Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta
6
Lúc này chàng mới từ từ uống.
Uống xong vẫn không buông tay, ngón tay hờ hững móc lấy tay áo ta.
Giống như sợ ta chạy mất.
Ta cúi đầu nhìn chàng.
“Bùi Ngạn Khanh, lúc tỉnh táo chẳng phải chàng rất giỏi nhẫn nhịn sao?”
Chàng sốt đến mức khóe mắt đỏ lên, giọng khàn khàn:
“Không nhịn được nữa.”
Tim ta run lên.
Chàng lại nói:
“Bạch Cẩm Yên, ta không muốn chúng ta ngủ riêng.”
“……”
“Không muốn nàng không đến tìm ta.”
“……”
“Không muốn nàng khách sáo với ta như vậy.”
“……”
Mỗi một câu chàng nói, lòng ta lại chua thêm một phần.
Cuối cùng chàng nhắm mắt lại, giống như cuối cùng cũng chịu nhận thua.
“Cũng không muốn nàng không thích ta.”
Nước mắt ta lập tức rơi xuống.
24
“Vậy tại sao chàng không nói?”
Bùi Ngạn Khanh mở mắt.
Nhìn thấy ta khóc, chàng rõ ràng hoảng hốt.
Chàng muốn ngồi dậy nhưng bị ta ấn trở xuống.
Giọng chàng khàn đặc:
“Ta sợ.”
Ta nghẹn lại:
“Chàng sợ gì?”
Chàng nhìn ta, ánh mắt vừa tỉnh táo vừa yếu đuối.
“Sợ nàng chỉ nhất thời thấy mới mẻ.”
“Sợ người nàng thích là người bị nàng trêu vài câu đã đỏ mặt kia.”
“Sợ ta nói thích nàng rồi, ngược lại nàng sẽ cảm thấy chẳng còn thú vị nữa.”
Ta ngẩn người.
Sao lại có người nghĩ như vậy chứ?
Bùi Ngạn Khanh nắm lấy góc tay áo ta, giọng càng lúc càng thấp.
“Từ nhỏ nàng đã được rất nhiều người cưng chiều, muốn thứ gì cũng có thể có được. Ta không giống nàng.”
“Bạch Cẩm Yên, ta chưa từng được ai kiên định lựa chọn.”
“Nàng quá nhiệt tình.”
“Nhiệt tình đến mức ta luôn cảm thấy, một ngày nào đó nếu nàng không thích ta nữa, nàng cũng sẽ rời đi rất nhanh.”
Ta há miệng, nhưng chẳng thể nói nên lời.
Hóa ra cả hai chúng ta đều đang sợ.
Ta sợ chàng phiền.
Chàng sợ ta rời đi.
Những dòng chữ chậm rãi trôi qua.
【Hóa ra nam chính vẫn luôn nghĩ mình mới là người thiếu cảm giác an toàn.】
【Hai người này sao có thể hiểu lầm nhau đến mức này chứ?】
【Đôi phu thê mạnh miệng, đáng đời bị ngược hơn chục chương.】
Ta vừa muốn khóc vừa muốn cười.
Bùi Ngạn Khanh vẫn nắm lấy tay áo ta.
Đầu óc mơ màng vì sốt, nhưng thế nào cũng không chịu buông.
“Bạch Cẩm Yên.”
“Ừ.”
“Nàng còn thích ta không?”
Ta không trả lời.
Ánh sáng trong mắt chàng từng chút một tối xuống.
Ta cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán chàng.
“Đợi bệnh khỏi rồi nói.”
Hàng mi chàng run lên dữ dội.
Sau đó, tai chàng đỏ bừng.
Sốt đến mức này rồi.
Vậy mà vẫn có thể đỏ tai.
25
Bùi Ngạn Khanh bệnh ba ngày.
Ta chăm chàng suốt ba ngày.
Ngày đầu tiên, chàng sốt đến mơ màng, nắm tay ta không chịu buông.
Ngày thứ hai, chàng tỉnh táo hơn một chút, bắt đầu sĩ diện, ngoài miệng nói không cần ta lo, nhưng tay vẫn túm lấy tay áo ta.
Ngày thứ ba, cuối cùng chàng cũng có thể xuống giường.
Việc đầu tiên chàng làm là sai người chuyển toàn bộ đồ đạc của ta ở Đông sương phòng về lại phòng chính.
Ta đứng ở cửa, nhìn Thư An và Tử Quyên bận rộn ra vào.
“Bùi Ngạn Khanh, ta đồng ý rồi sao?”
Chàng ho khẽ một tiếng, sắc mặt vẫn còn hơi tái sau trận bệnh.
“Nàng đã hôn ta.”
Mặt ta nóng lên:
“Đó là để thử xem chàng còn sốt hay không.”
“Dùng miệng thử?”
“……”
Những dòng chữ cười phát điên.
【Nam chính tiến bộ rồi, biết cãi lại rồi!】
【Nữ phụ đỏ mặt kìa hahaha.】
【Đây vẫn là vị Thiếu khanh mặt lạnh kia sao?】
Ta tức giận:
“Đem về hết cho ta!”
Bùi Ngạn Khanh nhìn sang Thư An.
Thư An lập tức cúi đầu, giả vờ không nghe thấy.
Tử Quyên cũng cúi đầu, giả vờ đang rất bận.
Ta: “……”
Bùi Ngạn Khanh bước đến trước mặt ta, thấp giọng nói:
“Ta không muốn ngủ riêng.”
Trong lòng ta lại vô dụng mà loạn nhịp.
“Vậy chàng nói một câu dễ nghe xem.”
Chàng khựng lại.
Ta nhướng mày:
“Không biết nói à?”
Bùi Ngạn Khanh im lặng rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng chàng lại rụt về như trước.
Nhưng chàng đột nhiên nắm lấy tay ta, tai đỏ đến mức gần như nhỏ máu.
“Phu nhân, thương ta một chút.”
Đầu óc ta “ong” một tiếng.
Những dòng chữ trực tiếp nổ tung như pháo hoa.
【A a a a a!】
【Nam chính, chàng học câu này ở đâu vậy!】
【Nữ phụ ngã chưa? Dù sao ta ngã rồi!】
26
Ta nghi ngờ chàng đang giả bệnh.
Hơn nữa còn có bằng chứng.
Bởi vì sau khi nói câu đó, chàng còn cố ý ho khẽ một tiếng.
Trông cứ như thật sự đáng thương lắm.
Ta nhìn chàng.
Biết rõ chàng đang bán thảm.
Nhưng vẫn không nhịn được.
“Chỉ lần này thôi.”
Trong mắt Bùi Ngạn Khanh thoáng hiện một nụ cười rất nhạt.
“Ừ.”
Sau này ta mới biết, mấy ngày đó Thư An đã mua cho chàng một đống sách đọc chơi.
Tên cuốn nào cũng khoa trương hơn cuốn nào.
Nào là 《Tướng công mặt lạnh truy thê ký》.
Nào là 《Phu nhân, đừng đi》.
Nào là 《Sổ tay bệnh nhân yếu đuối làm nũng》.
Lúc ta lôi chồng sách ấy ra, hiếm khi thấy Bùi Ngạn Khanh hoảng hốt như vậy.
“Không phải của ta.”
Ta nhìn những dòng ghi chú ngay ngắn trên từng trang sách.
“Bùi Ngạn Khanh, chàng còn tự mình chú thích này.”
Chàng im bặt.
Ta lật đến một trang.
Trên đó viết:
Câu này sến quá, không thể dùng.
Trang kế tiếp lại viết:
Câu này được, phu nhân có lẽ sẽ thích.
Ta cười đến đau cả bụng.
Bùi Ngạn Khanh đứng bên cạnh, mặt đỏ đến mức như sắp bốc cháy.
Cuối cùng chàng nổi giận, giật lấy quyển sách trong tay ta.
“Đừng cười nữa.”
Ta càng cố tình cười.
Chàng đột nhiên cúi người xuống, ép ta giữa giá sách và lồng ngực mình.
Tiếng cười lập tức im bặt.
Chàng cụp mắt nhìn ta, giọng khàn thấp:
“Cười nữa, ta sẽ làm theo những gì trong sách viết.”
Ta chớp mắt.
“Trang nào?”
Bùi Ngạn Khanh: “……”
Những dòng chữ:
【Nữ phụ, nàng thắng rồi.】
27
Vốn dĩ ta tưởng chuyện này cứ thế là xong.
Nhưng những dòng chữ vẫn chưa chịu yên.
Chúng đã trở nên khác trước.
Trước đây chúng cứ mở miệng là gọi ta là nữ phụ, gọi chàng là nam chính, gọi Đường Như Tuyết là nữ chính.
Bây giờ lại chia thành mấy phe.
【Ta tuyên bố, Bạch Cẩm Yên mới là nữ chính!】
【Đảng nguyên tác không phục, Đường Như Tuyết mới là nữ chính!】
【Các người không nhận ra cốt truyện đã lệch từ lâu rồi sao? Trong lòng nam chính từ đầu đến cuối đều là nữ phụ.】
【Có khi nào trong nguyên tác, nữ phụ hiểu lầm quá sâu, nam chính lại quá mạnh miệng, cuối cùng hai người cứ thế bỏ lỡ nhau không?】
Ta nhìn đến đau cả đầu.
Đúng lúc ấy, Đường Như Tuyết đến phủ đưa hồ sơ những vụ án cũ.
Ta không nhịn được hỏi nàng:
“Đường cô nương, cô từng nghe nói trong thoại bản có kiểu ‘người định mệnh’ chưa?”
Bàn tay đang cầm chén trà của Đường Như Tuyết khựng lại.
Nàng nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ kỳ lạ.
“Sao Bùi phu nhân đột nhiên hỏi chuyện này?”
Ta ấp úng.
Đương nhiên ta không thể nói rằng trước mắt ta lúc nào cũng xuất hiện một đống chữ, ngày ngày hét lên rằng nàng và phu quân ta mới là một đôi trời sinh.
Đường Như Tuyết dường như hiểu ra điều gì đó.
Nàng cười:
“Cho dù thật sự có cái gọi là định mệnh, ta nghĩ con người vẫn có thể thay đổi.”
Ta sững người.
“Đường cô nương tin chuyện đó sao?”
Nàng nhìn chén trà trong tay, nhẹ giọng nói:
“Lúc nhỏ, ta từng nằm mơ một giấc mơ rất dài.”