Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SUY LUẬN GHẾ BÀNH: BỐN BỨC TRANH MÁU
4
Lúc này, điều duy nhất tôi muốn biết chính là sự thật.
“Chị Ngô, tôi chỉ muốn biết sự thật. Xin chị hãy nói cho tôi biết — năm đó có phải chị mắc hội chứng Stockholm, trở thành đồng phạm của hung thủ, cùng hắn giết cô gái kia không?”
Tuyến phòng thủ tâm lý của chị ấy cuối cùng cũng sụp đổ. Chị hoảng hốt hét lên:
“Không phải tôi!”
Điện thoại bị cúp.
Tôi gọi lại nhưng không cách nào kết nối được nữa.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, thất thần.
Trong đầu tôi cứ quanh quẩn ba chữ mà chị Ngô vừa hét lên.
“Không phải tôi.”
“Không phải tôi” là ý gì?
……
12
Lúc này tôi đang đứng trước cửa nhà của hung thủ, nhìn tờ niêm phong dán trên cánh cửa.
Tôi không hiểu câu “không phải tôi” mà chị Ngô nói rốt cuộc có ý gì.
Tôi lại nhìn về phía bốn bức tranh máu kia.
Khi bức tranh thứ ba được vẽ, quan hệ giữa chị Ngô và cô gái thứ hai hẳn vẫn còn khá tốt.
Dù sao lúc đó chị Ngô vẫn còn nghĩ đến chuyện giúp cô gái kia cùng nhau trốn thoát.
Nhưng đến bức tranh thứ tư, cô gái ấy đã không còn nữa.
Có lẽ đã chết rồi.
Ừm?
Không đúng…
Đợi đã…
Người mắc hội chứng Stockholm thường là những người đã hoàn toàn mất hy vọng, cho rằng bản thân không thể thoát khỏi sự khống chế của hung thủ.
Nhưng sau khi gửi bức tranh thứ ba đi, chị Ngô lại tiếp tục vẽ bức thứ tư.
Điều đó có nghĩa là từ đầu đến cuối chị ấy chưa từng từ bỏ việc tự cứu mình.
Hành vi này không phù hợp với biểu hiện của người mắc hội chứng Stockholm.
Thế nhưng phản ứng vừa rồi của chị Ngô rõ ràng là đang thừa nhận điều gì đó, thậm chí còn muốn dùng tiền để bịt miệng tôi.
Nếu đã vậy, tại sao chị ấy lại nói “không phải tôi”?
Chỉ là vùng vẫy lần cuối thôi sao?
Tôi nhìn bốn bức tranh máu, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ.
Nếu một người mạnh mẽ như chị Ngô sẽ không mắc hội chứng Stockholm…
Vậy liệu có phải người mắc hội chứng Stockholm là người còn lại?
Cho nên câu “không phải tôi” cuối cùng của chị Ngô…
Có lẽ không phải đang nói “không phải tôi là đồng phạm”.
Mà là “người mắc hội chứng Stockholm không phải tôi”.
……
Ra là vậy.
Thì ra là như thế.
Người mắc hội chứng Stockholm thật ra là cô gái kia sao?
Là cô gái kia muốn hại chị Ngô sao…
Rất có thể cô gái đó đã mắc hội chứng Stockholm.
Có lẽ vào một ngày nào đó, cô ta nảy sinh ý nghĩ muốn cùng chị Ngô mãi mãi ở lại nơi này.
Thậm chí rất có khả năng cô ta đã nói kế hoạch trốn thoát bằng bóng đèn cho hung thủ biết.
Trong tình huống đó, chị Ngô sẽ làm gì?
Chị ấy sẽ giết cô gái kia sao?
Nói cách khác, người giết người chưa chắc là hung thủ… mà có thể là chị Ngô?
……
13
Toàn thân tôi lạnh toát, như thể mình đã biết được chân tướng.
Việc tiếp theo tôi cần làm là chứng minh kết luận này.
Tôi hiểu rằng đã đến lúc để cảnh sát can thiệp.
Tôi cầm điện thoại lên, vừa định báo cảnh sát…
Trong đầu lại hiện lên cuộc đời kiên cường vượt nghịch cảnh của chị Ngô.
Chị ấy trốn khỏi vùng núi, chống lại số phận đã được sắp đặt cho mình.
Khó khăn lắm mới đến được thành phố lớn, vậy mà vừa ra khỏi ga tàu đã bị tên biến thái đó giam cầm suốt hai năm rưỡi.
Cho dù đã trải qua những chuyện như vậy, sau khi được cứu chị ấy vẫn cố gắng hết mình vì một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hiện tại chị ấy có tri thức, có địa vị xã hội, có tiền bạc, có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Liệu tôi thật sự cần phải vì sự thật mà phá hủy tất cả những gì chị ấy đã vất vả mới có được sao?
……
Nghĩ kỹ lại, chị Ngô thật sự rất đáng sợ.
Chị ấy gần như bất chấp tất cả để vượt qua mọi chướng ngại cản đường mình.
Đầu tiên là cô gái kia.
Sau đó là hung thủ.
Trên người chị Ngô dường như có một loại áp lực vô hình, tôi không diễn tả nổi, đó là một cảm giác nguy hiểm.
Haiz…
Không còn quan trọng nữa.
Nếu suy đoán của tôi là thật, nếu cảnh sát thật sự phát hiện sự tồn tại của người thứ ba, chị Ngô sẽ có kết cục thế nào?
Cô gái kia đã chết rồi, gia đình cô ấy có lẽ đang ở nơi nào đó đau khổ tìm kiếm con mình.
Nhưng tìm được thì sao chứ?
Gia đình cô ấy cũng chỉ có thể ôm mặt khóc nức nở, mà bây giờ chúng tôi thậm chí còn không biết hài cốt cô ấy đang ở đâu.
Hơn nữa vì hung thủ cũng đã chết, gia đình cô ấy thậm chí còn chẳng nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào.
Liệu tôi thật sự cần vì công lý pháp luật mà hủy hoại cả cuộc đời chị Ngô sao?
Khoảnh khắc ấy, tôi như đang đứng trên một sợi dây thép.
Tiến lên là pháp lý.
Lùi lại là tình người.
Tôi không biết mình nên chọn thế nào.
Ngay lúc tôi đang đầy mâu thuẫn, do dự không biết có nên báo cảnh sát hay không…
Phía sau bỗng vang lên một tiếng hét thê lương.
Âm thanh ấy như một lưỡi dao sắc xé toạc bầu không khí yên tĩnh.
Toàn thân tôi run lên, lập tức nhận ra đó là giọng của chị Ngô.
Tôi quay đầu lại, thấy chị Ngô xuất hiện cách tôi hơn mười mét.
Khuôn mặt chị ấy méo mó, mắt đầy tia máu, hai tay siết chặt một con dao phay đầu nhọn, mũi dao chĩa thẳng về phía tôi.
Chị ấy giẫm giày cao gót, phát ra tiếng “cộp cộp” dồn dập, lao thẳng về phía tôi với tốc độ nhanh đến mức khó tin.
Chị gào lên khản cả giọng, âm thanh vang vọng như sấm nổ, từng chữ đều chất chứa sự oán hận và điên cuồng vô tận.
“ĐỪNG HÒNG PHÁ HỦY CUỘC ĐỜI CỦA TAO!!!!”
……
14
Tôi sợ đến phát điên.
Dù đã phản ứng nhanh nhất có thể để né lưỡi dao, tôi vẫn bị đâm trúng vài nhát.
Mặc dù không trúng chỗ hiểm, nhưng cũng đủ khiến tôi hoàn toàn mất bình tĩnh.
Khoảnh khắc ấy, tôi liều mạng bỏ chạy về phía trước.
Chị Ngô cũng phát điên mà đuổi theo.
Tôi không hiểu nổi vì sao chị ấy đi giày cao gót mà có thể chạy nhanh đến vậy.
Lúc này, cảm giác chị ấy mang lại chẳng khác nào “nữ quỷ rạch miệng” trong truyền thuyết đô thị Nhật Bản.
Chị ấy dường như thật sự muốn giết tôi.
Trớ trêu thay nơi này lại là một con phố cũ hoang vắng, xung quanh hầu như không còn ai.
Tôi lớn tiếng kêu cứu, nhưng không có một ai xuất hiện, ngược lại trong lúc chạy trốn tôi còn bị rạch thêm vài nhát dao nữa.
Đây cũng là lần hiếm hoi tôi cảm nhận được cảm giác adrenaline bùng nổ.
Sau đó tôi chạy đến đoạn đường có người, nhưng chị Ngô vẫn không dừng lại.
Chị ấy dường như đã quyết tâm phải giết bằng được tôi, thậm chí hoàn toàn không để tâm đến những người xung quanh.
Sự điên cuồng ấy khiến tôi không khỏi nghi ngờ…
Chẳng lẽ chị ấy định giết tôi rồi dùng chứng tâm thần phân liệt của mình để thoát tội?
Đến tận lúc này tôi mới thật sự nhận ra sự đáng sợ của chị Ngô.
Chị ấy giết cô gái kia.
Rồi giết hung thủ.
Tiếp theo sẽ đến lượt tôi sao?
Ngay lúc sắp bị đuổi kịp, một ông lão công nhân vệ sinh bên đường cầm cây chổi quét đường lên đập mạnh về phía chị Ngô.
Dưới những cú quất của cán chổi tre dài, chị Ngô theo phản xạ buông con dao trong tay ra.
Ngay lập tức một người qua đường khác lao tới giật lấy con dao, còn vài người khác xông lên đè chị ấy xuống đất.
Lúc này tôi mới dám dừng chân lại.
……
15
Sau đó người dân báo cảnh sát, xe cảnh sát nhanh chóng tới nơi.
Người đầu tiên bước xuống xe chính là cảnh sát Lưu.
Chúng tôi nhìn nhau.
Anh ấy nhìn tôi rồi hỏi:
“Người bị truy sát là cậu?”
Tôi gật đầu.
Cảnh sát Lưu lại nhìn sang chị Ngô đang bị người dân giữ chặt bên cạnh rồi hỏi:
“Cô ấy là ai?”
Tôi đáp:
“Chị Ngô.”
Cảnh sát Lưu ngơ ngác:
“Chị Ngô? Nạn nhân năm đó ấy à?”
Tôi gật đầu.
“Chị Ngô truy sát cậu làm gì? Có liên quan tới câu hỏi mấy hôm trước cậu hỏi tôi không?”
Tôi nhìn chị Ngô, do dự một lúc rồi vẫn quyết định nói thật.
“Đúng vậy.”
Cảnh sát Lưu nhận ra có gì đó không ổn nên đưa cả hai chúng tôi về đồn để hỏi chi tiết.
……
16
Đến đồn cảnh sát, tôi kể cho cảnh sát Lưu nghe về bức tranh cuối cùng, đồng thời nói ra “giả thuyết nạn nhân thứ hai” của mình, cùng với hành vi “vừa dụ dỗ vừa đe dọa” và “giết người bịt miệng” của chị Ngô.
Sau khi nghe xong, cảnh sát Lưu không do dự, lập tức đề xuất với đội cảnh sát việc khám nghiệm tầng hầm.
Phía đồn công an cũng phối hợp, cử một nhóm cảnh sát và nhân viên phân tích hiện trường tới điều tra.
Còn tôi được thông báo phải ở lại đồn vài ngày, khi cần có thể ở luôn tại khu tiếp khách của đội cảnh sát.
Cuối cùng kết quả điều tra cũng có.
Họ phát hiện ADN còn sót lại trên tường tầng hầm. Sau khi phân tích, ADN đó không thuộc về hung thủ năm xưa, cũng không phải của chị Ngô, mà thuộc về người thứ ba.
Cảnh sát Lưu đưa mẫu ADN ấy vào cơ sở dữ liệu của cảnh sát, ngay lập tức phát hiện có quan hệ huyết thống với một người trong huyện.
Sau khi điều tra kỹ hơn, phát hiện đó là một người cha từng báo án con gái mất tích, thời gian đúng vào khoảng tháng 4 năm 2016. Hồ sơ hiện tại đã được chuyển từ “mất tích” sang “mất liên lạc”.
Nói cách khác, năm đó hung thủ thật sự đã bắt cóc cô gái thứ hai.
Và cô gái ấy chính là nạn nhân của một vụ mất tích chưa được phá án trong hồ sơ cảnh sát.
……
17
Sau khi những thông tin này được xác nhận, tôi được phép về nhà.
Vài ngày sau, cảnh sát Lưu gọi điện cho tôi, nói rằng cảnh sát hiện vẫn đang tìm thi thể cô gái kia, nhưng vẫn chưa xác định được hung thủ đã xử lý xác như thế nào, nên trước mắt chỉ có thể áp dụng phương pháp tìm kiếm trải thảm.
Tiện thể, anh ấy cũng kể cho tôi nghe tình tiết vụ án năm đó mà họ khai thác được từ chị Ngô.
Ngày 7/4/2016 là ngày cô gái thứ hai bị bắt vào tầng hầm.
Cũng là ngày, sau một năm trời, chị Ngô lần đầu tiên lại có nhận thức rõ ràng về thời gian hiện tại.
Cô gái kia họ Lâm, còn nhỏ tuổi hơn chị Ngô vài tuổi.
Cô chưa từng trải qua sóng gió gì, cũng không có hoài bão lớn lao. Việc cô trốn khỏi vùng núi lên thành phố chỉ là để tới nhà hàng của người thân làm việc.
Ngày đầu tiên bị đưa xuống tầng hầm, tinh thần cô đã cực kỳ suy sụp, gần như tan vỡ.
Để an ủi Tiểu Lâm, chị Ngô kể cho cô nghe kế hoạch trốn thoát bằng bóng đèn của mình, đồng thời nói rằng trước đó mình đã gửi được hai bóng đèn ra ngoài, khả năng được cứu vẫn rất cao.
Cứ như vậy, trong lòng Tiểu Lâm mang theo hy vọng, tin rằng nhất định sẽ có ngày mình được cứu.
Sau đó, vào một ngày nọ, chị Ngô và Tiểu Lâm cùng nhau vẽ một bức tranh máu.
Hôm ấy đúng lúc Tiểu Lâm đến kỳ kinh nguyệt.
Cho nên theo cách chị Ngô hướng dẫn, chính Tiểu Lâm đã tạo ra bức thư cầu cứu.
Sau đó chị Ngô giấu bức thư vào trong bóng đèn.
Lần này bức thư cũng thuận lợi được hung thủ mang ra ngoài.
Kể từ ngày đó, Tiểu Lâm luôn chờ cảnh sát tới cứu mình.
Nhưng hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều.
Ngày qua ngày, cảnh sát vẫn không xuất hiện.
Cô đã bị hung thủ hành hạ nhiều lần.
Dần dần Tiểu Lâm bắt đầu nghi ngờ rằng mình sẽ không bao giờ rời khỏi nơi này được nữa.
Cô cho rằng mọi nỗ lực trước đây đều vô ích.
Trong đầu bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ cực kỳ tiêu cực.
Tiểu Lâm đã mắc hội chứng Stockholm.
Dưới ảnh hưởng của hội chứng ấy, cô càng lúc càng cho rằng bỏ trốn là sai, rằng cả hai nên ở lại đây, nên thuận theo hung thủ.
Cô nói suy nghĩ đó với chị Ngô, đồng thời yêu cầu chị ấy đừng tiếp tục tìm cách bỏ trốn nữa, nếu không cô sẽ nói chuyện giấu tranh trong bóng đèn cho hung thủ biết.
Chính câu nói ấy đã khiến chị Ngô nảy sinh ý định giết người.
Chị Ngô từng nghe một câu:
“Lòng trung thành không tuyệt đối thì chính là tuyệt đối không trung thành.”
Một khi Tiểu Lâm đã có ý nghĩ ấy, sớm muộn gì cô cũng sẽ nói chuyện này cho hung thủ biết.
Mà một khi hung thủ biết chị Ngô thường dùng bóng đèn để cầu cứu, hơn nữa đã thực hiện tới ba lần…
Hắn nhất định sẽ giết chị Ngô.
Nhận ra điều đó, chị ấy đã động sát tâm.
Chị nhận ra hung thủ không có ở nhà, lúc này ra tay chính là cơ hội tốt nhất.
Vì vậy nhân lúc Tiểu Lâm không để ý, chị túm tóc cô từ phía sau rồi đập mạnh đầu cô vào tường.
Lúc ấy chị hoàn toàn mất lý trí, chính chị cũng không biết đã đập bao nhiêu lần.
Theo lời chị kể, mặt Tiểu Lâm lúc đó đã nát bét máu thịt, chị phải lấy gối che mặt cô lại, bởi chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta kinh hãi tột độ.
Sau đó hung thủ trở về, phát hiện thi thể của Tiểu Lâm.
Hắn hỏi chị Ngô chuyện gì đã xảy ra, nhưng lúc ấy chị vẫn chưa hoàn hồn, cả người run rẩy, không thể nói được gì.
Không còn cách nào khác, hung thủ chỉ có thể mang thi thể Tiểu Lâm ra khỏi tầng hầm trước.
Còn sau đó hắn chôn xác hay xử lý thế nào thì chị Ngô hoàn toàn không biết.
Sau nữa thì gần như giống hệt suy đoán của tôi.
Ngày cảnh sát tiến hành giải cứu, chị Ngô đã giết hung thủ.
Nhưng chị không thừa nhận mình cố ý giết người, mà kiên quyết nói rằng đó là phòng vệ chính đáng.
Nghe cảnh sát Lưu kể xong tất cả, tôi hỏi điều mà mình quan tâm nhất:
“Chị Ngô sẽ bị kết án sao?”
Cảnh sát Lưu đáp:
“Khó nói lắm. Xét tới việc chị Ngô có tiền sử tâm thần phân liệt và triệu chứng rối loạn lưỡng cực, rất khó đoán thẩm phán sẽ phán thế nào.
Đặc biệt là chị ấy còn bỏ rất nhiều tiền thuê một luật sư nổi tiếng ở hãng luật Trung Chính.
Rất có khả năng chị ấy sẽ được thả vì không phải chịu trách nhiệm hình sự.”
Nghe đến khả năng được thả, tôi lập tức hoảng sợ.
Qua điện thoại, cảnh sát Lưu nói với tôi:
“Khoảng thời gian này cậu phải chú ý an toàn. Tôi chỉ có thể nói đến đây thôi.”
Khi cuộc gọi kết thúc…
Tôi đã bắt đầu đặt vé đi khỏi thành phố rồi.
《Suy luận trên ghế bành: Bốn bức tranh máu》
【Hết】