Viện Thẩm Mỹ Tà Dị
1
Mẹ tôi mở một viện thẩm mỹ, chuyên thực hiện PTTM vùng k í n cho đàn ông.
Tay nghề của bà cực kỳ cao, hiệu quả sau khi làm khiến danh tiếng vang xa.
Vô số phú bà dẫn theo những chàng trai trẻ đẹp, tìm đến bà vì tiếng tăm.
Nhưng tôi biết, mẹ tôi chỉ là một người gần như mù chữ, đến cả d a o p h ẫ u t h u ậ t cũng không biết dùng.
Thứ thực sự phát huy tác dụng chính là những viên ngọc mà bà sử dụng trong quá trình t h ẩ m m ỹ.
Từng viên đều là những viên th!t kỳ quái bốc mùi, không rõ có nguồn gốc từ đâu.
1
Mẹ tôi bỏ học từ tiểu học, vậy mà lại mở một viện t h ẩ m m ỹ.
Một người gần như mù chữ như bà lại làm bác sĩ p h ẫ u t h u ậ t chính, chuyên thực hiện PTTM peter cho đàn ông.
Mỗi ca p h ẫ u t h u ậ t có giá 100.000 tệ.
Mỗi tháng đều đặn chỉ nhận đúng 10 ca, tuyệt đối không làm thêm.
Mà hôm nay chính là ca cuối cùng của tháng này.
Khi chị Vương dẫn chàng trai trẻ đến, mẹ tôi vừa mới ngủ trưa dậy.
Bà dụi dụi mắt, ngáp một cái:
— Sao đến sớm thế? Vẫn chưa tới giờ hẹn mà.
Chị Vương đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh vẻ mong chờ:
— Ôi dào, ai bảo tay nghề của em tốt quá làm gì. Càng nghĩ chị càng không thể chờ nổi nữa.
Chàng trai trẻ bên cạnh cũng nịnh nọt nói:
— Đúng vậy, em cũng muốn làm sớm một chút, để chị được vui sớm hơn mà.
Chàng trai trẻ này là người mới được chị Vương sủng ái.
Gương mặt tuấn tú, miệng lưỡi ngọt ngào, lại rất biết cách lấy lòng người khác.
Chỉ có điều, về phương diện kia, anh ta không được chị Vương hài lòng cho lắm.
Vì vậy, chị Vương mới tìm đến mẹ tôi.
Bỏ tiền ra đặt lịch PTTM cho anh ta.
Tay nghề của mẹ tôi nổi tiếng khắp giới phú bà.
Chỉ cần qua tay mẹ tôi thì chưa từng có ai chê bai.
Đáng tiếc, cho dù các phú bà có vung tiền đến đâu, mỗi tháng mẹ tôi vẫn chỉ làm đúng 10 ca p h ẫ u t h u ậ t, chưa bao giờ nhận thêm.
Mọi người đều cho rằng bà có cá tính, thích làm gì thì làm.
Nhưng tôi biết, không phải bà không muốn làm thêm, mà là bà căn bản không thể.
Bởi vì những viên ngọc cần thiết cho việc thẩm mỹ mỗi tháng chỉ có đúng 10 viên.
2
Ca p h ẫ u t h u ậ t sắp bắt đầu.
Chị Vương rời đi, đến phòng VIP chờ đợi.
Còn mẹ tôi bảo tôi dẫn chàng trai trẻ đi làm công tác chuẩn bị trước p h ẫ u t h u ậ t.
Dù sao cũng là phẫu thuật, chàng trai trẻ ít nhiều vẫn có chút căng thẳng.
Anh ta thăm dò hỏi mẹ tôi:
— Chị, cái thứ đó... được làm từ vật liệu gì vậy?
Những người đàn ông đến đây p h ẫ u t h u ậ t thật ra đều hiểu rõ trong lòng.
Đã là PTTM thì dù sao cũng phải dùng một chút vật liệu để bổ sung, căng thẳng là chuyện bình thường.
— Cậu trai trẻ đừng căng thẳng. Chúng tôi sử dụng vật liệu công nghệ mới nhập khẩu từ Đức.
Mẹ tôi vỗ nhẹ lên vai anh ta, nheo mắt cười:
— Không có cảm giác dị vật đâu, rất thoải mái và an toàn, trông chẳng khác gì đồ tự nhiên cả.
Tôi đứng bên cạnh im lặng, mất tự nhiên đưa tay sờ sờ mũi.
Mẹ tôi đang nói dối.
Những viên ngọc kia căn bản không phải vật liệu nhập khẩu từ Đức gì cả.
Mà là thứ bà có thể biến ra từ hư không trong một căn phòng tối tăm quỷ dị.
Căn biệt thự nhỏ nằm ngay sát bên viện thẩm mỹ chính là nhà tôi.
Trên tầng năm, tầng cao nhất, có một căn phòng bị khóa kín bằng vô số lớp xiềng xích.
Từ nhỏ, bố mẹ đã liên tục căn dặn.
Cảnh cáo ba chị em chúng tôi rằng không ai được phép đến gần căn phòng đó.
Khi còn nhỏ, ba chị em chúng tôi đều rất tò mò.
Có một hôm nhân lúc bố mẹ không có nhà, chúng tôi lén lút trèo lên tầng năm.
Chúng tôi nằm nghiêng, ghé mắt nhìn qua khe cửa, muốn xem bên trong rốt cuộc có thứ gì.
Nhưng vừa mới cúi xuống, một mùi tanh hôi nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi, khiến tôi ho sặc sụa không ngừng.
Sau đó, chúng tôi bị bố mẹ vừa về nhà bắt gặp ngay tại trận.
Bị đnh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Đó là lần duy nhất trong đời bố mẹ ra tay với chị gái và tôi, cũng như em trai, nặng đến như vậy.
Đặc biệt là với em trai tôi.
Bố mẹ vốn luôn cưng chiều em trai nhất, thậm chí có thể nói là nuông chiều đến mức quá đáng.
Thế nhưng lần đó, rõ ràng em trai chỉ đứng phía sau chị gái tôi.
Nó thậm chí còn chưa nằm xuống nhìn qua khe cửa, chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Vậy mà bố mẹ vẫn đsnh g ã y sống chân của nó.
Em trai phải nằm trên giường suốt một tháng mới dưỡng cho xương lành lại.
Kể từ đó, ba chị em chúng tôi không bao giờ dám đến gần căn phòng ấy nữa.
Nhưng vì quá tò mò, tôi vẫn luôn âm thầm quan sát mẹ.
Tôi phát hiện, mỗi sáng sớm, bà đều cầm theo một chiếc hộp nhỏ.
Bà nhíu chặt mày, bước vào căn phòng tối bị khóa kín kia.
Chưa đầy một phút sau, bà lại nhanh chóng bước ra.
Chỉ có điều, đôi mày vốn nhíu chặt đã giãn ra, vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Mà mỗi lần bước ra, trong chiếc hộp của bà thường sẽ có thêm một viên ngọc thịt khổng lồ màu da.
Toàn thân nó tỏa ra thứ ánh sáng đục ngầu, ướt nhẹp, bốc lên một mùi tanh hôi kỳ quái.
Khứu giác của tôi nhạy bén hơn người bình thường.
Chỉ cần khẽ hít một hơi, tôi đã nhận ra.
Đó chính là thứ mà mẹ tôi dùng để làm PTTM cho đàn ông.
Bởi vì bất kỳ người đàn ông nào vừa bước xuống khỏi bàn p h ẫ u t h u ậ t.
Trên người họ đều sẽ tỏa ra thứ mùi tanh hôi quen thuộc ấy.
3
Nghe mẹ tôi nói vậy, chàng trai trẻ cũng không còn căng thẳng nữa.
Đôi mắt đào hoa đa tình hơi nheo lại, cố ý lấy lòng, anh ta kéo nhẹ tay mẹ tôi:
— Vậy lát nữa chị nhẹ tay một chút nhé. Em trai này của chị... rất sợ đau đó.
Ngay từ khi chàng trai trẻ bước vào cửa, tôi đã phát hiện ra.
Ánh mắt anh ta nhìn mẹ tôi rất không bình thường.
Ban đầu là kinh ngạc vì vẻ đẹp.
Sau đó là ánh mắt dính chặt lấy bà.
Đến bây giờ thì đã mang theo vài phần mập mờ như đang cố tình trêu ghẹo.
Nhưng tôi đã quá quen với chuyện này rồi.
Viện thẩm mỹ đã tiếp đón biết bao người đàn ông.
Anh ta không phải người đầu tiên nảy sinh ý đồ với mẹ tôi.
Và chắc chắn cũng không phải người cuối cùng.
Bởi vì mẹ tôi quả thực rất xinh đẹp, quyến rũ.
Rõ ràng bà đã hơn 40 tuổi.
Thế nhưng làn da vẫn mịn màng, săn chắc, trên mặt gần như không nhìn thấy một nếp nhăn nào.
Cả người trắng trẻo, hồng hào, trông nhiều lắm cũng chỉ khoảng 30 tuổi.
Ngày tôi tốt nghiệp đại học, bà đến trường tham dự lễ tốt nghiệp.
Khiến các bạn cùng lớp thi nhau ghen tị:
— Trời ơi! Thẩm Đệ, chị gái cậu xinh quá! Đi làm minh tinh luôn đi!
Thậm chí có mấy nam sinh còn tưởng bà là một đàn chị học cao học, đỏ mặt chạy đến xin WeChat của bà.
Mấy tấm ảnh chụp nghiêng mờ mờ của bà còn bị đăng liên tục trên bảng tỏ tình suốt mấy ngày.
Gương mặt của mẹ tôi thật sự gần như không có bất kỳ dấu hiệu lão hóa tự nhiên nào.
Trẻ trung đến mức thậm chí có thể nói là quỷ dị.
Hơn nữa, bà chưa bao giờ chăm sóc da hay làm bất kỳ phương pháp thẩm mỹ nào.
Ngay cả sữa rửa mặt cũng không dùng, hằng ngày chỉ rửa mặt bằng nước sạch.
Thỉnh thoảng, khi trông có vẻ hơi tiều tụy, bà chỉ cần đến viện thẩm mỹ làm một ca phẫu thuật.
Sau khi bước ra, bà lại giống như vừa được hút no tinh khí, càng trở nên rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
Tôi cũng không phải chưa từng tò mò.
Nhưng mỗi lần mẹ tôi thực hiện p h ẫ u t h u ậ t, bà đều đóng chặt cửa sổ, cấm bất kỳ ai bước vào.
Thậm chí ngay cả cửa phòng p h ẫ u t h u ậ t cũng phải đặc biệt khóa trái từ bên trong.
Lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Sau khi chàng trai trẻ ký vào giấy đồng ý p h ẫ u t h u ậ t trước khi tiến hành, mẹ tôi đẩy giường bệnh của anh ta vào phòng p h ẫ u t h u ậ t.
Đèn trong phòng phẫu thuật sáng lên.
Cùng lúc đó, tiếng khóa cửa xoay chuyển cũng vang lên.
Giống hệt như mọi ca p h ẫ u t h u ậ t trước đây.
Tôi đang định xoay người rời đi để đến phòng VIP tiếp đón chị Vương đang chờ đợi.
Nhưng bất chợt, tôi nhìn thấy một ô cửa sổ nhỏ không mấy nổi bật trên bức tường bên cạnh.
Không ngờ từ đây lại có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng phẫu thuật.
Tôi sững người.
Tôi chợt nhớ đến mấy ngày trước, vì thời tiết giữa mùa hè nóng bức oi ả.
Cửa sổ hướng nắng của phòng phẫu thuật do bị phơi nắng lâu ngày nên đột nhiên nứt vỡ, xuất hiện những đường rạn.
Mẹ tôi liền tìm người thay toàn bộ kính cửa sổ của phòng phẫu thuật bằng loại kính mới.
Có lẽ người thợ lắp đặt đã sơ ý, lắp ngược tấm gương một chiều trên ô cửa sổ nhỏ ở bức tường bên cạnh.
Thế nên ngược lại, giờ đây người bên ngoài có thể nhìn rõ:
Rốt cuộc mẹ tôi đang cố che giấu điều gì bên trong phòng phẫu thuật.
4
Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi. Tôi liếm môi, thấp thỏm bước lại gần hơn một chút.
Sau đó cẩn thận thò đầu ra, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bên trong phòng phẫu thuật.
Tôi thấy mẹ mình mặc áo blouse trắng, trên tay cầm một ống tiêm.
Bà đang tiêm thuốc mê cho chàng trai trẻ nằm trên bàn phẫu thuật.
Thuốc mê là thứ đòi hỏi sự chính xác.
Tiêm quá ít thì không có tác dụng, tiêm quá nhiều sẽ làm tổn thương thần kinh.
Mẹ tôi chỉ là người gần như mù chữ, đương nhiên không thể kiểm soát chính xác liều lượng.
Vì vậy, thứ đựng trong ống tiêm kia không phải thuốc mê.
Mà là dung dịch glucose bổ sung năng lượng.
Theo dòng glucose được tiêm vào cơ thể chàng trai trẻ, chưa đầy vài phút sau, anh ta đã từ từ chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn mất đi ý thức.
Glucose vốn không có tác dụng gây mê.
Thứ thực sự phát huy tác dụng chính là cốc nước tôi đưa cho anh ta lúc dẫn anh ta đi ký giấy đồng ý phẫu thuật trước đó.
Trong đó có pha thuốc ngủ nồng độ cao, có thể khiến một người rơi vào trạng thái hôn mê sâu trong hai giờ.
Mẹ tôi tốn bao nhiêu công sức như vậy, chẳng qua chỉ để che giấu bệnh nhân.
Che giấu việc bà — một "thánh thủ" nam khoa có tay nghề cao, nổi tiếng gần xa trong giới phú bà — thực chất chỉ là một bác sĩ lang băm còn chưa học hết tiểu học.
Sau khi chàng trai trẻ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Mẹ tôi dứt khoát bắt đầu ca phẫu thuật.
Sau đó, tôi nhìn thấy bà lấy từ trong chiếc hộp ra viên ngọc thịt màu da tanh hôi, quỷ dị kia.
Trước đây, tôi luôn lén trốn ở đầu cầu thang.
Đợi đến khi bà bước ra khỏi căn phòng tối trên tầng năm, tôi mới đứng từ xa, lén lút nhìn nó một cái.
Đây là lần đầu tiên tôi được quan sát nó ở khoảng cách gần đến như vậy.
Nó tròn nhẵn bóng, toàn thân phủ đầy một thứ chất lỏng trong suốt, nhớp nháp không rõ là gì.
Bên dưới lớp da thịt có màu sắc đục ngầu, dường như có thứ gì đó đang chậm rãi ngọ nguậy.
Tôi áp sát người vào tấm gương một chiều, mở to mắt, muốn nhìn kỹ hơn hình dạng của nó.
Nhưng mẹ tôi lại cầm viên ngọc thịt trong tay, nghiêng người sang một bên.
Mà vị trí đó vừa hay nằm đúng điểm mù trong tầm mắt của tôi.
Tôi không thể nhìn thấy viên ngọc thịt, cũng không nhìn thấy động tác của bà.
Chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng bà đang bận rộn bằng đôi tay trần trước bàn phẫu thuật.
Mười phút sau, bà lại xoay người.
Viên ngọc thịt khổng lồ trên tay đã biến mất.
Mà ca phẫu thuật của chàng trai trẻ cũng đã hoàn thành.
Từng vòng, từng vòng những viên ngọc thịt nhỏ.
Tròn trịa, nhẵn bóng, kích thước đồng đều, được sắp xếp ngay ngắn.
Cứ như thể chúng tự mọc ra vậy.
Tôi cố kìm nén thôi thúc muốn hét lên, thu hồi ánh mắt, rón rén định rời khỏi ô cửa sổ nhỏ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cảnh tượng bên trong phòng phẫu thuật khiến tôi kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Tôi thấy mẹ mình vậy mà lại vén áo blouse lên, trèo lên bàn phẫu thuật...