Rắn Hay Mèo

4

10

 

Mặt trăng trốn sau tầng mây.

Căn phòng tối đen chỉ còn lại mình tôi.

 

Cuộc sống của tôi dường như từ một cực đoan, đi sang một cực đoan khác.

Ai có thể ngờ một người từ nhỏ bị ghét bỏ, đi đến đâu cũng bị xua đuổi, một ngày nào đó lại trở thành đối tượng bị tranh giành?

 

À không.

Là bị thú tranh giành.

Chẳng lẽ vì tôi không nơi nương tựa, nên dễ bắt nạt?

 

Bất an.

Sợ hãi.

Mờ mịt.

Những cảm xúc phức tạp bao trùm.

 

Tôi ôm chặt lấy mình, cuộn lại như con đà điểu, rồi bất giác ngủ thiếp đi.

Trong mơ tôi thấy chính mình lúc nhỏ.

Trong mơ, tôi không có nhiều phiền não như vậy.

 

Có lẽ vì còn nhỏ, không hiểu chuyện.

Trẻ con trong trại mồ côi không chơi với tôi.

Thì tôi đi chơi với động vật nhỏ.

 

Con gà của cô viện trưởng là thị vệ cận đao của tôi.

Con chó nhà chú bảo vệ là chiến mã trung thành của tôi.

Con mèo mướp hoang trên bờ tường là tri kỷ tâm sự của tôi.

Con rắn trắng nhỏ trong rừng sau núi là vòng tay quý giá nhất của tôi.

Còn có chim trong rừng, ếch dưới nước, ve trên cây…

 

Chúng đều là bạn tốt của tôi lúc đó.

Chỉ tiếc nhiều năm trôi qua rồi.

Những người bạn đó chắc đều đã hết tuổi thọ mà ch/ết.

 

Nghĩ lại vẫn thấy tiếc.

Sao chúng không thể sống lâu hơn một chút để ở bên tôi?

 

Nếu bạn bè của tôi vẫn còn…

Có phải sẽ không ai dám bắt nạt tôi nữa không?

 

Khi tỉnh dậy, trong đầu tôi cứ quanh quẩn suy nghĩ này.

Càng nghĩ càng không yên.

Tôi đột nhiên nghĩ đến một khả năng.

Nếu trong số những người bạn đó… cũng có thú nhân thì sao?

 

11

 

Tôi bò dậy, nghiêm túc liệt kê kết cục của họ.

Con gà của cô viện trưởng… hình như bị đem hầm, tôi còn giành được một cái đùi.

Con chó của chú bảo vệ… chắc thật sự mất rồi, chính tôi còn tự tay chôn nó.

Con ve trên cây… ch/ết rồi bị thằng Đại Béo cướp đem nướng.

Con ếch dưới nước… một ngày nọ tôi thấy nó bị xe cán ch/ết trên đường.

Con chim trong rừng… bị thằng gầy dùng ná bắn rơi, không bay lên nữa.

 

Hình như chỉ còn con rắn trắng nhỏ và con mèo mướp là tôi không biết kết cục.

Tôi cố nhớ lại dáng vẻ của chúng.

Không ngờ trong ký ức của tôi, chúng dần trùng khớp với thú thể của Bạch Thiên Hữu và Hắc Tể.

 

Càng nghĩ càng rùng mình.

Nếu con rắn trắng nhỏ năm đó chính là Bạch Thiên Hữu…

Vì sao nó từng đáng yêu như vậy lại trở nên hung bạo đến mức khiến tôi không dám lại gần?

 

Nếu con mèo mướp năm đó chính là Hắc Tể…

Vậy khi nó bị bắt nạt như vậy, tôi lại hoàn toàn bất lực.

 

Tôi không thể chấp nhận hiện thực này.

Tôi thu dọn hành lý đơn giản, chỉ muốn bỏ trốn.

Nhưng vừa ra khỏi cửa đã bị chặn ngay trong khu chung cư.

Trợ lý Bạch nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Ánh mắt cực kỳ khó chịu.

Trong đôi đồng tử dọc màu nâu nhạt không còn dấu vết của con người.

 

“Con người hạ đẳng như cô, vậy mà dám làm tổn thương lão tổ tông. Đáng ch/ết!”

 

12

 

Nói xong, anh ta lao thẳng về phía tôi.

Thì ra trợ lý Bạch cũng là thú nhân!

 

Tôi không kịp nghĩ nhiều, vứt hành lý xuống rồi chạy theo hướng ngược lại.

Nhưng tốc độ của anh ta nhanh hơn tôi rất nhiều.

 

Khoảng cách ngày càng gần.

Tôi vẫn chạy, nhưng trong lòng đã đoán trước kết cục.

Thế nhưng cảnh tượng trong tưởng tượng không xảy ra.

 

Tôi thở dốc.

Mơ hồ nghe thấy tiếng đánh nhau phía sau.

 

Tôi quay đầu lại.

Chỉ thấy hai bóng đen đang quấn lấy nhau.

 

Tốc độ quá nhanh nên không nhìn rõ.

Không lâu sau, hai bóng đen biến thành một con mèo và một con rắn.

 

Chúng quấn lấy nhau, cắn xé kịch liệt.

Cảnh tượng cực kỳ hung tàn.

 

Lúc này tôi mới thật sự hiểu câu nói trước kia của Bạch Thiên Hữu:

“Một phát cắn nát sọ người.”

 

Cuối cùng Hắc Tể thắng với ưu thế rất nhỏ.

Hai con thú đều đầy thương tích.

Con rắn kia xám xịt bò đi mất.

 

“Hắc Tể!”

Tôi chạy tới kiểm tra vết thương của mèo.

 

Khá nghiêm trọng.

Tôi không nghĩ nhiều, bế cậu về nhà băng bó.

Trên người Hắc Tể có một loại ma lực tự nhiên khiến người ta muốn lại gần.

 

Cho dù biết cậu là thú nhân.

Cho dù đã thấy cậu có thể cắn nát sọ người.

 

Trong lòng tôi, cậu vẫn là bạn của tôi.

Tôi phải cứu cậu.

 

Vết thương khiến cậu không giữ được thú thể.

Cậu biến thành hình người, chỉ còn giữ lại đôi tai mèo.

 

Đôi mắt ướt át bị đánh đến mức khó mở ra.

Nhưng vẫn cố chấp nhìn tôi, không chịu nghỉ ngơi.

 

“Chủ nhân… Hắc Tể sẽ bảo vệ chị. Nếu hôm qua em không bị thương, hôm nay em còn có thể mạnh hơn nữa!”

 

Tôi đau lòng xoa đầu cậu.

“Ngốc à, đừng gọi tôi là chủ nhân. Chúng ta là bạn tốt từ nhỏ mà, đúng không?”

 

Hắc Tể sững người.

Sau đó cười rạng rỡ.

“Chị nhớ ra rồi phải không! Em biết mà, chủ nhân sẽ không quên em đâu.”

 

“Tôi có thể hỏi… rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không?”

 

13

 

Hắc Tể nói với tôi rằng cậu ấy là hoàng tử của tộc thú nhân mèo sa mạc.

 

Hồi nhỏ nghịch ngợm nên bị lạc, vì thế mới gặp tôi ở cô nhi viện.
Lúc đó sợ làm tôi sợ nên luôn giữ hình dạng mèo để chơi cùng tôi.

 

Sau này người nhà tìm được cậu ấy, đưa về tộc rồi nhốt lại, không cho chạy lung tung nữa.

Lớn lên, cậu ấy lần theo những manh mối ngày xưa, vất vả lắm mới tìm được tôi.

Không ngờ tôi lại quên cậu ấy, nên đành giả làm mèo hoang, để tôi quen lại với cậu trước rồi mới nói ra mọi chuyện.

 

“Ra cậu là hoàng tử à!” Tôi hơi ngạc nhiên.

 

“Những người mạnh như cậu, chẳng phải thú hình phải rất to sao? Sao lại là một con mèo nhỏ xíu như vậy, khó tưởng tượng thật.”

 

Hắc Tể cười đắc ý:

“Chủ nhân nghĩ sai rồi. Trong thế giới thú nhân, càng mạnh thì thú hình càng nhỏ, cơ thể cũng linh hoạt hơn. Đây cũng là biểu tượng của sức mạnh.”

 

Cậu ấy ngẩng đầu kiêu hãnh:

“Tất nhiên, Hắc Tể cũng có thể biến thành rất to đó.”

 

Tôi hỏi tiếp:

“Vậy cậu và… Bạch Thiên Hữu hồi ở cô nhi viện đã quen nhau chưa? Hai người ai mạnh hơn?”

 

Hắc Tể lập tức cụp tai xuống.

“Không quen. Lúc mới đến cô nhi viện, tôi chỉ cảm nhận được một khí tức nguy hiểm. Khi đó cả khu rừng phía sau đều có kết giới rất mạnh.”

 

“Nếu không vì chủ nhân, tôi đã không ở đó lâu như vậy.”

 

“Con rắn đáng ghét bắt nạt chủ nhân mang khí tức giống hệt tổ tiên trong tộc chúng tôi.”

 

“Hơn nữa thú hình của hắn còn nhỏ hơn tôi nhiều, chắc là một lão quái vật rất mạnh… có lẽ tôi đánh không lại.”

 

Tôi thở dài, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

“Không sao, rồi cũng sẽ có cách.”

 

Bạch Thiên Hữu bây giờ rất đáng sợ, chẳng đáng yêu như con rắn trắng nhỏ ngày trước.

Xem ra trông chờ Hắc Tể giúp tôi đối phó với anh ta là không thể, chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác.

 

Hắc Tể tủi thân, lại chui vào lòng tôi như lúc còn là mèo.

“Chủ nhân yên tâm, Hắc Tể dù liều mạng cũng sẽ bảo vệ chủ nhân.”

 

Tôi hơi khó xử, vội đẩy cậu ra rồi gõ nhẹ lên đầu cậu.

“Đã bảo đừng gọi tôi là chủ nhân rồi, nghe kỳ lắm.”

 

“Chủ nhân không cần Hắc Tể nữa sao?”

Cậu ấy trông rất tủi thân.

 

Tôi bất lực xoa trán.

“Cái gì mà cần với không cần. Bạn tốt thì đâu nói mấy chuyện đó.”

 

Hắc Tể lắc đầu:

“Không phải. Hồi nhỏ chúng ta là bạn tốt, nhưng bây giờ chủ nhân là chủ nhân của tôi.”

 

Rồi cậu hơi xấu hổ cúi đầu:

“Chủ nhân đã sờ vào đuôi tôi, vậy sau này chính là bạn đời của tôi.”

“Trong tộc chúng tôi, chỉ khi gọi bạn đời thì con đực mới gọi là ‘chủ nhân’ thôi.”

 

Tôi lập tức hóa đá tại chỗ.

Cậu ấy lại muốn chui vào lòng tôi như lúc còn là mèo.

 

Nhưng tôi chợt nhận ra Hắc Tể trước mắt không còn là con mèo nhỏ đáng yêu nữa.

Cậu ấy là một người đàn ông thật sự.

Một thiếu niên tai mèo vai rộng eo thon, cơ bắp rõ ràng.

Tôi bất giác đỏ mặt, đầu óc lại nghĩ lung tung.

 

Cậu cúi đầu ngại ngùng.

Hơi thở nóng phả vào cổ tôi, hơi ngứa.

 

“Chủ nhân… Hắc Tể khó chịu… xin người thương Hắc Tể.”

Đôi mắt cậu nheo lại, mặt đỏ bừng, chậm rãi cúi xuống gần tôi.

 

Cái này ai mà chịu nổi chứ!

Chương trước Chương tiếp
Loading...