Thần Linh Nghe Thấy Lời Cầu Nguyện Của Tôi

3

8
Ngày hôm đó là Quốc tế Thiếu nhi 1/6, cũng là thứ Bảy.

Công ty Từ Lỗi nói đột nhiên có việc gấp cần tăng ca, anh ta lái xe đi.

Tôi một mình đưa Lạc Lạc ra khỏi khu vui chơi, sau đó chọn đi xe buýt về nhà.

Khi chúng tôi lên xe, vừa hay chỉ còn lại một chỗ trống.

Tôi để Lạc Lạc ngồi xuống, còn mình đứng bên cạnh ghế của thằng bé.

Vừa mới ngồi xuống, phía sau đã vang lên giọng một người phụ nữ:

“Ôi trời, con nhà ai mà vô lễ thế này! Chẳng biết nhường ghế cho người già à?”

Tôi quay đầu nhìn “người già” được nhắc đến kia. Tinh thần của bà ta còn khỏe khoắn hơn tôi nhiều, nên tôi chẳng buồn để ý.

Bởi vì đã chơi cả ngày ở khu vui chơi, Lạc Lạc đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Ai cũng mệt cả.

Nào ngờ người phụ nữ “cao tuổi” kia lại không chịu thôi.

“Nhìn là biết ngay một đứa trẻ hư không được dạy dỗ, mẹ nó cũng thế! Đúng là vô văn hóa!”

Bà ta nói tôi thế nào cũng được, nhưng tôi không thể chịu nổi việc bà ta ăn nói bậy bạ về Lạc Lạc.

“Không nhường ghế cho bà thì là trẻ hư, vô văn hóa sao? Với lại cái ghế này là ghế riêng của bà à? Nhìn bà cũng đâu có lớn tuổi lắm, tại sao lại bắt một đứa trẻ phải nhường ghế cho bà?”

Lời nói của tôi khiến bà ta lập tức nổi đóa.

Cuộc cãi vã bùng nổ.

Bà ta chẳng khác gì một mụ đàn bà chanh chua, lao vào tôi gào thét, khóc lóc om sòm, còn túm lấy tôi, nói tôi bắt nạt một người già như bà ta.

Lạc Lạc bị dọa đến bật khóc. Thằng bé không biết mình đã làm sai chuyện gì.

Tiếng khóc của đứa trẻ khiến các hành khách khó chịu. Những người không hiểu đầu đuôi câu chuyện lần lượt kéo đến trách móc tôi, nói tôi không nên để con mình làm ồn trên xe, thậm chí còn lấy điện thoại ra quay video.

Sau đó, để không ảnh hưởng đến việc xe buýt lưu thông bình thường, tài xế muốn chuyện lớn hóa nhỏ nên yêu cầu tôi và Lạc Lạc xuống xe, đợi chuyến tiếp theo.

Tôi an ủi Lạc Lạc rồi quyết định bắt taxi về nhà.

Nhưng tai nạn xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

Chúng tôi vừa lên taxi thì một chiếc xe chở cát chạy với tốc độ cao từ phía sau lao tới.

Cú va chạm mạnh bất ngờ khiến thế giới trước mắt tôi lập tức đảo lộn.

Đến khi lấy lại được tỉnh táo, tôi chỉ thấy Lạc Lạc toàn thân đầy máu đang nằm trên mặt đất.

Tôi ôm thằng bé vào lòng.

Hơi thở yếu ớt, nó nói với tôi:

“Mẹ ơi, con đau quá…”

Trên đường xe cấp cứu của chúng tôi lao nhanh đến bệnh viện, lại bị hai chiếc xe vừa va quệt chắn ngang đường…

Trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện, tôi đầy mong đợi nhìn bác sĩ.

Nhưng ông chỉ tiếc nuối lắc đầu:

“Thật sự xin lỗi. Nếu được đưa đến sớm hơn mười phút, có lẽ vẫn còn cơ hội cứu sống…”

Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ cảm thấy đất trời trước mắt tối sầm.

9
Con trai tôi, Lạc Lạc, đã chết vào ngày Quốc tế Thiếu nhi.

Đáng lẽ đó phải là ngày vui nhất của thằng bé, vậy mà cuối cùng lại trở thành ngày giỗ của nó…

Có người mẹ nào có thể chấp nhận được cú đả kích nặng nề như vậy?

Tôi tự nhốt mình trong thế giới chỉ có tôi và Lạc Lạc, sống trong ảo tưởng rằng Lạc Lạc vẫn còn sống.

Tôi tin chắc Lạc Lạc đang ở một nơi nào đó trên thế giới, chỉ là thằng bé đang chơi trốn tìm với tôi mà thôi.

Ngày nào tôi cũng đến trạm xe buýt tìm nó.

Tôi đi chuyến xe buýt cuối cùng mà Lạc Lạc từng đi trước khi xảy ra chuyện, hỏi từng người xem họ có nhìn thấy con trai tôi hay không…

Họ đều mắng tôi, chẳng ai chịu để ý đến tôi.

Từ Lỗi đã đưa tôi về nhà.

Cuối cùng, trong tủ quần áo ở phòng của Lạc Lạc, tôi đã tìm thấy nó.

Nó vẫn luôn mỉm cười với tôi, nhưng chưa bao giờ nói chuyện…

Ngày đêm tôi ôm nó trong lòng, không chịu buông tay, sợ rằng chỉ cần buông ra một giây thôi, nó sẽ lại chảy máu không ngừng.

Mỗi lần tôi muốn đưa Lạc Lạc ra ngoài chơi hoặc đưa nó đến trường mầm non, Từ Lỗi lại cãi nhau với tôi.

Tôi mắng anh ta chẳng quan tâm gì đến Lạc Lạc.

Anh ta lại nói tôi đang khiến cuộc sống của anh ta thêm phiền phức.

Đối với Từ Lỗi, tôi ngày càng nguội lạnh và thất vọng.

Tôi chỉ quan tâm đến Lạc Lạc của mình…

Mà hôm nay, cái chết của Từ Lỗi cùng những câu hỏi của cảnh sát đã kéo tôi ra khỏi thế giới hư ảo, trở về với cuộc sống thực tại.

Buộc tôi phải đối mặt với cơn ác mộng đáng sợ mà bấy lâu nay tôi luôn trốn tránh.

10
Cảnh sát Tiểu Ngô đặt thêm vài đoạn video trước mặt tôi, cẩn thận thăm dò:

“Dương Chi, Lạc Lạc mà cô nói… có phải chính là con gấu bông màu nâu mà cô đang ôm trong lòng không?”

Đến lúc này, ký ức mới hoàn toàn trở lại.

Những hình ảnh trong video, trong ký ức của tôi vẫn luôn là thế này:

— Là tôi đưa Lạc Lạc đến trường, chờ đến giờ tan học rồi đón thằng bé về;

— Là tôi đưa Lạc Lạc đến cửa hàng tạp hóa mua đồ chơi, ông chủ cửa hàng nhiệt tình chào hỏi Lạc Lạc;

— Là tại khu vui chơi gần khu dân cư, tôi lặng lẽ ngồi bên cạnh, nhìn Lạc Lạc chơi cầu trượt cùng những đứa trẻ khác.

Nhưng trên thực tế, tất cả những cảnh tượng ấy đều vô cùng kỳ quái.

Tôi đẩy một chiếc xe trẻ em, trên xe là con gấu bông màu nâu mà Lạc Lạc yêu thích nhất.

Tôi vừa đi vừa tự nói chuyện với không khí.

Buổi sáng, tôi đưa con gấu bông đến trường mầm non nơi Lạc Lạc từng học, để nó chào các giáo viên.

Đến giờ tan học buổi chiều, tôi đúng giờ xuất hiện trước cổng trường, ôm con gấu bông trong tay, nói lời tạm biệt với các giáo viên.

Còn trên chiếc cầu trượt trong khu vui chơi, chỉ có một mình con gấu bông cô độc nằm đó.

Bầu trời đang mưa.

Cho dù cả con gấu bông và tôi đều bị nước mưa làm ướt sũng, tôi vẫn chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn.

Giống như linh hồn đã bị rút cạn, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng.

Trong tất cả những đoạn camera giám sát, Lạc Lạc chưa từng xuất hiện…

Lạc Lạc — từ đầu đến cuối, chỉ tồn tại trong ý thức của tôi mà thôi.

Tôi ôm chặt cái đầu đang căng tức.

Hình bóng Lạc Lạc dần trở nên mờ nhạt rồi tan biến.

Cuối cùng, nó biến thành con gấu bông màu nâu, vô hồn đối diện với tôi.

11
Khi một lần nữa phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn ấy, chẳng khác nào vết thương đã đóng vảy bị bóc ra lần nữa, máu thịt lộ ra đau đớn.

Nghĩ đến cái chết của Lạc Lạc, một ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén bùng lên trong lòng tôi.

Khóe mắt đỏ hoe, tôi chộp lấy cánh tay cảnh sát Phùng, điên cuồng hét lên:

“Chính bọn họ đã giết Lạc Lạc! Bọn họ chết là đáng đời! Ngay cả thần linh cũng không thể nhìn nổi nữa, nên đã đưa những kẻ ác đó xuống địa ngục!”

Câu nói của tôi khiến ánh mắt cảnh sát Phùng lập tức sáng lên.

“Thần linh? Vậy cô nói cụ thể xem thần linh là thế nào?”

Tôi nghiêng đầu, giống như đang cố gắng suy nghĩ.

Sau đó, tôi thần bí hạ thấp giọng:

“Cảnh sát Phùng, tôi lén nói cho anh một bí mật nhé. Tôi đã cầu nguyện với thần linh một điều ước! Tôi ước tất cả những kẻ đã hại chết Lạc Lạc đều phải chết…”

“Sau đó, bọn họ thật sự chết hết!”

“Anh nói xem, có thần kỳ không?”

Cảnh sát Phùng càng nhíu chặt mày hơn. Anh ta không cho rằng cái chết của những người này chỉ đơn thuần là sự trùng hợp.

Anh ta cần thêm thông tin.

“Thần linh mà cô nói trông như thế nào?”

Tôi bật cười.

Nụ cười âm u, quỷ dị. Tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêm nghị, nặng nề của cảnh sát Phùng.

“Cảnh sát Phùng, có phải anh cũng có người muốn giết, cũng muốn cầu nguyện với thần linh không? Có phải không?”

Cảnh sát Tiểu Ngô đứng bên cạnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, nhỏ giọng nói:

“Đúng là một kẻ điên, cứ lẩm bẩm mê tín gì đâu… Giờ còn lôi cả thần linh vào…”

Cô ấy định dùng sức gỡ tay tôi ra, nhưng bị cảnh sát Phùng ngăn lại.

Dường như anh ta rất hứng thú với những lời tôi nói, ánh mắt trầm xuống, tiếp tục hỏi:

“Dương Chi, cô đã cầu nguyện với thần linh của mình như thế nào? Cô từng gặp hắn chưa?”

Tôi ngừng cười, buông cánh tay anh ta ra.

Tôi căng thẳng đưa mắt nhìn quanh, giống như trong không khí đang có một thứ gì đó bất an âm thầm dõi theo mình.

Tôi cảnh giác nhìn cảnh sát Phùng.

“Không được nói! Ngài ấy ở khắp mọi nơi, mọi lúc. Những phàm nhân như các người không xứng biết đến sự tồn tại của ngài ấy!”

Cảnh sát Tiểu Ngô có vẻ thật sự không nhịn nổi nữa.

“Đội trưởng Phùng, nhìn là biết cô ta có vấn đề về thần kinh rồi. Đừng lãng phí thời gian với cô ta nữa.”

Nhưng đôi mày của cảnh sát Phùng lại càng nhíu chặt hơn, dường như có một ý nghĩ nào đó sắp sửa bật ra trong đầu.

“Thần linh… giết người… ở bên cạnh…”

Đột nhiên, anh ta như nghĩ ra điều gì đó.

Đúng lúc này, điện thoại của cảnh sát Tiểu Ngô vang lên báo có tin nhắn.

Cô ấy cầm điện thoại lên, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

“Đội trưởng Phùng, phòng kỹ thuật vừa phát hiện thêm manh mối trong nhà Dương Chi!”

Cảnh sát Phùng quay lưng lại xem nội dung trên điện thoại, sắc mặt cũng trở nên giống hệt Tiểu Ngô.

“Tiểu Ngô, trước tiên đưa Dương Chi đi giám định tâm thần!”

Khi bị áp giải ra khỏi phòng thẩm vấn, tôi mơ hồ nghe thấy giọng cảnh sát Phùng phía sau:

“Bảo lão Trương lục soát toàn bộ nhà Dương Chi một lần nữa! Sau đó bảo phòng kỹ thuật kiểm tra những camera đó… Bao gồm cả camera trong ba tháng trước khi bốn người chết…”

Không ai chú ý đến việc tôi âm thầm thở phào.

Vẻ căng thẳng vừa rồi lập tức biến mất, cả người như trút được gánh nặng.

Chuyện này càng lúc càng thú vị rồi.

12
Tôi không sợ cảnh sát điều tra.

Tôi càng sợ họ không chịu điều tra.

Bảo tôi giết người, vậy họ phải tìm được bằng chứng.

Đúng như tôi dự liệu, tôi được chẩn đoán mắc chứng rối loạn tâm thần từng cơn, được đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị, đồng thời vẫn phải chờ cảnh sát đến thẩm vấn bất cứ lúc nào.

Phía cảnh sát vẫn chưa có đủ bằng chứng để chứng minh chính tôi đã giết những người kia.

Họ cần thêm nhân chứng và vật chứng để chứng minh những người này không chết vì tai nạn, cũng không phải tự sát, mà là bị người khác sát hại.

Dù sao thì cái chết của họ cũng quá mức trùng hợp, đúng không?

Tôi từng ngày đêm nhẩm đi nhẩm lại tên của bốn người đã chết này, sợ rằng mình sẽ quên.

Trương Nguyệt Hà — cậy mình lớn tuổi, tranh giành ghế ngồi, dọa Lạc Lạc khóc rồi còn quay sang đổ lỗi cho chúng tôi.

Lý Quốc Minh — tài xế xe buýt, chỉ biết chuyện lớn hóa nhỏ, vì muốn dàn xếp cho xong chuyện mà bắt mẹ con tôi xuống xe.

Hứa Tiểu Hy — xe chỉ va quệt nhẹ nhưng nhất quyết không chịu nhường đường cho xe cấp cứu, khiến thời gian cứu chữa tốt nhất của Lạc Lạc bị chậm trễ.

Phùng Tử Hiên — đăng video về Lạc Lạc lên mạng, khiến những người không biết rõ sự thật bị dẫn dắt và tùy tiện buông lời phỉ báng thằng bé.

Bọn họ dựa vào đâu mà được sống?

Sự cố tình gây chuyện của Trương Nguyệt Hà, sự vô trách nhiệm của Lý Quốc Minh, sự ích kỷ của Hứa Tiểu Hy, những lời bịa đặt vô căn cứ của Phùng Tử Hiên…

Trong mắt tôi, bọn họ chính là hung thủ.

Tôi biết pháp luật dành cho họ hình phạt quá nhẹ.

Bọn họ đều phải trả giá lớn hơn cho những gì mình đã làm!

Ví dụ như…

mạng sống của chính họ!

13
Vì vậy, khi cảnh sát Phùng và Tiểu Ngô một lần nữa đến bệnh viện tìm tôi, tôi chẳng hề bất ngờ.

Bằng chứng rồi sẽ được tìm thấy.

Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Lần này, đầu óc tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Cảnh sát Phùng đi thẳng vào vấn đề:

“Dương Chi, chúng tôi đã tìm thấy một lượng lớn camera siêu nhỏ trong nhà cô, bao gồm cả phòng ngủ và nhà vệ sinh. Chúng tôi nghi ngờ có người đang theo dõi cuộc sống của cô. Những lời cô nói, những việc cô làm đều đã bị người đó nghe thấy hoặc nhìn thấy.”

“Trong một năm qua, bên cạnh cô có xảy ra chuyện gì bất thường không? Hoặc cô có từng bị ai đó theo dõi không?”

Tôi sững người vài giây.

“Chuyện này… ai mà biến thái vậy?”

Tôi cố gắng suy nghĩ thêm.

“Chẳng lẽ là Từ Lỗi?”

Cảnh sát Phùng lắc đầu.

“Không phải Từ Lỗi. Cô suy nghĩ kỹ xem, có khoảng thời gian nào hoặc ngày nào trong nhà không có ai, hoặc chìa khóa đột nhiên biến mất không?”

Tôi ôm đầu, giống như đang vắt óc suy nghĩ.

“Tôi không nhớ ra được… Từ sau khi Lạc Lạc chết, đầu óc tôi rối bời, rất nhiều chuyện tôi đã không còn nhớ rõ nữa.”

Cảnh sát Phùng không tiếp tục hỏi nữa.

Đúng lúc hai người họ đứng dậy chuẩn bị rời đi, y tá bệnh viện vừa hay mang một hộp trái cây đến chỗ tôi.

“Dương Chi, người bạn này của cô tốt với cô thật đấy. Ngày nào cũng rửa sạch một loại trái cây rồi đóng hộp mang đến, chẳng ngày nào trùng nhau. Hiếm có thật!”

Tôi nhận hộp trái cây, mỉm cười với y tá:

“Cảm ơn chị đã mang giúp tôi. Thật ra tôi cũng không biết là ai lại chu đáo đến vậy…”

Vừa định bước ra khỏi cửa phòng bệnh, cảnh sát Phùng lập tức dừng bước. Anh ta trao đổi ánh mắt với Tiểu Ngô rồi đi về phía quầy y tá.

Tôi vừa ăn nho, khóe môi vừa cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Nửa tiếng sau, họ quay lại. Cảnh sát Phùng lục trong điện thoại một tấm ảnh rồi đưa cho tôi xác nhận.

Tôi chỉ nhìn một cái đã biết người trong ảnh là ai.

“Đây chẳng phải Triệu Tiểu Minh sao? Ông chủ cửa hàng tạp hóa… Lạc Lạc rất thích anh ấy. Mỗi lần nhìn thấy Lạc Lạc, anh ấy đều cho thằng bé vài món đồ chơi nhỏ… Anh ấy làm sao vậy?”

Tôi hỏi ngược lại.

Cảnh sát Phùng không trả lời mà vẻ mặt lập tức vui mừng, vội vàng gọi điện.

“Lão Trương, mau bắt người! Ông chủ cửa hàng tạp hóa Triệu Tiểu Minh!”

14
Lần tiếp theo cảnh sát Tiểu Ngô tìm tôi, thái độ của cô ấy dịu dàng hơn trước rất nhiều.

“Dương Chi, chúc mừng cô, cô đã được loại khỏi diện tình nghi!”

Cô ấy lại đưa tôi đến phòng thẩm vấn kia.

Chỉ có điều lần này, từ phía sau tấm kính một chiều, nhìn xuyên qua lớp kính, tôi nhìn thấy một người quen.

Người đó có vóc dáng trung bình, để tóc ngắn sát đầu, làn da hơi ngăm, mặc bộ quần áo rộng rãi thoải mái. Ngũ quan bình thường, thuộc kiểu người hoàn toàn chìm giữa đám đông, chẳng khiến ai phải nhìn thêm một lần.

Tiểu Ngô chỉ người đó rồi nói với tôi:

“Chúng tôi đã điều tra rõ. Triệu Tiểu Minh chính là người lắp đặt những camera siêu nhỏ trong nhà cô, đồng thời cũng là nghi phạm liên quan đến vụ sát hại Từ Lỗi, Lâm Chi Nhã và bốn người khác. Lần này đưa cô đến đây là cần cô xác nhận danh tính.”

Tôi cẩn thận nhìn kỹ một lúc, sau đó thận trọng và chậm rãi trả lời:

“Đúng, chính là Triệu Tiểu Minh. Nhà tôi thường xuyên mua gạo và dầu ăn ở chỗ anh ấy. Có lúc đồ quá nặng, anh ấy còn giúp tôi mang về tận nhà. Anh ấy cũng khá tốt bụng, sao lại có thể…”

Giống như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tôi đột nhiên ngẩng đầu.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...