Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thần Linh Nghe Thấy Lời Cầu Nguyện Của Tôi
2
4
Tốc độ nói của Tiểu Ngô rõ ràng và mạnh mẽ. Từng lời từng chữ đều vang lên đanh thép, như muốn đập tan lời nói dối của hung thủ, buộc đối phương phải tự mình thừa nhận tội ác.
Nhưng cô ấy đã sai.
Những lời đe dọa và áp chế này không có tác dụng với tôi.
Ngược lại, tôi phải cảm ơn cô ấy vì đã cho tôi biết một điều: cảnh sát căn bản chưa tìm được bất kỳ bằng chứng thực tế nào.
Tất cả những thứ này chẳng qua chỉ là suy luận của họ mà thôi.
Nói cách khác, không có bằng chứng trực tiếp chứng minh rốt cuộc ai đã hại chết Từ Lỗi và Lâm Chi Nhã.
Lúc này, tôi không muốn tiếp tục giả vờ làm người nhà nạn nhân đau buồn nữa.
Tôi chỉnh lại mái tóc hơi rối, ngồi thẳng lưng, quay đầu nhìn nghiêng về phía tấm kính.
Trong tấm kính phản chiếu hình ảnh khóe môi tôi hơi cong lên.
Tôi thản nhiên trả lời:
“Tối qua đúng là tôi đã nhìn thấy họ. Thì sao?”
“Cảnh sát Tiểu Ngô, có lẽ cô không biết, thật ra tôi chẳng hề để tâm chuyện Từ Lỗi ngoại tình. Anh ta ở với ai, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Vậy thì lấy đâu ra chuyện tôi bị phản bội hay sỉ nhục như cô nói? Càng không thể nói đến chuyện tôi muốn giết chết họ.”
“Ngay từ ngày biết Từ Lỗi ngoại tình, tôi đã đề nghị ly hôn với anh ta. Là anh ta sống chết không chịu.”
Nói đến đây, khóe môi tôi thoáng hiện vẻ khinh miệt.
Từ Lỗi tham lam không biết đủ, nên mới rơi vào kết cục ngày hôm nay.
Quen anh ta mười năm, tôi hiểu rất rõ Từ Lỗi.
Thứ anh ta giỏi nhất chính là che giấu và ngụy trang.
Anh ta luôn cố xây dựng hình tượng một người đàn ông tốt, yêu vợ, chăm lo cho gia đình trước mặt người ngoài.
Nhưng thực chất lại là một kẻ ích kỷ và sĩ diện.
Tiểu Ngô vô cùng kinh ngạc.
Cô ấy ngồi trở lại ghế, trao đổi vài câu với viên cảnh sát trung niên, sau đó lại lấy ra một túi hồ sơ.
Từ bên trong, cô ấy lấy ra một tập tài liệu.
“Trước khi Từ Lỗi chết hai tháng, cô đã mua cho anh ta một hợp đồng bảo hiểm thương mại tai nạn với số tiền bồi thường rất lớn. Người thụ hưởng là chính cô. Cô giải thích chuyện này thế nào?”
Bảo hiểm thương mại tai nạn?
Đúng là một động cơ giết người quá hoàn hảo.
Nhưng họ đâu biết, đây mới chính là một trong những nguyên nhân khiến Từ Lỗi không chịu ly hôn.
“Các người cho rằng tôi làm vậy là vì khoản tiền bảo hiểm khổng lồ sao? Vậy chắc các người cũng đã điều tra ra, ngay trong ngày tôi mua hợp đồng bảo hiểm này cho anh ta, anh ta cũng mua cho tôi một hợp đồng bảo hiểm giống hệt. Người thụ hưởng được ghi tên chính anh ta.”
“Hơn nữa, chính anh ta là người chủ động xúi giục tôi mua bảo hiểm trước. Không tin thì có thể hỏi nhân viên bảo hiểm Vương Hạo. Anh ta còn là bạn của Từ Lỗi.”
Tôi bình thản trả lời tất cả câu hỏi của cô ấy, trên mặt không hề có chút dao động.
Ngay từ lúc Từ Lỗi mua cho tôi hợp đồng bảo hiểm trị giá lớn này, tôi đã đoán được ý đồ của anh ta.
Thấy không thể moi được điều mình muốn, sắc mặt Tiểu Ngô đã trở nên khó coi.
Quả nhiên vẫn còn trẻ, không đủ bình tĩnh.
“Ngày trước khi Lâm Chi Nhã xảy ra chuyện, chúng tôi phát hiện cô cũng từng đứng rất lâu ở chính nơi đó. Xin hỏi lúc ấy cô đang làm gì?”
Giọng cô ấy cũng vô thức cao lên.
“Tôi chỉ muốn đứng đó một lát để yên tĩnh cũng có vấn đề sao?”
Tôi bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
Cảnh sát Tiểu Ngô khẽ đập tay xuống bàn.
“Xin cô nghiêm túc lại!”
Viên cảnh sát trung niên bên cạnh lặng lẽ vỗ nhẹ vào cánh tay cô ấy, có lẽ đang nhắc cô ấy chú ý cảm xúc.
Qua cuộc trò chuyện giữa Tiểu Ngô và người cảnh sát kia, tôi biết viên cảnh sát trung niên họ Phùng.
5
Cảnh sát Phùng đứng dậy, trông như tùy ý dựa vào bàn, hai tay khoanh trước ngực, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, chăm chú nhìn tôi.
“Dương Chi, vậy chúng ta tạm thời không nói về Từ Lỗi. Nói về vài người khác.”
Anh ta lấy mấy tấm ảnh từ túi hồ sơ ra, lần lượt xếp ngay ngắn trên tấm bảng trước mặt tôi.
Anh ta chỉ vào tấm đầu tiên.
Đó là một người phụ nữ khoảng năm, sáu mươi tuổi, sắc mặt hơi vàng vọt, ánh mắt lộ vẻ tinh ranh và thực dụng, mái tóc uốn xoăn nhuộm vàng.
“Trương Nguyệt Hà, nữ, 55 tuổi. Một buổi sáng cách đây một năm, đột nhiên nhảy từ căn hộ ở tầng mười sáu xuống, tử vong tại chỗ.”
Nói xong, anh ta lập tức chỉ vào tấm thứ hai.
Đó là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt gầy gò, mắt tam giác, làn da ngăm đen cũng không che nổi vẻ cay nghiệt.
“Lý Quốc Minh, nam, 42 tuổi. Chín tháng trước, vào ban đêm, khi vợ đang ngủ say trong phòng ngủ, không hiểu vì sao anh ta lại treo cổ chết trong phòng khách. Sáng hôm sau vợ mới phát hiện.”
Anh ta không hỏi tôi bất kỳ câu nào mà chỉ lần lượt đọc tên và nguyên nhân tử vong của từng người.
“Hứa Tiểu Hy, nữ, 28 tuổi. Nửa năm trước, trong lúc chạy bộ ban đêm thì đột nhiên lên cơn đau tim, cấp cứu không kịp nên tử vong.”
“Phùng Tử Hiên, nam, 16 tuổi. Ba tháng trước, trên đường tan học, chiếc xe đạp đột nhiên mất lái, đâm vào công trường đang thi công, bị một thanh thép đâm xuyên tim và tử vong.”
Tổng cộng có bốn người.
Bốn tấm ảnh.
Bốn người đã chết.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bốn người này xuất hiện cùng nhau.
Trong đầu tôi đột nhiên dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả.
Những suy nghĩ vốn bình lặng như mặt hồ bỗng bị ném vào một hòn đá, phá tan sự tĩnh lặng trong tâm trí.
Cảnh sát Phùng chắc chắn cũng nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt tôi.
Anh ta không thu những tấm ảnh lại mà tiếp tục lấy thêm vài tấm khác đặt trước mặt tôi.
Đó là ảnh hiện trường tử vong của họ.
Người thì nhảy lầu, người treo cổ, người đột ngột phát bệnh, người gặp tai nạn.
Tư thế chết của mỗi người đều khác nhau.
Điểm giống nhau duy nhất chính là giờ đây tất cả đều đã trở thành những thi thể lạnh ngắt.
“Những người này, tôi nghĩ cô chắc chắn không xa lạ gì. Một năm trước cô đều từng có qua lại với họ. Cô thử suy nghĩ kỹ xem, có gì muốn nói không?”
Có thể nhìn ra anh ta có kinh nghiệm thẩm vấn rất phong phú, khả năng quan sát cũng cực kỳ nhạy bén.
Trong lúc Tiểu Ngô thẩm vấn tôi, anh ta vẫn luôn âm thầm quan sát.
Sự bình tĩnh của tôi, trong mắt anh ta, chính là một phản ứng bất thường.
Một người bình thường nhìn thấy nhiều người chết như vậy, sao có thể không sợ hãi?
“Cảnh sát Phùng, ý anh là cái chết của họ đều có liên quan đến tôi? Nhưng tôi căn bản không quen biết họ!”
Tôi hỏi ngược lại.
Phạm tội thì phải có động cơ.
Đạo lý này ai cũng hiểu.
“Dương Chi, cô không nói thì thực ra chúng tôi vẫn có thể điều tra ra. Chẳng qua chúng tôi muốn cho cô một cơ hội tự thú để được giảm nhẹ hình phạt.”
“Theo điều tra của chúng tôi, trước khi những người này chết, cô đều từng tìm gặp họ. Cô giải thích chuyện này thế nào?”
Không hổ là một cảnh sát hình sự kỳ cựu.
Sự uy hiếp mà anh ta đã tích lũy qua nhiều năm đối mặt với các nghi phạm hoàn toàn không phải thứ mà Tiểu Ngô có được.
Anh ta dường như đã biết tôi sẽ phủ nhận, nên sau đó lấy ra một tấm ảnh khác, chậm rãi đặt trước mặt tôi.
Ánh mắt anh ta mang theo vẻ thận trọng khó hiểu, tốc độ nói cũng chậm lại.
“Dương Chi, cô có biết con trai cô, Lạc Lạc, hiện giờ đang ở đâu không?”
Tôi nhìn vào tấm ảnh.
Trong ảnh là một cậu bé khoảng bốn tuổi, khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt cong cong đang nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh như chứa đầy những vì sao.
Đôi bàn tay nhỏ mềm mại đang cầm một quả bóng bay hình Ultraman.
Đó là bức ảnh tôi chụp khi đưa thằng bé đến công viên giải trí.
Lúc chụp bức ảnh này, tôi còn hỏi nó:
“Lạc Lạc, công viên vui không?”
“Vui ạ!”
Thằng bé lớn tiếng trả lời tôi, nụ cười rạng rỡ như ánh sao.
Tôi đã lưu giữ khoảnh khắc hạnh phúc ấy trong điện thoại.
Nhìn bức ảnh, khóe môi tôi tự nhiên cong lên.
Lạc Lạc khi đó vui biết bao…
Nhưng tại sao cảnh sát Phùng lại cho tôi xem ảnh của Lạc Lạc?
Tôi mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ khó hiểu, trả lời:
“Lạc Lạc sao? Hôm nay tôi đưa thằng bé đến trường mầm non rồi mà. Lát nữa 4 giờ rưỡi tôi còn phải đi đón nó tan học.”
Sau đó, tôi đột nhiên cảm thấy câu hỏi của anh ta có gì đó không bình thường, trong lòng vô cớ căng thẳng.
“Cảnh sát Phùng, anh hỏi chuyện Lạc Lạc để làm gì? Chẳng lẽ Lạc Lạc xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tôi chờ anh ta giải thích.
Sau khi nghe câu trả lời và nhìn phản ứng của tôi, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi suốt mấy phút.
Ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, hai hàng lông mày càng nhíu chặt hơn.
Trong sự kinh ngạc, anh ta đưa tay che miệng, không nói gì, cơ thể lùi lại vài bước.
Ánh mắt nhìn tôi vừa dò xét, vừa như chợt hiểu ra điều gì đó. Anh ta vô thức liếc về phía tấm kính một chiều.
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn anh ta vang lên.
Anh ta quay lại nhìn tin nhắn, sau đó như thể đã hạ quyết tâm, nói:
“Dương Chi, ngày Quốc tế Thiếu nhi một năm trước, cô còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?”
6
Đương nhiên là tôi nhớ.
Tôi chỉ vào tấm ảnh rồi nói:
“Bức ảnh anh cho tôi xem chẳng phải được chụp đúng vào ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6 một năm trước sao? Tôi đưa Lạc Lạc đi chơi, chơi xong thì chúng tôi về thẳng nhà.”
Tôi cảm thấy câu hỏi của cảnh sát Phùng vô cùng khó hiểu.
Đưa tôi đến đây là vì Từ Lỗi chết, họ nghi ngờ tôi, sau đó lại lôi ra một đống ảnh của những người đã chết, hỏi tôi xem cái chết của họ có liên quan đến tôi không?
Bây giờ lại quay sang hỏi chuyện Lạc Lạc.
Sự kiên nhẫn trong lòng tôi gần như đã cạn sạch.
Sáng nay vừa đưa Lạc Lạc đi học về đến nhà, tôi đã bị đưa thẳng đến đây. Quần áo hôm qua Lạc Lạc làm bẩn tôi còn chưa kịp giặt!
“À đúng rồi, cảnh sát Phùng, rốt cuộc các anh hỏi tới hỏi lui như vậy là muốn làm gì? Chuyện quan trọng bây giờ chẳng phải là đi tìm hung thủ thật sự sao?”
Nhìn thời gian đã gần trưa, trong lòng tôi có chút sốt ruột.
“Lát nữa 2 giờ tôi còn phải đi mua chiếc bánh cầu vồng mà Lạc Lạc thích nhất. Nếu các anh có vấn đề gì thì có thể hỏi nhanh một chút được không?”
Nếp nhăn hình chữ “Xuyên” giữa hai hàng lông mày của cảnh sát Phùng càng hằn sâu hơn.
Tôi nhận ra trong ánh mắt anh ta nhìn tôi thế mà lại có vài tia thương cảm.
Anh ta cầm điện thoại, mở cửa phòng thẩm vấn rồi đi ra ngoài.
Cảnh sát Tiểu Ngô cũng lập tức đi theo.
Chuyện gì vậy?
Sao đột nhiên lại không thẩm vấn nữa?
Nửa tiếng sau, cửa phòng thẩm vấn một lần nữa được mở ra.
Hai người lại xuất hiện.
Lần này, cả hai đều mang vẻ mặt như đã nắm chắc mọi thứ trong tay.
Cảnh sát Phùng bước đến trước mặt tôi, lấy tấm ảnh của Lạc Lạc đi, rồi đặt một tấm ảnh khác trước mặt tôi.
Anh ta hết sức nghiêm túc nói:
“Dương Chi, cô nhìn kỹ tấm ảnh này xem, người trong ảnh là ai?”
Người trong ảnh chính là Lạc Lạc của tôi.
Chỉ có điều hai mắt thằng bé nhắm nghiền, khuôn mặt đầy máu, nằm bất động trên giường, không còn chút sức sống nào.
Lạc Lạc của tôi chết rồi?
Vậy người tôi đưa đến trường mầm non sáng nay là ai?
Chắc chắn họ đang lừa tôi!
Đang cố gài tôi!
Mục đích là ép tôi nói ra ai là hung thủ giết Từ Lỗi!
Đúng!
Nhất định là như vậy!
“Cảnh sát Phùng, các anh có phải quá đáng quá rồi không! Tự mình không tìm được bằng chứng, bây giờ còn nguyền rủa cả một đứa trẻ năm tuổi! Lạc Lạc nhà tôi rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ!”
Nghĩ đến việc họ vì muốn kích động tôi mà bất chấp thủ đoạn như vậy, trong lòng tôi bùng lên một ngọn lửa giận dữ!
Tôi định đứng dậy đối chất với anh ta, nhưng chiếc ghế đã cản động tác đứng lên của tôi.
Cảnh sát Phùng nghiêm mặt, ánh mắt sắc như dao, một lần nữa nhắc nhở tôi:
“Dương Chi, cô đừng giả vờ nữa! Từ Thần Lạc đã chết từ một năm trước rồi!”
7
Lạc Lạc chết rồi?
Câu nói ấy khiến đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Hai tay tôi đập mạnh xuống mặt bàn, muốn lao tới tranh luận với họ.
“Lạc Lạc nhà tôi không thể chết được! Các người đúng là một lũ lừa đảo!”
Phản ứng dữ dội của tôi dường như đã nằm trong dự liệu của họ.
Rất nhanh, hai nữ cảnh sát đã giữ chặt người tôi, ép tôi ngồi trở lại.
“Cô tự mình xem những đoạn video này đi…”
Cảnh sát Phùng chiếu trước mặt tôi vài đoạn camera giám sát.
Đoạn đầu tiên là cảnh tôi cãi nhau với một người khác trên xe buýt.
Đoạn thứ hai là cảnh tôi và Lạc Lạc xuống xe buýt.
Đoạn thứ ba là cảnh xe cấp cứu bị người khác chặn giữa đường.
Đoạn thứ tư là cảnh tôi ở bệnh viện, cầu xin bác sĩ cứu Lạc Lạc.
Xem xong, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu mà không có bất kỳ phản ứng nào.
Lâu đến mức dường như thời gian cũng bị ép phải ngừng lại.
Tôi không tin những gì mình vừa nhìn thấy.
Toàn thân cứng đờ, đôi mắt chết lặng nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên camera, như thể phải nhìn đến khi đâm thủng màn hình mới chịu dừng lại.
Miệng tôi không ngừng lẩm bẩm:
“Không thể nào! Lạc Lạc vẫn còn sống! Thằng bé vẫn còn sống! Sáng nay lúc thức dậy, nó còn cười với tôi mà…”
Tôi nhớ lại tất cả rồi!
Nhưng tôi thà rằng mình chẳng nhớ được gì cả.
Nếu ngày hôm đó tôi không gặp những người kia, Lạc Lạc căn bản sẽ không chết!
Thằng bé cũng sẽ không phải mang tiếng “đứa trẻ hư” ngay cả sau khi đã chết!
Từng cảnh tượng ký ức lần lượt ùa vào tâm trí tôi.
Đó là chuyện mà cả đời này tôi không muốn nhớ lại nhất.
Những ký ức ấy khiến trái tim tôi như bị ai đó móc rỗng.
Nỗi đau như độc dược thấm vào lồng ngực, khiến người ta nghẹt thở.