Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiện Ác Cuối Cùng
6
Vương Thụ Thân cười nhạt.
“Tôi không quan tâm.”
“Tôi chỉ muốn tự tay moi hai quả thận của thằng chó này.”
Hắn nhặt một con dao lên.
“Thằng ranh.”
“Hồi tao lăn lộn ngoài đời...”
“Mày còn chưa biết đang ở đâu.”
“Dám đấu với tao?”
Hai tên đàn em lập tức giữ chặt tay chân tôi.
Lưỡi dao từ từ hạ xuống.
Chỉ còn cách bụng tôi vài centimet.
“Khoan!”
Tôi hét lớn.
“Tôi còn tiền!”
“Hử?”
“Tiền đâu?”
“Nhà tôi.”
“Căn nhà đó...”
“Ít nhất đáng hơn một triệu.”
“Cái cửa hàng hoa quả nát ấy?”
“Sắp giải tỏa.”
“Có thể đổi được mấy căn hộ.”
Vương Thụ Thân nhướng mày.
“Ý mày là...”
“Chơi tiếp?”
“Chơi.”
“Tôi sẽ thắng lại tất cả.”
“Keng!”
Con dao rơi xuống đất.
Vương Thụ Thân cười lớn.
“Được.”
“Tao chơi với mày đến cùng.”
22
“Ván này...”
“Định thắng thua.”
Tôi đẩy toàn bộ giấy vay ra trước mặt.
“Một trăm hai mươi vạn.”
“Tôi cược tất.”
Vương Thụ Thân thoáng do dự.
Lúc chia bài.
Tên chia bài cố ý làm lộ lá cuối cùng của tôi.
Một lá 6.
Theo quy định.
Lá bài bị lật có thể đổi.
Nhưng tôi không đổi.
Bài của Vương Thụ Thân là ba con K.
Cho dù tôi thật sự có ba con sáu.
Cũng không thể thắng.
Hắn mừng như điên.
“Tao theo.”
“Mày cược gì...”
“Tao theo hết.”
Ông chủ bỗng nhắc.
“Ông Vương.”
“Khu nhà cũ của ông...”
“Không đáng một trăm hai mươi vạn.”
“Cùng lắm bảy mươi.”
“Vậy viết thêm giấy nợ năm mươi vạn.”
Tôi gào lên như kẻ phát điên.
“Tôi không tin...”
“Ông có thể thắng tôi mãi.”
“Tôi cược luôn giác mạc.”
“Mười vạn.”
“Theo không?”
“Theo!”
“Gan của tôi.”
“Ba mươi vạn.”
“Theo!”
Tôi cười điên dại.
“Thận của bố tôi.”
“Thận của mẹ tôi.”
“Cả thận của em gái tôi nữa.”
“Một trăm năm mươi vạn.”
“Theo không?”
“Theo!”
Hai bên liên tục tăng tiền cược.
Trên mặt bàn...
Giấy vay chất thành một xấp thật dày.
“Được.”
“Vậy quyết định sống chết.”
Tôi chậm rãi lật hai lá bài còn lại.
Đôi sáu.
“Ba con sáu.”
“Báo!”
“Tôi không tin...”
“Ông vẫn thắng được.”
Vương Thụ Thân cười khinh bỉ.
“Thằng ranh.”
“Cả nhà mày...”
“Đều là của tao.”
“Mở to mắt xem đây.”
“Bài của tao là gì.”
“Bốp!”
“Từ J đến K đồng chất.”
“Tôi thắng.”
Tôi bình thản nói.
Nụ cười trên mặt Vương Thụ Thân lập tức đông cứng.
Hắn cầm bộ bài lên xem đi xem lại.
Xem đến mức các lá bài gần như sờn mép.
“Không thể nào!”
“Bài của tao rõ ràng là ba con K!”
“Mày gian lận!”
“Mày gian lận!”
Hắn nhảy phắt lên bàn định lao tới đánh tôi.
Một gã lực lưỡng lập tức quét chân.
“Rầm!”
Vương Thụ Thân ngã sõng soài xuống đất.
Ông chủ lạnh lùng lên tiếng.
“Bao nhiêu người đang nhìn.”
“Ông Vương...”
“Muốn quỵt nợ sao?”
Đến lúc này.
Hắn mới hoàn toàn hiểu ra.
“Các người giăng bẫy tôi!”
“Các người thông đồng lừa tôi!”
Hắn điên cuồng định lật tung bàn cược.
Đáng tiếc...
Sức đã cạn.
Chiếc bàn chỉ rung lên vài cái.
Ông chủ cười nhạt.
“Là ông chủ động nhận cược.”
“Giờ thua rồi lại nói tôi gài bẫy?”
“Các người nói xem...”
“Có đạo lý đó không?”
Mọi người trong sòng bạc đồng loạt lắc đầu.
“Không có!”
Hai gã đàn em lập tức khống chế Vương Thụ Thân.
Ông chủ chậm rãi ngồi xuống.
“Được rồi.”
“Bây giờ...”
“Chúng ta tính xem.”
“Ông định trả khoản nợ này thế nào.”
23
Sau khi cộng toàn bộ giấy vay và các khoản cược lại với nhau, kể cả khi trừ giá trị căn nhà của Vương Thụ Thân, hắn vẫn còn thiếu ông chủ sòng bạc gần ba triệu tệ, một con số đủ để đẩy bất kỳ con bạc nào xuống địa ngục và cũng là món nợ mà cả đời này hắn gần như không còn khả năng trả nổi.
Tôi khoác tạm một tấm chăn lên người, cuối cùng cũng thấy ấm hơn một chút, rồi ung dung bước tới trước mặt Vương Thụ Thân, vui vẻ bồi thêm một cú đạp người đang ngã.
"Tôi còn tưởng ông lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm thì phải học được chút bản lĩnh chứ."
Nói xong, tôi vung tay tát thẳng vào mặt hắn một cái.
"Một bàn tay có vỗ nên tiếng được không hả?"
24
Bảy, tám gã lực lưỡng ùa vào nhà họ Vương, đập phá khắp nơi, tiếng đồ đạc vỡ nát vang lên liên hồi, còn náo nhiệt hơn cả đốt pháo.
Vương Thụ Thân bị ép ngồi giữa ghế sô pha, hai bên là hai tên cao lớn như hai bức tường, kẹp hắn đến mức trông chẳng khác nào một mầm đậu bé xíu.
Vương Mộng Dao thì càng khỏi phải nói, sợ đến mức mặt mày tái mét, cả người run như cầy sấy.
Nhưng vẫn còn một món nợ chưa tính xong.
"Tôi nhớ ngày mai lãnh đạo cấp trên sẽ đến trường các người thị sát đúng không?" Tôi nhìn cô ta, cười nhạt. "Nghe nói cô còn là đại diện học sinh, sẽ lên phát biểu trong lễ kỷ niệm sáu mươi năm thành lập trường?"
Vương Mộng Dao cúi đầu, lí nhí đáp:
"...Vâng, em được sắp xếp phát biểu đầu tiên."
"Tốt lắm."
Tôi lấy ra một xấp giấy, đưa cho cô ta.
"Tôi đã viết sẵn bài phát biểu giúp cô rồi. Ngày mai cứ đứng trên sân khấu, đọc nguyên văn."
Cô ta vừa nhìn đến dòng đầu tiên thì cả người run lên.
"Chuyện này..."
"Nếu cô làm đúng từng chữ, toàn bộ khoản nợ giữa cha cô và tôi sẽ xóa sạch, thế nào?"
Ánh mắt vốn đã tuyệt vọng của Vương Thụ Thân lập tức sáng lên.
"Đồng ý đi! Nó có bảo mày gọi nó là bố thì cũng gọi!"
Tôi bật cười.
"Thôi miễn, có đứa con như cô ta thì thà chết còn hơn."
Vương Mộng Dao cắn môi, không dám hé thêm nửa lời.
25
Ngày kỷ niệm sáu mươi năm thành lập trường diễn ra vô cùng long trọng.
Pháo nổ rền vang, cờ hoa rợp trời, tiếng trống tiếng kèn nối nhau không dứt.
Các vị lãnh đạo bước trên thảm đỏ tiến vào hội trường, còn vị hiệu trưởng thì cúi người theo sát phía sau, hết sức khúm núm.
Hôm nay ông ta ăn diện đặc biệt hơn mọi ngày, mái tóc được chải chuốt bóng mượt, rõ ràng vừa bỏ ra không ít tiền để mua tóc giả, ngay cả cái trán cũng bóng nhẫy vì dầu.
Hơn hai nghìn học sinh của hơn năm mươi lớp thông qua máy chiếu trong phòng học đều có thể nhìn rõ cái đầu bóng lưỡng ấy.
Sau khi đọc xong màn phát biểu mở đầu dài lê thê, tiếng vỗ tay và tiếng reo hò kéo dài không dứt.
Tôi đeo tai nghe, khẽ nói:
"Không khí tốt thế này, đừng bày cái mặt đưa đám nữa, cười lên xem nào."
Ở đầu dây bên kia, Vương Mộng Dao miễn cưỡng nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Không một ai nhận ra điều bất thường.
Hiệu trưởng đầy vẻ xúc động nói:
"Tiếp theo, xin mời em Vương Mộng Dao lên phát biểu. Đây là một học sinh mà tôi vô cùng yêu quý, không chỉ học lực xuất sắc mà còn lễ phép, trung thực, là tấm gương sáng cho toàn trường. Người xưa có câu 'mười năm trồng cây, trăm năm trồng người', điều hạnh phúc nhất của người làm giáo dục là đào tạo được một học sinh ưu tú như em ấy. Có được một học trò như Vương Mộng Dao trong sự nghiệp giảng dạy của mình, tôi thật sự không còn gì hối tiếc."
"Xin mọi người nhiệt liệt hoan nghênh!"
Ngồi trước màn hình máy tính, Hạo Tử ôm bụng cười đến mức suýt tắt thở.
Dưới ánh mắt đầy tự hào và trìu mến của vị hiệu trưởng, Vương Mộng Dao cứng nhắc bước tới bục phát biểu, lấy bản diễn văn tôi đưa ra, rồi đọc thật lớn:
"Hôm nay, nhân dịp toàn trường cùng chào mừng lễ kỷ niệm, em vô cùng vinh dự được chia sẻ đôi điều cảm nghĩ..."
Tôi lập tức nhắc qua tai nghe:
"Lớn tiếng lên! Chưa ăn cơm à?"
Cô ta hít một hơi thật sâu rồi gần như hét vào micro:
"Điều đầu tiên em muốn cảm ơn chính là lão súc sinh hiệu trưởng đã dạy dỗ ra một con súc sinh nhỏ như em! Người ta nói thượng bất chính thì hạ tất loạn, cái hố phân thì chỉ toàn phân tụ lại. Ông ta trọng giàu khinh nghèo, còn em thì bắt nạt bạn học. Ông ta bụng phệ đầu to, em thì mất hết nhân tính. Em đánh bạn học đến mức phải nhập viện, ông ta lại bảo không sao cả, chỉ vì em đứng nhất trường, cho dù em đánh chết người thì ông ta cũng có cách ém nhẹm..."
"Tôi... tôi nói thế bao giờ..."
Hiệu trưởng tái mặt, bật dậy khỏi ghế.
Cả hội trường lập tức nổ tung.
Có người huýt sáo, có người hét lên, bảo vệ vội vàng lao lên sân khấu giật micro.
Các vị lãnh đạo mặt đen như đáy nồi, quay người bỏ đi ngay tại chỗ.
Giữa cảnh hỗn loạn ấy, tôi vẫn bình thản nói vào tai nghe:
"Đọc tiếp. Chưa hết thì không được dừng."
Vương Mộng Dao vừa tránh bảo vệ vừa nghẹn ngào đọc tiếp:
"Đặc điểm lớn nhất của hiệu trưởng chúng em là ích kỷ. Mặt còn to hơn cả mặt lợn mà suốt ngày chẳng biết xấu hổ là gì, chỉ lo tiền đồ của bản thân, mặc kệ học sinh sống chết ra sao. Gặp phải một hiệu trưởng như thế đúng là xui tận mạng..."
Chưa đọc hết, cô ta đã bị bảo vệ khống chế.
Nước mắt giàn giụa, cô ta gào lên:
"Em đã làm đúng yêu cầu của anh rồi! Anh phải giữ lời!"
"Tất nhiên."
Tôi mỉm cười.
"Dù sao thì người cha cô nợ cũng đâu phải là tôi."
"...Đồ khốn!"
26
"Ê, đi đâu vậy?" Hạo Tử gọi với theo. "Kịch hay thế này mà không ở lại xem tiếp à?"
"Không."
Tôi khoác áo lên vai.
"Hôm nay Đào Đào xuất viện, tao phải đi đón con bé."
Bầu trời trong xanh, nắng vàng trải khắp mặt đất.
Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, Đào Đào đã tung tăng chạy tới.
"Anh ơi, em khỏe hẳn rồi!"
"Thật chứ? Quay một vòng anh xem nào."
Con bé ngoan ngoãn xoay một vòng, chiếc váy xòe ra như cánh hoa đang nở.
Tôi mỉm cười.
"Vậy thì cô gái Trần Tiểu Đào, em đã sẵn sàng bắt đầu cuộc sống mới chưa?"
"Sẵn sàng rồi!"
"Đi thôi."
Con bé cười khúc khích rồi nhảy phắt lên lưng tôi.
"Đi thôi!"
Lời kết
Ngay trong ngày hôm đó, Hạo Tử thuê một đội seeding đẩy đoạn video bài phát biểu của Vương Mộng Dao lên khắp các nền tảng mạng xã hội.
Chẳng bao lâu sau, từ khóa ấy đã leo thẳng lên top tìm kiếm.
Hiệu trưởng dù có muốn dập tin cũng hoàn toàn bất lực.
À đúng rồi...
Chưa đầy nửa tiếng sau khi sự việc xảy ra, ông ta đã bị cách chức.
Nghe nói còn bị khui thêm hàng loạt bê bối đời tư, cuối cùng mất sạch danh dự.
Còn vợ chồng họ Vương thì trở thành con nợ của ông chủ sòng bạc.
Một người phải bỏ học đi làm thuê, một người bị đưa xuống hầm mỏ đào quặng, chỉ cần có ý định bỏ trốn sẽ bị đánh gãy chân ngay lập tức.
Hai con bé đồng phạm kia cũng chẳng khá hơn.
Chứng đại tiểu tiện không tự chủ sau cú hù dọa hôm ấy mãi mãi không chữa khỏi, chúng buộc phải chuyển trường, nhưng đi đến đâu thân phận từng là kẻ bắt nạt cũng bị người ta đào lại, tất cả học sinh đều tự giác tránh xa và cô lập chúng.
Có lẽ, đó cũng là một kiểu "gậy ông đập lưng ông".
Về phần tôi...
Lại thu hoạch được một kết quả ngoài dự liệu.
Độ nóng của đoạn video kéo dài suốt một thời gian rất lâu, cư dân mạng nhanh chóng tìm ra thân phận của tôi.
Có một tác giả vô danh tên Lý Vân Chu còn lấy câu chuyện của tôi làm nguyên mẫu để viết thành một cuốn tiểu thuyết, bất ngờ gây được tiếng vang không nhỏ.
Cuối truyện, anh ta còn viết:
"Nếu các độc giả đáng kính chịu bấm cho tôi một lượt thích thì câu chuyện này sẽ càng viên mãn hơn."
Không hiểu thế nào, tôi cũng trở thành người nổi tiếng trên mạng.
Theo yêu cầu của vô số cư dân mạng, tôi mở vài buổi livestream.
Bình luận phủ kín màn hình đều là dòng chữ "Sự báo thù của một người anh trai".
Lượng người xem rất cao, thu nhập cũng không tệ, chỉ vài tháng đã kiếm đủ ba trăm nghìn tệ để trả lại Hạo Tử.
Cho đến khi có công ty tìm đến muốn xây dựng hình tượng rồi ghép cặp "CP" để kiếm tiền, tôi lập tức nhận ra mọi chuyện bắt đầu đi quá xa, thế là xách thùng chạy mất.
Đào Đào không chuyển trường.
Vị hiệu trưởng mới rất quan tâm đến con bé.
Cả thể chất lẫn tinh thần của em đều dần hồi phục, thành tích học tập cũng tiến bộ từng ngày.
Có lần, Đào Đào hỏi tôi:
"Anh à, từ đầu đến cuối anh chưa từng hỏi vì sao họ lại bắt nạt em."
Tôi xoa đầu con bé rồi đáp:
"Bởi vì anh không thích đi tìm lý do để bào chữa cho kẻ gây ra bạo lực, nhưng lại quay sang chất vấn nạn nhân."
Con bé im lặng một lúc rồi cười.
"Anh còn nhớ chuyện hai anh em mình từng ngoắc tay hứa hồi nhỏ không?"
"Chuyện nào?"
"Anh từng hứa sẽ chăm chỉ học hành, sau này kiếm một công việc tốt rồi cưới một cô vợ tốt."
"...Hình như có."
"Nhưng anh Minh Hạo nói học kỳ này anh trượt mấy môn rồi."
"..."
"Anh sao không nói gì?"
Tôi thở dài.
"Anh đang nghĩ về ký túc xá để xé cái miệng của cậu ta."
Đào Đào bật cười.
"Không được đâu, anh chỉ cần cố gắng hơn là được. Hai anh em mình cùng cố lên nhé."
"Được, cùng cố lên."
Con bé giơ ngón út ra.
"Ngoắc tay!"
Tôi cũng đưa ngón út của mình ra, nhẹ nhàng móc lấy.
"Ngoắc tay."
HẾT