“Xem ra Hắc Tể đã thật sự nghe lời tôi nói rồi nhỉ.”

 

Cậu nghiêng đầu:

“Hả? Chủ nhân nói vậy là sao?”

 

Tôi không trả lời, chỉ nói:

“Nhưng một chiêu dùng nhiều lần sẽ không còn hiệu quả đâu.”

 

Cậu đứng ngơ ngác tại chỗ.

Tôi để lại một nụ cười đầy ẩn ý, rồi quay người rời đi.

 

Bây giờ tôi mạnh mẽ đáng sợ.

Mấy chiêu nhỏ này không mê hoặc được tôi nữa.

Phải tăng độ khó lên mới được.

 

18

 

Sau đó, tôi đi khắp non sông đất nước.

Vừa đi vừa du lịch.

Hết tiền thì ở lại làm việc kiếm tiền, đủ rồi lại tiếp tục đi khắp nơi.

 

Ban đầu sau lưng tôi luôn có hai cái đuôi đi theo.

Lâu dần hai người không thèm giả vờ nữa, công khai đi bên cạnh tôi.

 

Rót trà, đưa nước, xách hành lý, bóp vai.

Cực kỳ chăm chỉ ân cần.

 

Tôi cũng nghĩ thoáng ra.

Coi như có thêm hai đứa em xách đồ.

 

Tôi từng theo Bạch Thiên Hữu đến bộ lạc Đằng Xà — một thiên đường ẩn giữa núi rừng.

Cũng theo Hắc Tể dạo chơi bộ lạc mèo sa mạc — một ốc đảo kỳ diệu giữa biển cát mênh mông.

 

Nhìn thấy thế giới mà nửa đời trước tôi chưa từng thấy, cảm nhận những phong cảnh hoàn toàn khác.

Tâm trạng thoải mái chưa từng có.

 

Tôi cũng đột nhiên buông bỏ được nhiều chuyện quá khứ.

Không còn quá để ý việc có bạn bè bên cạnh hay không, hay việc mình có phải sao chổi mang xui xẻo hay không nữa.

 

Huống chi, hai người bạn tốt nhất của tôi chẳng phải đang ở ngay bên cạnh sao?

Chỉ là…

 

Sự quan tâm của hai người bạn này thỉnh thoảng khiến tôi đau đầu.

Bạch Thiên Hữu thường không nhịn được mà ép tôi vào góc tường.

Hắc Tể cũng nhe răng mèo, phát ra tiếng gừ nhỏ.

 

Một nóng một lạnh, hai cảm giác khác nhau áp lên cổ chân tôi.

 

Hai cái đuôi — một lông mềm, một trơn mượt — từ cổ chân men theo lên trên.

 

Giọng Bạch Thiên Hữu khàn thấp:

“Tiểu Hạ… chơi đủ chưa? Nói cho anh đáp án của em đi.”

 

Tai mèo của Hắc Tể run run:

“Chủ nhân… Hắc Tể sắp nổ tung rồi…”

 

Tôi bất lực lắc đầu.

Cúi xuống thuần thục mỗi tay nhấc một cái đuôi, rồi ném sang hai bên.

 

Chọn cái gì mà chọn!

Hai người này rõ ràng vẫn chưa hiểu thế nào là tôn trọng.

 

Con đường phía trước còn dài.

Cứ đi rồi xem.

 

Cũng không nhất thiết phải chọn giữa hai người họ, đúng không?

 

(Hoàn)

Chương trước
Loading...