Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta
7
Tim ta chợt thắt lại.
Đường Như Tuyết tiếp tục:
“Trong giấc mơ ấy, sau khi ta trở về kinh thành, ta trở thành người mà trong mắt rất nhiều người lẽ ra phải ở bên Bùi Ngạn Khanh.”
“Nhưng ta không hề vui.”
“Tại sao?”
“Bởi vì ta biết, trong lòng chàng ấy vẫn luôn có một người khác.”
Đầu ngón tay ta run lên.
“Ai?”
Đường Như Tuyết ngước mắt nhìn ta, mỉm cười.
“Bùi phu nhân nghĩ là ai?”
Ta không nói nên lời.
Nàng nhẹ giọng:
“Trong giấc mơ, nàng và chàng ấy hiểu lầm nhau rất sâu. Nàng cho rằng chàng ghét nàng, còn chàng lại cho rằng cuối cùng nàng cũng không cần chàng nữa.”
“Hai người chẳng ai chịu cúi đầu trước, cuối cùng càng đi càng xa.”
“Sau đó thì sao?”
Đường Như Tuyết khựng lại.
“Sau đó chàng ấy làm quan ngày càng lớn, con người cũng ngày càng lạnh lùng.”
“Ta từng hỏi chàng ấy, nếu vẫn còn nhớ người đó, tại sao không đi tìm nàng?”
“Chàng ấy nói thế nào?”
“Chàng nói…”
Đường Như Tuyết nhìn ta.
“Chàng không xứng.”
Lồng ngực ta giống như bị ai đó vặn mạnh một cái.
28
Đường Như Tuyết thở dài:
“Bùi phu nhân, con người Bùi Ngạn Khanh nhìn thì lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng thật ra tận sâu trong xương cốt lại rất tự ti.”
“Nếu chàng ấy cảm thấy nàng không cần chàng nữa, chàng thật sự sẽ không dám đưa tay ra lần nữa.”
Hốc mắt ta nóng lên.
Hóa ra trong cái gọi là nguyên tác ấy, chàng cũng không phải không yêu.
Chỉ là cả hai chúng ta đều quá ngốc.
Ngốc đến mức để những dòng chữ kia chứng kiến một câu chuyện về hai người yêu nhau nhưng lại bỏ lỡ nhau, rồi cười nhạo chúng ta suốt bao lâu.
Đường Như Tuyết đặt chén trà xuống.
“Vậy nên lần này, hai người đừng để người ngoài quyết định thay mình nữa.”
Nàng đi rồi, ta ngồi trong sân rất lâu.
Đến chiều, Bùi Ngạn Khanh trở về.
Ta đứng dậy, chạy về phía chàng.
Bị ta va phải, chàng lùi về sau nửa bước, nhưng lập tức vững vàng ôm lấy ta.
“Có chuyện gì vậy?”
Ta vùi mặt vào lòng chàng.
“Bùi Ngạn Khanh.”
“Ừ.”
“Sau này nếu chàng khó chịu, phải nói với ta.”
Chàng sững lại.
Ta nói tiếp:
“Không được tự mình kìm nén, không được tự suy đoán lung tung, không được nghĩ rằng mình không xứng.”
Chàng im lặng rất lâu, rồi cánh tay từ từ siết chặt hơn.
“Được.”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
“Ta cũng sẽ không nói không cần chàng là thật sự không cần chàng.”
Hốc mắt chàng bỗng đỏ lên.
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vậy còn chiếc áo lót đó…”
Ta ngẩn người.
“Áo lót nào?”
Bùi Ngạn Khanh quay mặt đi.
Tai đỏ đến mức không thể đỏ hơn.
“Chiếc nàng nói sẽ cho chó mặc ấy.”
“……”
Chàng thấp giọng:
“Ta không phải chó.”
Ta cố nhịn.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.
Bùi Ngạn Khanh nhìn ta, vẻ tủi thân từng chút một hiện lên trong mắt.
Ta vội kiễng chân hôn chàng một cái.
“Biết rồi, để dành cho chàng mặc.”
Những dòng chữ:
【A a a, thế mới đúng vị chứ!】
29
Chiếc áo trong ấy, cuối cùng Bùi Ngạn Khanh vẫn mặc.
Đương nhiên, không phải ban ngày mặc.
Cũng không phải mặc cho người khác xem.
Ban đêm, chàng đứng sau bình phong, lề mề mãi không chịu bước ra.
Ta ngồi bên mép giường, cười đến run cả vai.
“Bùi Thiếu khanh, lúc chàng phá án chẳng phải nhanh nhẹn lắm sao?”
Sau bình phong truyền ra giọng nói bị đè thấp của chàng:
“Bạch Cẩm Yên, nàng đừng giục.”
Ta cố tình thở dài:
“Không mặc thì thôi.”
Vừa dứt lời, người phía sau bình phong lập tức bước ra.
Ta ngẩng đầu nhìn.
Sững người.
Chiếc áo màu đỏ thẫm tôn làn da chàng càng thêm trắng, cổ áo hơi mở.
Người ngày thường vốn lạnh lùng xa cách lúc này vành tai đỏ bừng, ánh mắt vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Trông chẳng khác nào một vị Bồ Tát bằng ngọc lạnh lùng bị ta kéo xuống khỏi thần đàn.
Ta nhìn đến mức không nói nên lời.
Toàn thân Bùi Ngạn Khanh cứng đờ.
“Khó coi lắm sao?”
Ta vội lắc đầu.
“Không.”
“Vậy sao nàng không nói gì?”
Ta nuốt nước bọt.
“Sợ nói ra lại khiến chàng nghĩ ta chưa từng được mở mang tầm mắt.”
Những dòng chữ im lặng một thoáng.
【Nữ phụ thành thật đến đáng sợ.】
【Ta cũng chưa từng thấy, nói kỹ hơn đi.】
【Nam chính đỏ mặt rồi! Lại đỏ nữa rồi!】
Quả nhiên mặt Bùi Ngạn Khanh đỏ lên.
Ta đưa tay móc lấy đai lưng của chàng.
“Tướng công.”
Hàng mi chàng khẽ run.
“Ừ.”
“Trước đây sao chàng không mặc?”
Chàng cúi đầu nhìn ta, giọng rất thấp:
“Sợ nàng cười ta.”
Ta ngẩn ra.
“Ta cười chàng làm gì?”
“Sợ nàng cảm thấy ta không giống dáng vẻ nàng thích.”
Lòng ta mềm nhũn.
Hóa ra người này ngay cả những chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng lo sợ.
Ta đưa tay nâng mặt chàng lên.
“Bùi Ngạn Khanh, ta thích chàng khi chàng lạnh lùng, cũng thích chàng khi chàng đỏ mặt; thích chàng kể chuyện phá án, cũng thích chàng lúc không biết nói lời ngon tiếng ngọt; thích chàng mặc đồ trắng, cũng thích chàng mặc bộ này.”
Chàng nhìn ta, trong mắt như chứa đầy những ánh sao vụn.
Ta nói từng chữ một:
“Không phải vì chàng mang dáng vẻ thế nào mà ta mới thích chàng.”
“Mà là vì chàng là Bùi Ngạn Khanh.”
Yết hầu chàng khẽ động.
Đột nhiên chàng cúi xuống hôn ta.
Nụ hôn này không giống sự kiềm chế thường ngày của chàng.
Có chút gấp gáp.
Có chút hỗn loạn.
Giống như một người cuối cùng cũng xác nhận mình đã tìm lại được thứ quý giá, vội vàng muốn lấy lại tất cả những nỗi sợ hãi từng đánh mất.
Ta bị chàng hôn đến mềm nhũn cả người, ngón tay siết chặt vạt áo chàng.
Những dòng chữ trước mắt ta loạn thành một nồi cháo.
【Hôn rồi! Hôn rồi!】
【Chương này ta sẵn sàng bỏ tiền ra xem!】
【Đừng che nữa, dòng chữ ơi!】
Ta nhắm mắt.
Lần này, ta không còn quan tâm chúng nói gì nữa.
30
Sau đó, ta và Bùi Ngạn Khanh đổi sang một cách sống khác.
Chàng vẫn bận.
Ta vẫn thích nghịch ngợm.
Điều khác biệt là chàng sẽ đáp lại ta.
Ta viết cho chàng những bài thơ tình sướt mướt.
Chàng sẽ nghiêm túc viết lời phê bên cạnh.
Ví dụ ta viết:
“Đêm nay trăng sáng người người ngắm, chẳng biết tướng công nơi phương nào.”
Chàng viết bên cạnh:
“Ở Đại Lý Tự, giờ Thân về nhà.”
Ta tức đến mức vò tờ giấy thành một cục.
Ngày hôm sau, chàng lại đặt một tờ giấy mới lên bàn trang điểm của ta.
Trên đó là nét chữ của chàng:
“Trăng ở trên trời, người ở trong tim.”
Ta nhìn hồi lâu, khóe môi muốn ép xuống cũng không được.
Những dòng chữ cũng theo đó mà chua chát.
【Sến quá.】
【Nhưng ngọt thật.】
【Bùi Ngạn Khanh, tên nhóc này, chàng lén học thêm sau lưng chúng ta đấy à?】
Ta hỏi chàng:
“Ai dạy chàng vậy?”
Bùi Ngạn Khanh bình thản đáp:
“Tự học.”
Thư An ở bên cạnh ho khan dữ dội.
Ta nheo mắt.
Ngay hôm đó, ta lục được ba quyển sách mới trong ngăn bí mật ở thư phòng.
《Làm thế nào để phu nhân mềm lòng》.
《Đàn ông ăn nói vụng về nhất định phải đọc》.
《Ba trăm câu thơ tình》.
Quyển nào cũng có chú thích.
Ta cười đến mức suýt lăn xuống đất.
Bùi Ngạn Khanh đỡ lấy ta, gương mặt lạnh lùng, tai lại đỏ bừng.
“Không được cười.”
Ta gật đầu:
“Được.”
Sau đó cười càng dữ hơn.
Chàng nhìn ta hồi lâu, đột nhiên nói:
“Bạch Cẩm Yên.”
“Ừ?”
“Tối nay ta mặc bộ đó.”
Tiếng cười của ta lập tức im bặt.
Cuối cùng Bùi Ngạn Khanh cũng thắng được một lần.
Những dòng chữ:
【Chiêu này hiệu quả, ghi nhớ lại.】
31
Ngày Đường Như Tuyết đính hôn, ta và Bùi Ngạn Khanh cùng đến chúc mừng.
Phu quân tương lai của nàng họ Chu, là một võ tướng trẻ tuổi rất thích cười.
Trong bữa tiệc, chàng ta bóc tôm cho Đường Như Tuyết, tay chân luống cuống nhưng vô cùng nghiêm túc.
Ngoài miệng Đường Như Tuyết thì chê bai, nhưng trong mắt lại tràn ngập ý cười.
Nhìn bọn họ, trong lòng ta đột nhiên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nữ chính hay nam chính gì chứ?
Định mệnh gì chứ?
Nói cho cùng, mỗi người đều nên có nơi thuộc về mình.
Trên đường về phủ, ta tựa vào vai Bùi Ngạn Khanh, mơ màng buồn ngủ.
Chàng giúp ta kéo lại áo choàng.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ta nghe chàng thấp giọng hỏi:
“Buồn ngủ à?”
“Ừ.”
“Ngủ đi, đến nhà ta gọi nàng.”
Ta nhắm mắt, đột nhiên hỏi:
“Bùi Ngạn Khanh.”
“Ừ?”
“Nếu một ngày nào đó chàng lại thấy ta không để ý đến chàng thì sao?”
Chàng suy nghĩ một chút.
“Hỏi cho rõ.”
“Nếu ta không chịu thừa nhận thì sao?”
“Tiếp tục hỏi.”
“Nếu ta chạy mất thì sao?”
Chàng nắm lấy tay ta, giọng rất nhẹ nhưng vững vàng:
“Đuổi theo.”
Ta mở mắt nhìn chàng.
“Bùi Thiếu khanh chẳng phải là người coi trọng quy củ nhất sao?”
Chàng cụp mắt, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên mu bàn tay ta.
“Trong quy củ không viết rằng phu nhân chạy mất thì không được đuổi theo.”
Ta bật cười.
Những dòng chữ trước mắt chậm rãi trôi qua:
【Đây mới là kết cục mà bọn họ nên có.】
【Không ai bắt buộc phải đi theo con đường cũ.】
【Bạch Cẩm Yên, đừng sợ, chàng ấy thật sự rất yêu nàng.】
Ta nhìn gương mặt vừa lạnh lùng vừa dịu dàng của Bùi Ngạn Khanh.
Đột nhiên cảm thấy những dòng chữ kia cũng không còn đáng ghét đến thế.
Ít nhất chúng đã khiến ta dừng lại, nhìn rõ những hiểu lầm giữa chúng ta.
Cũng khiến ta hiểu rằng, thích một người không thể chỉ dựa vào việc đoán ý.
Xe ngựa dừng trước cổng Bùi phủ.
Bùi Ngạn Khanh xuống xe trước, sau đó đưa tay về phía ta.
Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.
Lần này, không còn do dự.
Chàng nắm chặt tay ta, như đang nắm lấy một báu vật khó khăn lắm mới tìm lại được.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
“Tướng công.”
“Ừ.”
“Sau khi về, lấy chiếc áo trong kia ra.”
Bước chân Bùi Ngạn Khanh khựng lại.
Tai chàng đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Bạch Cẩm Yên.”
“Gì?”
“Nàng đứng đắn một chút.”
Ta cười tủm tỉm, nhích lại gần chàng.
“Không.”
Chàng nhìn ta.
Một lúc lâu sau, chàng khẽ bật cười.
“Được.”
Ánh trăng phủ kín con phố dài.
Ta nắm tay chàng, cùng bước vào trong phủ.
Trước đây, ta từng nghĩ yêu một người chính là một mình ồn ào chạy về phía người ấy.
Sau này ta mới hiểu.
Có những người trông thì lạnh lùng, nhưng thật ra đã đứng nguyên tại chỗ đợi từ rất lâu.
Chỉ là không dám đưa tay ra.
May mà lần này ta đã quay đầu.
Và chàng cũng đuổi theo ta.