SỢI TƠ KHÔNG ĐỨT

1

Bạn trai tôi sau khi trở về từ vùng núi thì như biến thành một con người khác.


Trước đây anh là một cảnh sát nổi tiếng trên truyền hình, được mọi người kính trọng.
Nhưng bây giờ, anh không chỉ nghỉ việc mà còn ngày ngày uể oải, tinh thần sa sút, như người mất hồn. Ngoài ăn ngủ ra thì chỉ đi quán net chơi game, chẳng khác gì đám d u c ô n ngoài đường.


Tôi hỏi anh vì sao, anh chỉ nói là không muốn làm nữa. Còn nguyên nhân cụ thể, anh tuyệt đối không nhắc đến.


Không tìm được cách nào để biết sự thật từ những người xung quanh, tôi quyết định đích thân đến vùng núi mà anh từng đến.

 

 
 


1

Chuyện xảy ra vào năm 2008.

Mùa hè diễn ra Thế vận hội Bắc Kinh, tôi đến vùng núi để dạy học tình nguyện.

Trước khi kể về quãng thời gian đó, cần nói qua về bối cảnh lúc ấy.


Khi học ở trường cảnh sát, tôi có một người bạn trai cùng trường tên là Hạ Thành. Chúng tôi đều học chuyên ngành trinh sát, anh hơn tôi hai khóa.


Chúng tôi thường cùng nhau học tập, luyện tập, dạo quanh khuôn viên trường, nói về cuộc đời và lý tưởng.

Tình yêu thời sinh viên ngọt ngào nhưng ngắn ngủi. Sau khi tốt nghiệp, Hạ Thành đi làm trước, trở thành cảnh sát hình sự ở địa phương.


Anh rất xuất sắc. Khi còn đi học đã đứng đầu lớp, sau khi làm cảnh sát cũng nhanh chóng nổi bật, tham gia phá nhiều vụ án giết người, bắt cóc…


Anh còn từng đại diện cho lực lượng cảnh sát trẻ của thành phố, tham gia phỏng vấn trên truyền hình, vì vậy cũng có chút danh tiếng. Đi trên đường còn có người nhận ra:
“Đây không phải là cảnh sát Tiểu Hạ trên TV sao?”

Có thể nói là tiền đồ rộng mở, phong độ vô song.


Mùa hè năm 2008, tôi lên năm ba, còn Hạ Thành đã đi làm được một năm.

Mọi thứ vốn đang rất tốt, nhưng sự nghiệp cảnh sát của anh vừa đạt đến đỉnh cao thì đột ngột dừng lại — anh bất ngờ xin nghỉ việc.


Tôi hỏi lý do, anh chỉ nói không muốn làm nữa, còn nguyên nhân thì tuyệt đối không nói.

Tôi hỏi đồng nghiệp của anh là Ngô Huy, anh ta nói có thể do bị kích thích khi điều tra một vụ án nào đó, nhưng không rõ chi tiết. Hỏi thêm thì anh ta nói vụ án vẫn đang điều tra, không tiện tiết lộ.


Tôi lại hỏi mẹ của Hạ Thành, bà cũng không biết, chỉ biết khóc.

Không chỉ nghỉ việc, tinh thần của Hạ Thành cũng trở nên bất thường.

Mẹ anh nói rằng từ khi ở nhà, anh ngủ đến tận trưa, cả ngày uể oải, như người bị trúng tà. Bảo anh đi bệnh viện kiểm tra thì anh không chịu. Bà chạy khắp nơi hỏi bác sĩ, xin thuốc về, anh cũng không uống.

Anh như biến thành người khác, ngày ngày sống mơ màng, ngoài ăn ngủ thì chỉ đi quán net chơi g a m e.


Tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với anh nhưng luôn không gặp được. Đành mỗi ngày tan học đi khắp các quán net tìm anh.

Đến lần thứ năm tìm được anh trong quán net, anh đề nghị chia tay.


Tôi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh không quay đầu lại, chỉ phẩy tay, tiếp tục gõ bàn phím lạch cạch. Ánh sáng rực rỡ của màn hình game chiếu lên mặt anh nhưng không thể xua tan vẻ u ám.

Anh đã không còn là chàng trai tươi sáng ngày nào.

Người đàn anh tôi từng coi là hình mẫu, người cảnh sát đầy khí phách trên TV, người bạn trai từng yêu tôi sâu đậm… dường như đã “chzc” rồi.


Tôi đứng chzc lặng, cuối cùng là mẹ anh kéo tôi ra khỏi quán net.

Bà mời tôi ăn một bữa cơm. Hai người phụ nữ tâm sự, rồi cùng khóc.


Sau bữa ăn, bà tháo dây chuyền vàng và khuyên tai đưa cho tôi.
Bà nói con trai bà đã “hỏng rồi”, không nỡ làm lỡ dở tôi. Lúc đó tôi mới hiểu đây là bữa cơm chia tay.


Bà nói tôi còn có thể rút lui kịp lúc, nhưng bà thì không.

Cuối cùng tôi không nhận đồ, nhưng vẫn chia tay — đơn phương.


Sau đó, nhờ quan hệ của mẹ, Hạ Thành được vào làm văn thư trong cơ quan của bà, sống qua ngày.

Một cảnh sát trẻ đầy triển vọng, cứ thế tụt dốc không lý do rõ ràng — rõ ràng có điều khuất tất.


Tôi nhớ khoảng ngày 5 tháng 7, Hạ Thành nói anh đi điều tra ở một huyện miền núi tên là Diên Vân. Khi đó anh vẫn bình thường.

Chỉ ở đó một tuần, khi trở về thì mọi thứ thay đổi.

Huyện miền núi đó chắc chắn có vấn đề.

Rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì?


Tôi phải tìm ra sự thật.

Đó chính là lý do tôi quyết định đến Diên Vân dạy học.

 

 
 


2

Huyện Diên Vân nằm ở vùng núi hẻo lánh, nghèo nàn và lạc hậu.

Nơi đó nhỏ đến mức gần như không tìm thấy trên mạng. Dù Ngô Huy không nói đường đi, tôi vẫn tìm cách hỏi được.

Để tránh lộ thân phận sinh viên cảnh sát, tôi giả làm sinh viên trường đại học bình thường, xin dạy học tình nguyện.


Hiệu trưởng họ Lưu, nghe tôi đến thì rất cảm kích.

Tối trước khi đi, tôi nhìn lại những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa trả lời — tất cả đều là của Hạ Thành.


Tôi gọi lại một lần nữa… lần này lại kết nối được.

“Anh có ổn không?” tôi hỏi.


Đầu dây bên kia im lặng, chỉ có tiếng thở mệt mỏi.

“Tại sao không thể nói cho em biết?”

Anh vẫn im lặng.


Sau một lúc lâu, anh đột nhiên nói:

“Đừng cắt đứt sợi tơ nhện…”

Giọng anh khàn, yếu ớt.


Tôi còn chưa kịp hỏi thêm thì cuộc gọi đã bị ngắt.


Cùng lúc đó, Ngô Huy nhắn cho tôi một tin:
“Chia tay đi, đừng điều tra nữa.”


Nhưng lúc đó tôi chỉ muốn tìm sự thật.

Sau này nghĩ lại, đến Diên Vân là quyết định sai lầm nhất của tôi.


 

 
 

3

Sáng ngày 6 tháng 8 năm 2008, tôi chuẩn bị hành lý rồi lên xe đi đến thành phố lân cận.


Đó là mùa hè sôi động nhất, khắp nơi treo đầy băng rôn tuyên truyền cho Thế vận hội Bắc Kinh; trên xe mọi người ồn ào bàn tán về lễ khai mạc Olympic sẽ diễn ra sau hai ngày nữa.

Trước đây chúng tôi từng dự định tháng này sẽ cùng nhau đến Bắc Kinh xem thi đấu, thậm chí còn mua cả áo đôi.

Nhưng giờ thì kế hoạch không theo kịp thay đổi.

Từ thành phố đến nông thôn, tôi phải đổi ba chuyến xe, vào núi lại đổi thêm một chuyến xe buýt nhỏ. Sau bao nhiêu vòng vèo, thế giới quen thuộc của tôi hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.

Huyện Diên Vân nằm ở nơi hẻo lánh, ẩn sâu trong núi rừng, chỉ có duy nhất một con đường núi nối với bên ngoài. Con đường hai làn xe hẹp kéo dài gần 200km, giống như “con đường trà mã cổ đạo” thời hiện đại.

Nhìn ra xung quanh, đâu đâu cũng là núi non trùng điệp, phủ đầy cây xanh, hòa cùng trời xanh mây trắng — ban ngày quả thật là cảnh đẹp.

Xe buýt chạy suốt 5 tiếng đường núi, khi đến nơi thì trời đã tối hẳn, cảnh đẹp cũng đổi thành một bộ mặt khác.

Núi non vô tận, đen kịt, nhấp nhô như những con thú khổng lồ nằm phủ kín xung quanh; sương mù dày đặc khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, u ám đáng sợ.

Thị trấn vắng tanh, chỉ lác đác vài ánh đèn, mặt đường đầy sương.

Xe dừng lại bên một tấm biển cũ nát, mọi người trên xe tản ra, nhanh chóng biến mất trong màn sương, con phố lại trở nên trống rỗng.

Tôi nghe thấy có người gọi:
“Cô giáo Lục.”

Trong làn sương hiện ra một bóng người — chính là hiệu trưởng trường tiểu học Diên Vân, ông Lưu Kỳ.

Hiệu trưởng Lưu rất nhiệt tình, vừa gặp tôi đã liên tục cảm ơn, nhận lấy hành lý, vừa đi vừa hỏi han, soi đèn pin dẫn tôi đến trường trong bóng tối.

Đến nơi, tôi ngồi tạm trong phòng hiệu trưởng. Ông rót nước cho tôi rồi giới thiệu tình hình nơi đây.

Ông nói điều kiện ở Diên Vân rất kém, trước đây cũng có giáo viên trẻ đến dạy, nhưng chưa đầy nửa năm đều bỏ đi. Hiện tại trường chỉ có ba giáo viên, tất cả đều là người địa phương. Mỗi người đều kiêm nhiều việc, bản thân ông vừa là hiệu trưởng, vừa dạy văn, dạy thể dục.

Tôi gật đầu, nhưng có phần lơ đãng.

Trong đầu tôi toàn là chuyện của Hạ Thành, vụ án ở Diên Vân, và câu nói “sợi tơ nhện” tối qua.

Nhưng mới đến, tôi không thể hỏi quá đột ngột. Bây giờ tôi chỉ là một giáo viên tình nguyện.

Hiệu trưởng đưa cho tôi danh sách học sinh, thống nhất kế hoạch giảng dạy rồi dẫn tôi đến ký túc xá.

Sau một ngày di chuyển mệt mỏi, tôi khóa cửa phòng, sắp xếp hành lý, rửa mặt qua loa rồi đi ngủ.

Dù là mùa hè, ban đêm trong núi vẫn rất lạnh. Tôi cuộn chặt trong chăn và nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Chỉ nửa tiếng sau, tôi giật mình tỉnh dậy.

Căn phòng tối đen, bên ngoài là dãy núi tĩnh lặng.

Gió lạnh luồn qua khe cửa, giường gỗ cũ phát ra tiếng “kẽo kẹt”.

Tôi bật dậy trong bóng tối.

“Ai đó?”

Tôi cất tiếng, cực kỳ cảnh giác.

Quá tối, không nhìn thấy gì.

Nhưng tôi cảm nhận được…

Có người đang nhìn mình.

Có người đã vào phòng tôi.

 

 
 

4
Tôi nắm chặt con dao phòng thân, bật dậy khỏi giường, bước nhanh đến cửa và bật đèn.

Ánh đèn không sáng lắm, nhưng tôi nhanh chóng thích nghi.

Nhìn quanh, tôi thấy một cô bé gầy gò, đen đúa, đang đứng sát tường ngay cạnh đầu giường.

Tức là lúc nãy tôi nằm trên giường, khoảng cách giữa tôi và nó chỉ trong gang tấc. Tôi lập tức nổi da gà.

Nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, chắc là học sinh của trường.

Tôi cất dao đi, hỏi:
“Em là ai?”

“Tiểu Ngọc…” cô bé nói nhỏ.

Tôi nhớ lại danh sách học sinh — đúng là có một em tên Triệu Ngọc.

Tôi nói mình là giáo viên mới, kéo em ngồi xuống giường trò chuyện. Vì sợ hãi, em nói lắp bắp.

Tôi hỏi:
“Em vào bằng cách nào?”

 

Chương tiếp
Loading...