Thiện Ác Cuối Cùng

5

18
Trước khi gõ cửa nhà họ Vương.

Tôi mở camera trước soi lại bản thân.

Mặt chưa rửa.

Râu chưa cạo.

Tóc tai rối bù.

Thấy mình vẫn còn chưa đủ thảm hại, tôi tiện tay xé thêm vài đường trên chiếc sơ mi.

Cửa vừa mở.

Vương Thụ Thân nhìn thấy tôi thì lập tức sa sầm mặt.

“Sao lại là mày?”

Giờ đây hắn đang ở thời kỳ đắc ý nhất.

Từ đầu đến chân đều là đồ hiệu, nhìn qua cũng biết giá không hề rẻ.

“Cút xa tao ra!”

“Tao không muốn nhìn thấy mày!”

Nói xong liền định đóng cửa.

Tôi lập tức dùng chân chặn lại rồi cứng rắn chen vào trong.

Trong phòng sáng trưng.

Trên bàn bày đầy rượu vang, giò heo, cua lông.

Đúng là sống sung sướng.

Bên cạnh bao thuốc lá còn đặt một chiếc chìa khóa xe BMW.

Đến cả xe cũng mua trả góp rồi sao?

Có mấy quả thận mà tiêu xài dữ vậy?

“Mẹ kiếp!”

“Mày muốn chết đúng không?”

Vương Thụ Thân xắn tay áo, định lao tới.

Tôi lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương.

“Tiền viện phí của em gái tôi... ông vẫn chưa trả.”

“Nhà tôi... thật sự hết tiền rồi.”

Hắn phá lên cười.

“Ồ?”

“Đòi tiền viện phí à?”

“Hôm trước chẳng phải oai phong lắm sao?”

“Giờ lại biết đến xin tiền tao rồi?”

Vương Mộng Dao lúc ấy cũng bước ra.

Nó nhìn tôi đầy khinh bỉ rồi hừ lạnh một tiếng.

Đã gần hai tháng trôi qua.

Lời đe dọa ngày ấy của tôi mãi vẫn chưa thành hiện thực.

Nó đã chẳng còn sợ tôi nữa.

“Ôi chà.”

“Tao cứ tưởng ăn mày nào đến xin cơm.”

“Hóa ra là anh trai yêu quý của Trần Tiểu Đào.”

“Hết tiền rồi à?”

Nó định đưa tay bóp cổ tôi.

Nhưng vì thấp hơn tôi quá nhiều.

Nếu phải kiễng chân thì khí thế sẽ mất sạch.

Thế nên nó đành bỏ cuộc.

Chỉ còn biết nghiến răng nhìn tôi.

“Cả nhà chúng mày đúng là giỏi diễn.”

“Trần Tiểu Đào giả vờ ngây thơ.”

“Mày giả vờ hung dữ.”

“Không phải rất biết diễn sao?”

“Giờ diễn tiếp đi.”

Nhắc đến diễn...

Vương Thụ Thân đúng là người trong nghề.

Hắn quay vào phòng ngủ rồi cầm ra một xấp tiền mặt, đập mạnh xuống bàn.

“Thấy chưa?”

“Tao có rất nhiều tiền.”

“Nhà chúng mày chỉ bán hoa quả ngoài chợ.”

“Đã bao giờ nhìn thấy nhiều tiền thế này chưa?”

Tôi im lặng.

Hắn càng thêm đắc ý.

“Tao có tiền.”

“Nhưng tao thích thì tao không trả.”

“Mày làm gì được tao?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Cứ báo.”

“Hai bên đi theo pháp luật.”

“Tao cứ kháng cáo mãi.”

“Kéo dài mãi.”

“Thà đưa tiền cho luật sư còn hơn đưa cho nhà mày một đồng.”

Tôi thầm bật cười.

Ông nói đúng.

Chỉ tiếc...

Luật sư sau này, e rằng ông sẽ không còn đủ tiền để thuê nữa.

“Em gái tôi bị con gái ông đánh đến mức phải nhập viện.”

“Thì sao?”

Vương Mộng Dao lắc lư cái đầu, cười hả hê.

“Tao nghe nói nó còn tự sát.”

“Tiếc thật.”

“Sao không chết luôn đi?”

Không đợi nó nói hết.

Tôi vung nắm đấm.

“Bốp!”

Một cú đấm thẳng vào mặt.

Nó lập tức bật khóc thét.

Sảng khoái.

Tôi đã muốn đánh nó từ rất lâu rồi.

Vương Thụ Thân sửng sốt mất một giây rồi vớ lấy chai rượu lao về phía tôi.

Tôi nhấc chân.

Một cú đá trúng bụng.

Hắn lập tức ngã lăn ra đất.

Hơn một tháng qua theo hai anh em lực lưỡng luyện tập vài chiêu.

Đối phó với một gã trung niên bụng bia đầu hói như hắn...

Hoàn toàn không thành vấn đề.

Cha con nhà họ.

Một kẻ khóc.

Một kẻ gào.

Tôi thay nhau tặng mỗi người vài cái tát.

Đánh đến khi hả giận.

Tôi nhổ một bãi nước bọt xuống sàn.

Rồi quay người bỏ đi.

Vừa xuống tới tầng dưới.

Đằng sau đã vang lên tiếng gào rú như lợn bị chọc tiết của Vương Thụ Thân.

“Tao sẽ giết cả nhà mày!”

Tôi khẽ cong khóe miệng.

Ồ...

Tôi sợ quá.

 

 
 

19
Hôm ấy.

Vận may của Vương Thụ Thân tốt đến kỳ lạ.

Hắn gần như càn quét cả bàn bài, đánh đâu thắng đó, chỉ trong hơn hai tiếng đồng hồ đã bỏ túi hơn hai mươi vạn tệ, thắng đến mức những người cùng bàn chẳng còn ai dám tiếp tục ngồi chơi với hắn nữa.

Đương nhiên...

Đó đều là sự sắp đặt của ông chủ sòng bạc.

Người chia bài là một tay lão luyện chuyên dùng kỹ thuật gian lận.

Đám ngồi cùng bàn đều là người của sòng bạc, nhiệm vụ duy nhất của họ chỉ là phối hợp diễn cho tròn vai.

Hạo Tử đứng lẫn trong đám đông, nở nụ cười đầy ác ý.

“Không khí đã được hâm nóng đủ rồi.”

“Đến lượt mày.”

“Ráng chịu một chút.”

Vừa dứt lời...

Nó tung một cú đá thẳng vào ngực tôi.

“Mẹ kiếp!”

“Mày dám gian lận!”

Cú đá ấy chẳng hề nương chân.

Ngực tôi đau nhói, suýt nữa không thở nổi.

“Tôi không gian lận!”

Tôi ôm ngực gào lên.

“Các người không giữ lời!”

“Tôi thắng tiền mà không cho mang đi!”

Ông chủ sòng bạc lập tức bước tới, giật mạnh tay áo tôi lên, kẹp ra một lá bài đã được giấu sẵn bên trong.

“Thế cái này là cái gì?”

Ông ta cười khẩy.

“Thằng ranh.”

“Dám giở trò trước mặt tao?”

“Hồi mày còn chưa cai sữa...”

“Tao đã ngồi trên chiếu bạc rồi!”

Nói xong, ông ta đẩy mạnh một cái.

Lưng tôi đập vào bàn cược.

Tiếng quân bài và chip rơi loảng xoảng khắp nơi.

“Đánh nó!”

Đúng lúc ấy...

Vương Thụ Thân chen từ ngoài vào.

Vừa nhìn thấy tôi, hai mắt hắn lập tức sáng lên.

“Chuyện gì vậy?”

Ông chủ ngậm điếu thuốc, khinh khỉnh đáp:

“Ông Vương.”

“Thằng nhãi này dám gian lận ngay trước mắt tôi.”

“Haha!”

Vương Thụ Thân cười lớn đầy khoái trá, ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên mặt tôi.

“Cuối cùng...”

“Mày cũng rơi vào tay tao.”

“Ông Vương quen nó à?”

“Nể mặt ông.”

“Nếu là người quen thì cứ đưa nó đi.”

“Quen chứ.”

Vương Thụ Thân nghiến răng ken két.

“Quen đến tận xương tủy.”

Tôi cắn răng đứng dậy.

“Cho dù ván gian lận không tính...”

“Thì tôi vẫn còn hơn hai vạn tiền thắng.”

“Tôi phải mang số tiền đó đi.”

Ông chủ vừa định giẫm xuống.

“Mẹ mày...”

Vương Thụ Thân liền đưa tay ngăn lại.

“Thôi.”

“Thằng nhóc này cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Hơn hai vạn thôi.”

“Cho nó mang đi.”

Ông chủ gật đầu.

“Nếu ông Vương đã mở lời.”

“Coi như tôi tặng nó.”

Tôi cầm tiền, lảo đảo bước sang một bàn cược khác rồi đặt chip.

Ông chủ lập tức quát lớn.

“Mày còn dám chơi nữa?”

“Tôi cần tiền.”

Tôi nghiến răng đáp.

Vương Thụ Thân nheo mắt nhìn tôi thật lâu.

“Hay là...”

“Để tao chơi với mày.”

 

 
 

20
“Thằng này không thành thật.”

Ông chủ phất tay.

Hai tên đàn em lập tức xông tới xé toạc áo tôi.

“Để xem mày còn giấu bài kiểu gì.”

...Kịch bản hình như đâu có đoạn này?

Tôi liếc sang đám đông.

Hạo Tử cùng hai gã lực lưỡng đang ôm miệng nhịn cười đến đỏ mặt.

Làm ơn...

Có ai tắt điều hòa giúp tôi được không?

Lạnh chết mất.

Rất nhanh.

Toàn bộ sòng bạc đều kéo tới xem.

Vương Thụ Thân ngậm thuốc lá, tay kia lắc ly rượu vang, bày ra bộ dạng của một tay cờ bạc lão luyện.

“Chơi gì?”

“Tao chơi với mày.”

“Xì tố.”

Tôi đáp.

Vương Thụ Thân khẽ gõ xuống mặt bàn.

“Chia bài.”

Mẹ kiếp.

Đúng là biết diễn.

Dưới sự điều khiển của tên chia bài, kết quả mỗi ván đều vừa khéo hơn tôi đúng một bậc.

Tôi đôi năm.

Hắn đôi sáu.

Tôi K lớn.

Hắn A lớn.

Tôi ba con sáu.

Hắn ba con bảy.

Tóm lại...

Lúc nào hắn cũng vừa đủ đè đầu tôi.

Đến cuối cùng...

Hắn lười cả việc lật bài.

Chỉ bảo tôi tự lật giúp hắn.

Chẳng bao lâu sau.

Hơn hai vạn tệ của tôi sạch bách.

“Không thể nào!”

Tôi bật dậy.

“Ông gian lận!”

“Không thể nào tôi thua cả một ván!”

Ông chủ lập tức ấn tôi ngồi xuống.

“Mày tưởng ai cũng bẩn như mày à?”

“Ông Vương là thần bài nổi tiếng ở đây.”

Vương Thụ Thân giả vờ khiêm tốn.

“Trẻ con chưa trải đời.”

“Tao không chấp.”

Tôi ngồi bệt dưới đất.

Diễn tròn vai một kẻ tuyệt vọng đến cùng cực.

“Có muốn vay tiền không?”

Vương Thụ Thân cười hiền lành như một người tốt bụng.

“Tao cho mày vay.”

“Chơi tiếp.”

“Tôi có vay...”

“Cũng không vay của ông.”

Tôi quay sang ông chủ.

“Cho tôi mượn ít tiền.”

Ông ta bật cười.

“Tại sao tao phải cho mày?”

“Tôi có thể bán thận.”

Không khí lập tức yên tĩnh.

Ông chủ nheo mắt.

“Mày chắc chứ?”

“Một quả...”

“Được bao nhiêu?”

“Mười lăm vạn.”

“Ít vậy?”

“Thích thì bán.”

“Không thì thôi.”

“Được.”

Thuộc hạ lập tức mang tới bản cam kết hiến tạng.

Tôi không chút do dự ký tên.

Hai quả.

Ba mươi vạn.

“Khoan.”

Vương Thụ Thân đột nhiên gọi lại.

“Ông chủ.”

“Tôi có thể mua hai quả thận của nó không?”

“Tôi trả thêm mười vạn.”

...Đúng là muốn lấy mạng tôi.

Ánh mắt ông chủ lóe lên.

“Ông Vương.”

“Kênh tiêu thụ của tôi...”

“Không chỉ đáng mười vạn.”

“Vậy hai mươi.”

“Không.”

“Ba mươi cũng được.”

Ông chủ cười lạnh.

“Thành giao.”

Ông ta cầm bút.

Viết xuống một tờ giấy vay.

Sáu mươi vạn.

 

 
 

21
Ba mươi vạn ấy...

Tôi cố tình cầm cự suốt hai tiếng.

Để Vương Thụ Thân không nghi ngờ.

Tỷ lệ thắng thua luôn được khống chế ở mức ba thắng bảy thua.

Đến khi xấp tiền cuối cùng biến mất.

Nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng dữ tợn.

“Thận của mày...”

“Bây giờ tao lấy.”

Ông chủ khẽ cau mày.

“Ông Vương.”

“Ở đây không có điều kiện phẫu thuật.”

“Lấy ra bây giờ...”

“Ông sẽ lỗ.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...