Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SUY LUẬN GHẾ BÀNH: BỐN BỨC TRANH MÁU
3
“Chỉ tò mò thôi.”
“Đội trưởng chúng tôi nói hiện trường chỉ có chị Ngô và thi thể của hung thủ, ngoài ra không có ai khác.”
“Trong lời khai của chị Ngô cũng không nhắc đến người thứ ba sao?”
“Không. Rốt cuộc cậu hỏi cái này để làm gì? Có phải phát hiện ra điều gì không?”
“Không có gì, chỉ tò mò thôi. Làm phiền anh rồi, tạm biệt.”
“Khoan đã! Cậu nói rõ…”
Không đợi cảnh sát Lưu nói xong, tôi lập tức cúp máy.
Tôi nhìn điện thoại, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Xin lỗi nhé, cảnh sát Lưu. Không phải tôi không muốn nói với anh, chỉ là tôi cảm thấy cần tôn trọng lựa chọn của chị Ngô.
Nếu cô ấy đã không nhắc đến người thứ ba, chắc hẳn phải có nỗi khổ riêng, tôi không tiện nói ra.
……
Theo lời cảnh sát Lưu, hiện trường không tồn tại người thứ ba, hơn nữa chị Ngô cũng chưa từng nhắc tới người này.
Chị Ngô bị bắt cóc vào ngày 11/3/2015, còn ngày ghi trên bức tranh này là 7/4/2016.
Mười ba tháng.
Mười ba tháng…
Nói mới nhớ, trong bữa ăn trưa hôm đó, khi nhắc tới lúc hung thủ cầm dao bước về phía mình, chị Ngô từng nói:
“Lúc đó tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ hắn chán rồi, tính tình thay đổi, lại sắp có án mạng nữa.”
“Lại sắp có án mạng”?
Tại sao chị Ngô lại dùng từ “lại”?
Chẳng lẽ trước đó đã từng có người chết?
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ táo bạo.
Tôi nhìn bạn mình rồi nói:
“Trong thời gian bị giam cầm, có lẽ chị Ngô đã bị ép sinh con.”
Nghe câu đó xong, bạn tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Cậu ấy cầm bức tranh máu trên bàn lên, nhìn bức vẽ rồi lại nhìn ngày tháng, đầu óc như nổ tung, lắp bắp mãi mới nói được:
“Không thể nói bừa vậy được…”
Tôi lập tức giải thích:
“Cậu nhìn hai mốc thời gian xem, tháng 3 năm 2015 và tháng 4 năm 2016, cách nhau đúng mười ba tháng, đủ để sinh một đứa trẻ rồi! Người thứ ba rất có thể chính là đứa bé, còn ngày trên đó là ngày sinh của nó!
Tôi vừa xác nhận với đồn cảnh sát rồi, lúc chị Ngô được cứu, hiện trường không có người thứ ba, sau đó chị ấy cũng không nói với cảnh sát hay tòa án về sự tồn tại của người này. Nhưng trên bức tranh lại rõ ràng có người thứ ba.
Đã có người thứ ba tồn tại, vậy tại sao chị Ngô không nói ra? Điều đó chứng tỏ chị ấy không muốn người khác biết chuyện này!
Chắc chắn chị ấy đã bị ép sinh con! Sau đó vì một lý do đặc biệt nào đó, hung thủ giết đứa bé. Sau khi được cứu, chị ấy không muốn ai biết nên mới luôn giữ im lặng!”
Nghe tôi nói xong, ánh mắt bạn tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Chuyện này… chuyện này cũng quá…”
Tôi nhìn chằm chằm bức tranh máu cuối cùng, cau chặt mày, bảo bạn tôi mau hẹn chị Ngô ra ngoài. Một mặt có thể trực tiếp trả bức tranh cho chị ấy, mặt khác cũng có thể hỏi về đứa trẻ.
Bạn tôi gật đầu làm theo.
……
09
Chúng tôi lại hẹn chị Ngô ra gặp.
Ban đầu còn nghĩ chị ấy bận như vậy chắc khó hẹn, nhưng khi nghe nói đã tìm được bức tranh cuối cùng, chị ấy lập tức đặt một phòng riêng, bảo chúng tôi tới trước ngồi đợi.
Khoảng hơn sáu giờ, bạn tôi đau bụng nên đi vệ sinh. Đúng lúc đó chị Ngô đến đúng hẹn, giẫm giày cao gót vội vàng bước vào phòng.
“Xin lỗi, tôi bận quá. Bức tranh đâu rồi? Tôi lấy xong sẽ đi ngay. Hai cậu muốn ăn gì cứ gọi, hôm nay tôi thanh toán hết.”
Thấy chị ấy gấp như vậy, tôi cũng không vòng vo nữa.
“Chị Ngô, tại sao trên bức tranh này lại có người thứ ba? Trong thời gian bị giam cầm, chị có bị ép sinh con không?”
Nghe tôi hỏi, chị Ngô thoáng sững người, sau đó nở nụ cười khó hiểu.
“Tôi không hiểu tại sao cậu lại nghĩ như vậy.”
Tôi nói ra suy đoán của mình.
“Vì phía cảnh sát nói hiện trường không có người thứ ba, nên tôi nghĩ liệu có phải chị đã sinh một đứa trẻ, nhưng đứa bé chết rồi, thi thể bị hung thủ xử lý mất…”
Nghe xong lời giải thích của tôi, chị Ngô không giận mà ngược lại còn bật cười.
“Không phải đâu, tôi chưa từng sinh con.”
“Vậy người thứ ba trên tranh là ai?”
Chị ấy suy nghĩ một chút rồi trả lời:
“Người thứ ba trên tranh là do tôi tưởng tượng ra.”
Tôi ngây người.
“Tưởng tượng?”
“Đúng vậy. Khi đó tôi bị nhốt một mình ở nơi đó, không có cửa sổ, không biết thời gian, không biết ngày hay đêm. Tôi cảm thấy mỗi ngày dài như cả năm.
Hai bức tranh gửi ra ngoài mãi không có tin tức, tinh thần tôi gần như sụp đổ, rồi mắc cái bệnh tâm thần phân liệt gì đó. Tôi cứ tưởng tượng quanh mình có người bầu bạn.
Người thứ ba trên bức tranh chính là người tôi tưởng tượng ra.”
Tôi trợn mắt há mồm, hoàn toàn không ngờ còn có khả năng như vậy.
“Ra là vậy… nhưng tại sao đến bức tranh thứ tư lại quay về chỉ còn hai người?”
Chị Ngô đưa ra một câu trả lời khiến tôi vô cùng khâm phục.
“Bởi vì tôi nhận ra trốn tránh không thể giải quyết vấn đề. Nếu không cố gắng, cả đời này sẽ mãi sống trong địa ngục.”
Dáng vẻ lúc chị ấy nói những lời đó vừa mạnh mẽ vừa đầy ánh sáng, khiến người ta vô cùng kính nể.
Tôi đưa bức tranh cho chị Ngô, xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu.
Chị ấy nhận lấy tranh, nói một câu “ăn uống vui vẻ nhé” rồi quay người rời đi.
Chỉ còn lại tôi ngồi ngẩn người trong phòng riêng.
Miệng lẩm bẩm:
“Thì ra còn có khả năng như vậy sao…”
……
10
Tôi ngồi ngây ra rất lâu, cuối cùng bạn tôi cũng quay lại. Tôi nói với cậu ấy:
“Chị Ngô đến rồi, lấy tranh xong đi luôn. Chị ấy còn bảo chúng ta cứ gọi món thoải mái, chị ấy thanh toán.”
Nghe xong, bạn tôi không lên tiếng. Trông cậu ấy như đang có tâm sự.
Tôi hỏi:
“Sao vậy? Táo bón à?”
Bạn tôi lườm tôi một cái.
“Biến đi.”
“Thế sao mặt cậu như vậy?”
Bạn tôi nghĩ một lúc rồi hạ giọng nói:
“Lúc nãy tôi thấy chị Ngô ở khu bếp… chị ấy đốt bức tranh rồi.”
“Hả?”
“Thật đấy. Chị ấy đốt bức tranh.”
“Chẳng phải chị ấy nói muốn mang về cất giữ sao? Còn nói đó là minh chứng cho sự dũng cảm và kiên cường của mình mà.”
“Tôi cũng thấy kỳ lạ. Tôi còn chẳng dám lên tiếng hỏi.”
Tôi sững sờ.
Rõ ràng chị Ngô rất muốn có lại ba bức tranh này, vậy tại sao vừa lấy được đã đốt đi?
Chẳng lẽ chị ấy nói dối? Thực ra chị ấy hận ba bức tranh này? Hay đúng hơn là hận quãng thời gian năm xưa?
Nhưng tại sao lại phải nói dối?
Chúng tôi nghĩ mãi không ra, lại không dám hỏi.
Chỉ có thể tự an ủi rằng đây là chuyện riêng của người ta, tốt nhất đừng can thiệp quá nhiều.
……
Về đến nhà, tôi nằm trên giường mà vẫn nghĩ mãi không thông.
Tôi là kiểu người rất cố chấp, nhiều lúc thích đào sâu đến cùng. Tôi luôn cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng.
Ban đầu, dãy số chị Ngô để lại trên tranh luôn là “15.3.11”, rốt cuộc biến cố nào khiến chị ấy đổi thành “16.4.7”?
Những chuyện khác chị ấy đều sẵn lòng nói, chỉ riêng chuyện ngày tháng là tuyệt nhiên không nhắc tới.
Còn nữa.
Tôi rất chắc chắn, trong lần gặp đầu tiên, chị Ngô thật sự đã nói câu “lại sắp có án mạng”.
Chị ấy thật sự đã dùng chữ “lại”.
Lẽ nào chỉ là lỡ miệng?
Người bình thường có thể lỡ miệng nói thêm chữ “lại” trong hoàn cảnh đó sao?
Nếu đó không phải lỡ lời, mà là buột miệng nói thật…
Vậy rốt cuộc đã từng có mạng người nào?
Ngoài người thứ ba trên tranh, còn có khả năng nào khác sao?
Tôi luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Việc chị Ngô đốt tranh.
Con số chưa từng được giải thích.
Và chữ “lại” kia.
Ba điểm đáng ngờ ấy giống như những sợi tóc vụn trong quần áo, thi thoảng lại châm vào người khiến tôi đứng ngồi không yên.
Tôi sắp xếp bốn bức tranh theo đúng thứ tự, cố gắng tìm ra điều gì đó mà trước đây mình chưa nhận ra.
Tôi nhìn chằm chằm bức tranh thứ ba.
Về người thứ ba trên bức tranh.
Trước đây tôi từng nghi ngờ đó là con của chị Ngô.
Còn chị Ngô thì nói đó là người do mình tưởng tượng ra.
Nhưng nếu cả hai giả thuyết đó đều sai…
Liệu có tồn tại khả năng thứ ba không?
……
11
Ngày hôm sau, tôi gọi điện hẹn gặp chị Ngô.
Nhưng sau khi đã lấy lại toàn bộ tranh máu, có vẻ chị ấy không muốn gặp tôi nữa. Qua điện thoại, chị lấy lý do công việc để từ chối.
Nếu không thể gặp trực tiếp, tôi chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại.
“Chị Ngô, tôi muốn xin chị vài phút.”
Chị ấy im lặng vài giây rồi nói:
“Nói nhanh đi.”
Tôi mở lời:
“Tôi muốn mượn ba bức tranh kia.”
Chị Ngô lập tức từ chối:
“Xin lỗi, tôi đã cất chúng đi rồi, không định cho ai mượn.”
Xem ra chị ấy không định thừa nhận chuyện đã đốt tranh, nên tôi cũng thuận theo, tiếp tục nói:
“Vậy thì tiếc thật… Chị Ngô, tiếp theo tôi muốn nói về người thứ ba trên tranh.”
Giọng chị ấy mang theo chút tức giận.
“Vốn dĩ không hề có người thứ ba.”
Tôi chỉ có thể dỗ dành:
“Coi như một giả thuyết thôi, chị cứ xem như nghe kể chuyện.”
“Được, cậu nói đi.”
“Tôi nghĩ rằng người thứ ba trên tranh là cô gái thứ hai bị hung thủ bắt cóc.”
“Hiện trường không có người thứ ba, cảnh sát cũng không tìm thấy.”
“Giả sử người thứ ba tồn tại, chỉ là cô ấy đã bị giết vài tháng trước khi cảnh sát tới.”
“Cậu có ý gì? Cậu đang nghi ngờ tôi à? Tôi là nạn nhân đấy!”
Lúc này trong lòng tôi nghĩ:
Không ai quy định một người không thể vừa là nạn nhân, vừa là kẻ gây hại.
Nhưng tôi chắc chắn không thể nói thẳng ra như vậy, nên vẫn tiếp tục nhẹ giọng.
“Chị đừng kích động. Tôi đã nói rồi, chỉ là giả thuyết thôi, mong chị kiên nhẫn nghe hết.”
Giọng chị Ngô càng mất kiên nhẫn hơn.
“Nói nhanh!”
“Tại lần gặp đầu tiên, khi kể lại quá trình phản sát hung thủ, chị đã dùng chữ ‘lại’. Tại sao chị lại nói ‘lại’? Chẳng lẽ căn phòng đó trước đây từng xảy ra án mạng?
Nhưng nếu thật sự có người chết, tại sao sau khi được cứu chị lại không nhắc tới người thứ ba? Tại sao giữ kín hoàn toàn?
Tôi đoán có phải vì chị cũng không muốn cảnh sát biết tới sự tồn tại của người đó không? Chị đang sợ điều gì? Chẳng lẽ cái chết của người đó có liên quan tới chị?”
Chị Ngô càng tức giận hơn.
“Vớ vẩn!”
Tôi mặc kệ, tiếp tục nói:
“Có một căn bệnh gọi là hội chứng Stockholm, tức là nạn nhân dưới sự áp bức lâu dài của hung thủ sẽ mất đi nhân cách độc lập, bắt đầu sinh ra cảm giác phụ thuộc và yêu mến hung thủ.
Chị Ngô, rõ ràng chị tiếp xúc với hung thủ lâu hơn người thứ ba rất nhiều. Có phải sau một năm bị hành hạ, chị đã tuyệt vọng với việc chạy thoát nên mắc hội chứng Stockholm?
Khi biết hung thủ đưa cô gái thứ hai về, chị sinh ra cảm giác ghen tị, cho rằng cô gái đó đã chia mất sự chú ý của hung thủ dành cho mình.
Rồi vào một ngày nào đó, vì lý do nào đó, hung thủ muốn giết cô gái kia. Vì chị đã mắc hội chứng Stockholm nên khi hung thủ ra tay, chị cũng tham gia.
Hai người cùng nhau giết cô gái đó, và chị trở thành đồng phạm của hung thủ.”
Nói đến đây, tôi buộc phải nhắc tới một chuyện khác.
“Theo mạch suy luận này, vào ngày năm 2017 đó, chị đã giết hung thủ.
Mặc dù lúc ấy chị nói rằng mình tưởng hung thủ muốn giết mình nên mới phòng vệ chính đáng. Nhưng tôi cho rằng còn một khả năng khác:
Chị biết rất rõ hung thủ muốn bắt chị làm con tin để đàm phán với cảnh sát chứ không phải muốn giết chị.
Nhưng rồi chị nhanh chóng nghĩ tới một chuyện — nếu hung thủ bị bắt sống, trong lời khai sau này hắn sẽ nhắc đến cô gái kia, cũng sẽ khai ra việc chị cùng hắn giết cô ấy.
Nếu vậy, chị sẽ bị kết án.
Chị đã bị giam suốt hai năm rồi, chị không thể chấp nhận chuyện vừa được cứu lại phải mất tự do thêm lần nữa.
Cho nên trong khoảnh khắc đó, để bí mật ấy mãi mãi bị chôn vùi, chị đã cướp dao từ tay hung thủ và giết hắn.”
Chị Ngô im lặng.
Tôi cũng nhận ra mình quá vội vàng, nên cố gắng cứu vãn đôi chút.
“Tôi biết mình nói nhiều như vậy có thể khiến chị cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng tôi chỉ không muốn bỏ sót bất kỳ khả năng nào, mong chị hiểu.”
Nghe xong, chị Ngô hít sâu một hơi. Một lúc lâu sau mới cố giữ bình tĩnh mà nói:
“Tôi đã nói rồi, người thứ ba trên tranh là do tôi tưởng tượng ra. Chữ ‘lại’ kia chỉ là tôi lỡ lời thôi. Cậu không cần nghĩ nhiều.”
Tôi chỉ hỏi lại:
“Nếu những điều đó là thật thì sao?”
Chị Ngô hỏi ngược:
“Cậu lấy gì chứng minh những điều cậu nói là thật?”
Tôi đáp:
“Chỉ cần chị đưa ba bức tranh máu đó cho tôi.”
Chị Ngô lại rơi vào im lặng. Một lúc sau mới nói:
“Tôi không có nghĩa vụ phải đưa cho cậu.”
Đến lúc này tôi cũng không định giả vờ nữa, trực tiếp nói ra sự thật.
“Có lẽ chị đã không còn đưa ra được nữa rồi. Bạn tôi tận mắt thấy chị đốt tranh. Tại sao chị phải nói dối rằng mình đã cất chúng đi?”
“Tôi…”
“Thật ra ngay từ đầu tôi đã thấy kỳ lạ. Người bình thường sau khi trải qua những chuyện đó chắc chắn sẽ muốn tránh xa ký ức ấy càng nhiều càng tốt. Thế mà chị lại muốn sưu tầm những bức tranh kia làm kỷ niệm.
Càng lạ hơn là ngoài miệng nói muốn giữ làm kỷ niệm, nhưng sau lưng lại đốt chúng? Hơn nữa còn đốt ngay sau khi lấy được.
Chị bận như vậy mà vẫn dành thời gian tới chỉ để đốt một bức tranh? Tại sao?
Có lẽ vì trong ba bức tranh ấy, có một bức có thể chứng minh sự tồn tại của người thứ ba.
Theo tôi biết, ADN trong máu có thể lưu giữ rất lâu trong điều kiện nhất định.
Liệu trên bức tranh máu thứ ba có tồn tại máu của cô gái khác không?”
Giọng chị Ngô đã bắt đầu run rẩy.
“Câu chuyện cậu kể rất hay. Tôi bận rồi, cúp máy đây.”
Thấy chị ấy định lảng tránh, tôi hỏi một câu:
“Chị Ngô, chị biết bây giờ tôi đang ở đâu không?”
Chị ấy hơi ngơ ngác.
“Cậu ở đâu?”
Tôi đáp:
“Tôi đang đứng trước căn nhà nơi chị từng bị giam.”
“Cậu đến đó làm gì?”
“Theo lời cảnh sát, sau khi cứu được chị thì vụ án coi như kết thúc. Nói cách khác, họ không xử lý hiện trường theo quy trình của một vụ án giết người.
Những năm qua căn nhà dân đó vì từng xảy ra vụ giam giữ người trái phép nên không ai dám vào ở. Tầng hầm nhiều năm nay vẫn giữ nguyên trạng.
Nếu bây giờ tôi báo cảnh sát, nói cho họ biết khả năng này… liệu họ có thể tìm ra ADN của cô gái kia trong tầng hầm không?”
Nghe đến đây, chị Ngô hoàn toàn hoảng loạn.
“Rốt cuộc cậu muốn gì? Muốn tiền sao? Tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể mua cho cậu hẳn một căn nhà!”
Lúc này, điều duy nhất tôi muốn biết chính là sự thật.