Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta

2

Chàng đợi một lúc.

Ta không giải thích.

Chàng lại hỏi:

“Tại sao?”

Ta gắp một miếng ngó sen ngâm đường bỏ vào bát.

“Muốn nằm nướng thêm một chút.”

Bùi Ngạn Khanh không nói gì.

Tử Quyên co ro ngồi bên cạnh, đến thở mạnh cũng không dám.


6

Trước đây mỗi lần nói chuyện với Bùi Ngạn Khanh, trong ba câu thì hết hai câu là ta đang làm nũng hoặc trêu chọc.

Hôm nay đột nhiên trở nên lạnh nhạt, đến cả cơn gió trong sân dường như cũng đông cứng lại.

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta:

“Vậy ngày mai?”

Ta không hiểu:

“Ngày mai gì?”

“Ngày mai cũng nằm nướng?”

Ta gật đầu:

“Chắc vậy.”


Khóe môi chàng mím chặt.

Những dòng chữ bắt đầu điên cuồng chạy qua.

【Nữ phụ định thả dây dài câu cá lớn đấy à?】

【Không phải chứ, hình như nam chính có chút không quen rồi.】

【Không thể nào, nam chính chắc còn mong cô ta đừng đến làm phiền mình ấy chứ.】


Ta đặt đũa xuống.

“Nếu phu quân không còn việc gì khác, ta ăn cơm trước.”

Hàng mi Bùi Ngạn Khanh rũ xuống.

Qua hồi lâu, chàng mới nói:

“Được.”

Chàng xoay người rời đi.

Ta cúi đầu tiếp tục uống cháo.

Uống được một lúc, ta lại cảm thấy hôm nay cháo hơi mặn.


Tử Quyên nhỏ giọng nói:

“Phu nhân, người khóc rồi.”

Ta đưa tay sờ lên mặt.

Quả nhiên ướt một mảng.

Ta hít hít mũi, vẫn cố chấp mạnh miệng:

“Cháo nóng quá, bị hơi nóng làm cay mắt thôi.”

Tử Quyên nhìn bát cháo đã nguội từ lâu.

Không dám vạch trần ta.


7

Buổi chiều, ta cho người chuyển toàn bộ đồ đạc của mình trong thư phòng về.

Không nhiều.

Mấy quyển sách luật mà ta hoàn toàn không hiểu.

Vài hộp hương ta mua để dỗ Bùi Ngạn Khanh.

Một đống tình thơ viết hỏng.

Còn có một chiếc gối mềm do chính tay ta làm.

Bùi Ngạn Khanh ngày nào cũng cúi người trên bàn viết chữ, vai cổ thường xuyên đau nhức.

Ta lén hỏi đại phu, rồi tự mình mày mò suốt nửa tháng, cuối cùng mới làm ra được chiếc gối này.

Nhưng chàng chỉ dùng đúng một lần.


Trước mắt lại hiện lên mấy dòng chữ:

【Nam chính đương nhiên sẽ không dùng. Đồ nữ phụ tặng, hắn đều thấy phiền.】

Ta ôm chiếc gối mềm, đứng trước cửa thư phòng, nhất thời không biết nên đặt nó ở đâu.

Thư An là tiểu tùy tùng bên cạnh Bùi Ngạn Khanh. Thấy ta muốn chuyển đồ đi, cậu ta cuống đến mức mặt mày trắng bệch.

“Phu nhân, người đang làm gì vậy?”


Ta cười khẽ:

“Sau này thư phòng của Thiếu khanh các ngươi sẽ yên tĩnh hơn một chút.”

Thư An ấp úng:

“Thiếu khanh ngài ấy… cũng chưa chắc muốn yên tĩnh đâu ạ.”


Ta không đáp.

Vừa xoay người, ta đã nhìn thấy Bùi Ngạn Khanh đang đứng dưới hành lang.

Không biết chàng đã tới từ bao giờ.

Ánh mắt chàng rơi xuống chiếc gối trong lòng ta.

“Chuyển đi?”

Ta gật đầu:

“Ừ.”

“Tại sao?”

Ta nghĩ một lát rồi nói:

“Để ở chỗ chàng cũng chiếm chỗ.”

Bùi Ngạn Khanh bước tới, lấy chiếc gối từ trong lòng ta.

“Không chiếm.”


Ta sững người.

Chàng ôm chiếc gối mềm có hình lá trúc được thêu xiêu vẹo kia.

Gương mặt vẫn lạnh lùng, chẳng khác nào đang cầm một tập hồ sơ của Đại Lý Tự.

Nhưng những ngón tay lại siết chặt đến mức trắng bệch.

Trong lòng ta đột nhiên chua xót.

Nếu không phải vì những dòng chữ kia, có lẽ ta lại sẽ tưởng rằng chàng thích ta.


8

Ta đưa tay định lấy lại chiếc gối.

“Không cần miễn cưỡng đâu.”

Chàng tránh tay ta.

“Ta miễn cưỡng lúc nào?”


Trước mắt lại bay qua mấy dòng chữ:

【Nam chính chỉ là được giáo dưỡng tốt, không muốn khiến nữ phụ mất mặt ngay trước mặt mình.】

【Đúng vậy, hắn trước giờ vẫn luôn nhẫn nhịn.】

【Nếu đổi thành đồ nữ chính tặng, chắc chắn nam chính đã sớm mang theo bên người rồi.】

Ta thu tay về.

“Vậy tùy chàng.”


Bùi Ngạn Khanh nhìn ta, đôi mày từng chút một nhíu lại.

“Bạch Cẩm Yên.”

Ta ngẩng đầu:

“Ừm?”

Chàng dường như muốn hỏi điều gì đó.

Nhưng cuối cùng chỉ nói:

“Tối nay cùng ăn cơm.”


Trước đây toàn là ta quấn lấy chàng.

Hỏi chàng tối nay có về không, có thể ăn cơm cùng ta không, có thể đừng mang công văn lên bàn ăn không.

Mười lần thì có đến tám lần chàng nói bận.

Bây giờ chàng chủ động mở lời, ta lại chỉ cảm thấy nghẹn trong lòng.


Ta cụp mắt xuống:

“Thôi. Ta hẹn với ca ca rồi.”

Giọng Bùi Ngạn Khanh trầm xuống một chút:

“Bạch Ngạn Lân?”

“Ừ.”

“Huynh ấy vừa từ phía Bắc trở về?”

“Đúng vậy.”

“Nàng vui lắm sao?”


Ta không nhịn được ngẩng lên nhìn chàng:

“Huynh ấy là ca ca ruột của ta, đương nhiên ta vui rồi.”

Bùi Ngạn Khanh im lặng một lúc.

“Được.”

Chàng ôm chiếc gối rời đi.

Bóng lưng lạnh lẽo như phủ đầy sương.


Trước mắt ta chậm rãi hiện lên một hàng chữ:

【Nam chính không phải đang ghen đấy chứ?】

【Ghen cái gì? Đó là ca ca ruột của nữ phụ mà.】

【Chủ yếu là nam chính chưa từng thấy nữ phụ dứt khoát từ chối mình như vậy, cảm thấy kỳ lạ thôi.】

Ta cũng nghĩ như vậy.

Bùi Ngạn Khanh chỉ cảm thấy kỳ lạ.

Tuyệt đối không phải vì để tâm.


9

Ngày ca ca ta trở về, huynh ấy mang theo cho ta đầy một xe đồ vật từ phương Bắc.

Áo choàng lông cáo, vòng tay mã não, những chiếc chuông bạc leng keng, còn có một con dao găm nhỏ nạm đá quý.

Ta thích đến mức không nỡ buông tay.

Lúc Bùi Ngạn Khanh về đến nhà, ta đang ngồi trong sân thử múa may con dao găm kia.


Ca ca ta lười biếng dựa vào thân cây, cười nói:

“Cầm cho chắc. Ai bắt nạt muội thì cứ đâm hắn.”

Ta chớp mắt:

“Đâm vào đâu?”

Ca ca nói:

“Đâm vào chân, để hắn không chạy được.”

“Bạch Ngạn Lân.”


Giọng Bùi Ngạn Khanh đột nhiên xen vào.

Ta quay đầu lại.

Chàng đứng ở cổng sân, ánh mắt quét qua ta và ca ca một vòng.

Đặc biệt dừng lại trên bàn tay ca ca đang nắm cổ tay ta, dạy ta cách sử dụng dao găm.

Lạnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Ca ca nhướng mày:

“Ồ, em rể về rồi à.”

Bùi Ngạn Khanh bước tới, đưa tay rút con dao găm khỏi tay ta.

“Dao quá sắc, dễ làm bị thương tay.”


Ta không phục:

“Ta đâu phải làm bằng giấy.”

Bùi Ngạn Khanh liếc ta một cái:

“Lần trước nàng gọt lê, gọt luôn vào tay mình.”

“……”

Đó chẳng phải vì chàng ngồi ngay bên cạnh, ta chỉ mải nhìn chàng nên mới vậy sao?

Nếu là trước đây, chắc chắn ta đã buột miệng nói câu này.

Nhưng bây giờ lại không thể nói ra.

Ta cúi đầu:

“Biết rồi.”


Động tác của Bùi Ngạn Khanh khựng lại một chút.

Ca ca nhìn chàng, rồi lại nhìn ta, đột nhiên bật cười.

“A Yên, hôm nay muội ngoan thế?”

Ta buồn bực nói:

“Muội vẫn luôn rất ngoan.”


Ca ca cười càng lớn hơn.

Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh lại càng lạnh.

Trước mắt xuất hiện một chuỗi chữ:

【Ha ha ha, hình như nam chính thật sự có gì đó không đúng rồi.】

【Có phải hắn phát hiện nữ phụ không còn quấn lấy mình nữa, trong lòng thấy trống trải không?】

【Đừng có ship! Nam chính thuộc về nữ chính Đường Như Tuyết!】

Ngón tay ta lập tức siết chặt.

Lại là Đường Như Tuyết.


10

Trong bữa tối, ca ca kể rất nhiều chuyện thú vị ở phương Bắc.

Ta nghe mà cười tủm tỉm.

Bùi Ngạn Khanh ngồi bên cạnh, rất ít nói.

Trước đây chàng cũng ít nói.

Nhưng hôm nay ta cảm thấy khí lạnh trên người chàng đặc biệt nặng nề.

Ca ca gắp cho ta một miếng thịt ở bụng cá.

“Hồi nhỏ muội thích ăn phần này nhất.”


Ta vừa định cảm ơn, Bùi Ngạn Khanh đột nhiên lên tiếng:

“Bây giờ nàng không thích ăn bụng cá nữa.”

Ca ca ngẩn ra:

“Vậy sao?”

Ta cũng sững người.

Bùi Ngạn Khanh cúi đầu gỡ xương cá, thản nhiên nói:

“Nàng chê ngấy. Thịt ở đuôi cá chắc hơn, nàng thích ăn hơn.”

Nói xong, chàng đặt phần thịt cá đã gỡ hết xương vào bát ta.


Ta cúi đầu nhìn miếng cá.

Sạch sẽ gọn gàng, không còn một chiếc xương nào.

Lòng ta đột nhiên mềm đi một chút.

Nhưng những dòng chữ lại bay tới.

【Khả năng quan sát của nam chính vốn đã rất tốt, đừng tự mình đa tình.】

【Hắn là Thiếu khanh Đại Lý Tự đấy, trí nhớ tốt chẳng phải rất bình thường sao?】

【Đối với nữ chính đó mới gọi là thiên vị, còn đối với nữ phụ chỉ là trách nhiệm thôi.】


Ta gắp miếng cá kia lên, bỏ vào miệng.

Thịt cá rất tươi ngon.

Nhưng đột nhiên ta lại chẳng nếm được mùi vị gì nữa.


11

Ba ngày sau Đường Như Tuyết đến kinh thành.

Hôm đó ta đang ngồi trong sân phơi nắng, những dòng chữ trước mắt đột nhiên bùng nổ.

【Nữ chính đến rồi! Nữ chính cuối cùng cũng đến rồi!】

【Đường Như Tuyết, đệ nhất tài nữ kinh thành, cũng là tri kỷ duy nhất của nam chính thời niên thiếu.】

【Cao trào phía trước! Nam nữ chính gặp nhau trong thư trai, cảm giác định mệnh tràn ngập!】


Một hạt dưa trong tay ta rơi xuống.

Tử Quyên hỏi:

“Phu nhân?”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...