Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta

1

Ta và Bùi Ngạn Khanh đã thành thân được hai năm. Cả kinh thành đều biết ta quấn lấy chàng dữ dội đến mức nào.

Chàng là kiểu người ít nói, mặt lạnh, cứ như một cục đá vậy. Ta lại không tin mình không thể làm tan được tảng băng ấy. Hôm nay nhét cho chàng một chiếc túi thơm, ngày mai lại đưa một bài tình thơ. Ta hận không thể dán thẳng mấy chữ “Ta chỉ thích chàng” lên trán, cứ nghĩ rằng sớm muộn gì cũng có ngày mình làm tan chảy được tảng băng này.


Thế nhưng ngay lúc ta định nhét chiếc áo lót uyên ương do chính tay mình thêu vào tay chàng, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một hàng chữ:

【Nữ phụ đừng có ở đây mất mặt nữa, nam chính ghét nhất kiểu phụ nữ cứ tự mình dâng tới cửa như ngươi.】

【Đợi nữ chính vừa hồi kinh, nam chính lập tức sẽ hưu ngươi.】


Tay ta run lên.

Được thôi.

Vậy từ hôm nay ta không thích nữa.

Thế nhưng đến khi ta thật sự buông tay, không quấn lấy chàng nữa, chàng lại đỏ hoe mắt, túm lấy ta:

“Bạch Cẩm Yên, nàng nói không cần ta là không cần thật sao?”


1

Ta ôm chiếc áo lót bước vào phòng.

Bùi Ngạn Khanh đang cúi đầu xem công văn.

Ánh nến hắt lên gương mặt nghiêng của chàng, xương mày thanh tú, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng. Chàng mặc một chiếc áo lót bằng lụa trắng, cổ áo cài kín mít.

Trông chẳng khác nào một vị Bồ Tát mặt lạnh được cung phụng trong miếu.

Ta nhìn thêm hai lần, trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi.

Thành thân hai năm, thú vui lớn nhất của ta chính là trêu chọc chàng.

Bùi Ngạn Khanh nhìn thì lạnh lùng, nhưng thật ra vành tai lại mỏng manh nhất. Chỉ cần ta tiến lại gần một chút, nói vài câu không đứng đắn, ngoài mặt chàng càng tỏ vẻ bình thản thì vành tai lại càng đỏ.

Vì vậy, ta ho khan một tiếng, đặt chiếc áo lót lên bàn trước mặt chàng.

“Phu quân, có muốn thử không?”


Bùi Ngạn Khanh ngẩng đầu nhìn sang.

Ánh mắt chàng rơi xuống chiếc áo lót màu đỏ thẫm mỏng đến mức gần như trong suốt.

Khóe mày chàng khẽ giật.

“Bạch Cẩm Yên.”

Mỗi lần chàng gọi cả họ lẫn tên ta, chắc chắn là sắp giảng đạo lý.

Ta nhanh chóng nhân lúc chàng chưa kịp lên tiếng, cười hì hì sáp lại gần:

“Ta may mất ba ngày đấy. Chàng nhìn xem, bên trong còn có tên chàng nữa.”

Ta chỉ vào chữ “Khanh” nhỏ xíu được thêu trên vạt áo.

Thêu không được đẹp cho lắm, hơi xiêu vẹo.

Nhưng dù sao cũng là tấm lòng chân thành của ta.


Bùi Ngạn Khanh khựng lại một thoáng, giọng trầm xuống:

“Suốt ngày nàng chỉ nghĩ đến mấy thứ này thôi sao?”

Ta gật đầu:

“Đúng vậy.”

“……”

Ta lại bổ sung một câu:

“Chủ yếu là nghĩ đến chàng.”


Bàn tay đang cầm bút của chàng khựng lại.

Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ thừa thắng xông lên.

Nhưng đúng lúc ấy, trước mắt ta bỗng nhiên lơ lửng một hàng chữ.

【Ái chà, nữ phụ lại tới nữa rồi! Nàng ta không biết xấu hổ là gì à?】

Ta sững người.

Ngay sau đó, càng nhiều chữ xuất hiện.

【Nam chính đã chán đến mức đó rồi mà nàng ta vẫn còn tưởng mình đáng yêu lắm.】

【Chiếc áo lót này trong nguyên tác nam chính căn bản không mặc, mà ném thẳng vào chậu than đốt.】

【Đợi nữ chính Đường Như Tuyết hồi kinh, nam chính mới biết thế nào gọi là rung động thật sự.】


2

Nụ cười trên mặt ta từng chút một cứng đờ.

Nữ chính?

Rung động thật sự?

Ta vô thức nhìn Bùi Ngạn Khanh.

Chàng cụp mắt xuống, tiếp tục xem công văn, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.

Giống như những lời ta vừa nói căn bản chẳng thể khơi lên dù chỉ một chút gợn sóng trong lòng chàng.

Đột nhiên ta cảm thấy chiếc áo lót trong tay nóng bỏng đến mức không chịu nổi.

Hóa ra những chuyện tình thú giữa phu thê mà ta vẫn tưởng, trong mắt người khác lại chẳng khác gì mặt dày bám riết lấy người ta.

Hóa ra mỗi lần chàng im lặng không phải vì ngượng ngùng.

Mà là vì thấy phiền.


Ta ôm chặt chiếc áo lót vào lòng, khô khan cười một tiếng:

“Ta cầm nhầm.”

Bùi Ngạn Khanh ngước mắt.

“Cầm nhầm?”

“Ừ.”

Ta xoay người định đi.

Giọng chàng từ phía sau truyền tới:

“Vậy nàng định đem cho ai?”


Bước chân ta khựng lại.

Những dòng chữ trên không trung nhanh chóng lướt qua.

【Nam chính chắc chắn cảm thấy thật hoang đường. Ngoài việc quấn lấy nam chính ra, nàng ta còn có thể đem cho ai?】

【Nữ phụ sắp mạnh miệng rồi.】

【Cười chec mất, cuối cùng cô nàng mặt dày tự dâng tới cửa cũng lật xe rồi.】


Ta siết chặt góc áo, không quay đầu lại.

“Cho chó mặc.”

Trong phòng im lặng một lúc.

Một lát sau, phía sau truyền đến tiếng Bùi Ngạn Khanh đặt bút xuống.

“Bạch Cẩm Yên.”

“Gì?”

“Nàng nuôi chó à?”

Ta: “……”

Ta không có.

Nhưng từ hôm nay trở đi, ta có thể nuôi.


3

Cuộc hôn nhân giữa ta và Bùi Ngạn Khanh là do Hoàng thượng ban hôn.

Nhà họ Bùi mấy đời đều là văn thần danh giá, còn Bùi Ngạn Khanh thì từ sớm đã nổi danh.

Mười tám tuổi vào Đại Lý Tự, hai mươi tuổi đã trở thành Thiếu khanh.

Còn ta thì sao?

Nhà ta xuất thân võ tướng.

Cha ta trấn giữ biên cương phía Bắc, mấy người huynh trưởng ai nấy đều đánh đấm giỏi hơn người.

Chỉ có ta, từ nhỏ đã được cả nhà cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên.

Cầm kỳ thi họa, ta chỉ biết vẽ một con rùa to tướng.

Thi từ ca phú, hễ ta mở miệng là lại trở thành trò cười.

Những tiểu thư khuê các trong kinh thành đều lén lút cười nhạo ta sau lưng, nói rằng Bùi Ngạn Khanh cưới ta chẳng khác nào bên cạnh một bức tranh tùng trên núi tuyết lại cố nhét thêm một con khổng tước sặc sỡ vào.


Ta nghe thấy cũng chẳng tức giận.

Khổng tước sặc sỡ thì sao chứ?

Khổng tước xòe đuôi trông cũng đẹp mà.

Lần đầu tiên ta gặp Bùi Ngạn Khanh là vào hôm trong cung mở tiệc.

Chàng thay Đại Lý Tự dâng án lên, đứng giữa đại điện, bình thản ung dung, lạnh lùng thanh lãnh như phủ một tầng sương.

Khi ấy có một tiểu cung nữ bất cẩn làm đổ một bát canh nóng.

Chàng nghiêng người chắn giúp nàng ta, khiến nửa ống tay áo bị nước canh làm ướt sũng, vậy mà chỉ thấp giọng nói một câu:

“Không sao.”


Khi đó ta đã nghĩ.

Người này bên ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng lại mềm mại.

Sau đó Hoàng thượng ban hôn, ta vui đến mức cả đêm không chợp mắt.

Sau khi thành thân, ta quả thật cũng muốn làm một người vợ tốt.

Chỉ là cách làm của ta khác với người khác.


Người ta hầm canh cho phu quân.

Ta lại nhét vào tay Bùi Ngạn Khanh những bài tình thơ chua loét.

Người ta giúp phu quân mài mực.

Ta lại nhỏ vài giọt hương lộ vào nghiên mực của chàng.

Người ta dịu dàng hiền thục.

Ta thì ngày nào cũng nghĩ đủ trò để chọc cho vành tai chàng đỏ lên.

Ta vẫn luôn cho rằng Bùi Ngạn Khanh không nói thích ta là bởi con người chàng vốn không biết nói ra.

Ngọc có lạnh đến đâu, cứ ôm mãi rồi cũng sẽ ấm lên.


4

Nhưng những dòng chữ kia lại nói không phải.

【Nữ phụ đúng là rất biết tự tìm lý do cho mình. Nam chính không thích chính là không thích.】

【Ngày nào nàng ta cũng làm loạn như vậy, nam chính về nhà chẳng khác nào chịu cực hình.】

【Nữ chính Đường Như Tuyết mới là người định mệnh của nam chính. Cô ấy hiểu những vụ án của hắn, hiểu chí hướng của hắn, cũng hiểu cả sự im lặng không nói một lời của hắn.】


Ta ngồi bên mép giường, nhìn chiếc áo lót trong lòng, đột nhiên không cười nổi nữa.

Ta quả thật không hiểu những vụ án đó.

Những hồ sơ trong thư phòng của Bùi Ngạn Khanh, ta đọc được hai dòng đã bắt đầu buồn ngủ.

Ta cũng không hiểu thế nào là kiềm chế.

Thích một người, ta chỉ hận không thể để cả thiên hạ biết.

Nhưng nếu phần tình cảm này khiến người khác cảm thấy mệt mỏi thì sao?


Ta nhét chiếc áo lót xuống tận đáy hòm.

Sau đó lại gom từng bài thơ tình chua chát trước đây mình viết cho chàng.

Đến khi gom tới tờ cuối cùng, ta ngẩn người rất lâu.

Trên tờ giấy ấy viết:

“Nguyện chàng như trăng, ta như sao, đêm đêm cùng tỏa ánh sáng soi chiếu lẫn nhau.”

Chữ viết không đẹp, thơ cũng chẳng có gì mới mẻ.

Nhưng đó là bài thơ ta đã thức đến nửa đêm mới viết xong hôm ấy.


Ta nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng vẫn gấp nó lại, đặt xuống tận đáy chiếc hộp.

Thôi vậy.

Bùi Ngạn Khanh không thích.

Vậy sau này ta không viết nữa.


5

Sáng hôm sau ăn điểm tâm, ta không sang chỗ Bùi Ngạn Khanh.

Trước đây ngày nào ta cũng đi.

Bùi Ngạn Khanh dậy sớm không thích uống cháo nóng, lúc nào cũng nói không có khẩu vị.

Ta bèn đặc biệt dặn nhà bếp làm hoành thánh nhỏ, mang sang dỗ chàng ăn.

Có lúc chàng mải xem công văn không để ý đến ta, ta sẽ ngồi bên cạnh, từng thìa từng thìa thổi nguội rồi đưa đến tận miệng chàng.

Chàng nói không cần.

Ta lại nói:

“Không ăn thì ta đút cho chàng.”

Thế là chàng cúi đầu ăn hết.


Trước đây ta vẫn luôn cảm thấy đó là chàng chiều chuộng ta.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chàng chỉ thấy phiền, lười tranh cãi với ta mà thôi.

Vì vậy hôm nay, ta tự mình ngồi trong sân ăn sáng.

Cháo rất thơm.

Món ăn kèm cũng giòn ngon.

Chỉ là trong lòng lại trống trải đến khó chịu.


Tử Quyên cẩn thận hỏi:

“Phu nhân, hôm nay người không sang chỗ Thiếu khanh sao?”

Ta lắc đầu:

“Không đi.”

“Vậy bữa sáng của Thiếu khanh…”

“Chàng đâu phải trẻ con.”


Vừa dứt lời, ngoài cửa đã truyền đến một giọng nói:

“Ai không phải trẻ con?”

Ta ngẩng đầu.

Bùi Ngạn Khanh đứng trước cổng vòm.


Hôm nay chàng mặc một bộ thường phục màu xanh xám, bên hông đeo đai ngọc, dáng người thẳng tắp.

Sắc mặt chàng không được tốt lắm.

Trông như cả đêm không ngủ đủ.

Những dòng chữ lập tức trở nên phấn khích.

【Nam chính tới rồi! Chắc chắn là đến cảnh cáo nữ phụ đừng làm loạn nữa.】

【Tối qua chắc nam chính bị chiếc áo lót kia làm ghê tởm đến mất ngủ.】

【Thương nam chính quá.】


Lồng ngực ta như bị kim châm một cái.

Sau đó ta cúi đầu, tiếp tục uống cháo.

Bùi Ngạn Khanh bước tới, nhìn thức ăn trên bàn.

“Hôm nay nàng không tới.”

Ta cố giữ vẻ bình tĩnh:

“Ừ.”

 

Chương tiếp
Loading...