Viện Thẩm Mỹ Tà Dị

2

Bên trong phòng phẫu thuật tràn ngập cảnh tượng xuân sắc, còn bên ngoài, đồng tử của tôi run rẩy dữ dội.

Một lát sau, mẹ tôi đang chìm đắm trong khoái cảm bỗng khựng lại.

Sắc mặt bà trầm xuống vài phần, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía tôi bằng ánh mắt sắc bén.

Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi mồ hôi ướt đẫm người, hoảng loạn bỏ chạy.

 

 
 

5
Nhưng rất nhanh, tôi đã bình tĩnh trở lại.

Kính của ô cửa sổ nhỏ là gương một chiều.

Người bên ngoài nhìn vào bên trong thì rõ mồn một.

Nhưng người bên trong nhìn ra bên ngoài thì chỉ thấy một mặt gương trơn nhẵn.

Nói cách khác, bà không thể nhìn thấy tôi.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi pha một ấm trà, giống như thường ngày, định mang đi tiếp đón chị Vương.

Vừa đến cửa, tôi đã nghe thấy giọng đàn ông nịnh nọt từ bên trong truyền ra:

— Chị Vương, chị xem dự án này của em đi, đảm bảo chị sẽ kiếm được rất nhiều tiền!

Tôi biết, em trai tôi, Thẩm Vĩnh Diệu, đã đến.

Nó ngang ngược hống hách, sau khi tốt nghiệp thì chẳng làm gì, suốt ngày gây gổ, nằng nặc đòi bố mẹ cho khởi nghiệp.

Là con trai duy nhất trong nhà, từ nhỏ nó đã được bố mẹ nuông chiều.

Ban đầu, bố mẹ cho nó rất nhiều tiền để tự do phát triển.

Nhưng chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, nó đã tiêu sạch toàn bộ, còn khiến bố mẹ phải trả giúp không ít khoản nợ bên ngoài.

Thế nhưng nó vẫn không chịu từ bỏ:

— Cho con thêm một cơ hội nữa đi! Lần này là dự án cực kỳ có tiềm năng, chỉ cần đầu tư là chắc chắn kiếm được tiền!

Gia đình tôi có tiền, nhưng cũng không thể chịu nổi cảnh nó phá của như vậy, nên bố mẹ không đưa tiền nữa.

Thẩm Vĩnh Diệu vốn kiêu ngạo, tự phụ, lại cố chấp.

Nó cho rằng bố mẹ không biết điều, không có con mắt đầu tư.

Vì thế, nó cầm theo cái dự án còn đang treo lơ lửng kia, chạy khắp nơi tìm người đầu tư.

— Chị Vương, chị tin em đi! Tiềm năng của dự án này cực kỳ tốt, đảm bảo vốn của chị sẽ tăng gấp bốn lần!

Nó kiên trì quảng bá, nhưng người phụ nữ đối diện lại chẳng mấy hứng thú.

Chị Vương là người vừa tinh ranh vừa khéo léo.

Bà cứ vòng vo nói chuyện, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đầu tư.

Thấy tôi bưng một ấm trà đi tới.

Bà lấy cớ hơi nóng từ trà làm lem lớp trang điểm trên mặt, nhân cơ hội chuồn vào nhà vệ sinh dặm lại phấn.

Thẩm Vĩnh Diệu thấy vậy cũng hiểu bà không muốn đầu tư.

Trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai chị em chúng tôi.

Như thường lệ, nó lại trút hết tức giận lên đầu tôi:

— Đều tại con mẹ nó hôm đó mày không phục vụ ông Vương cho tốt!

— Lúc đó mà mày biểu hiện lẳng lơ hơn một chút thì giờ tao đã gom đủ tiền đầu tư rồi!

 

 
 

6
Hàng mi tôi khẽ run, nhưng không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nghe nó chửi rủa và sỉ nhục tôi.

Bàn tay giấu sau lưng siết chặt, móng tay ngắn và tròn bấm sâu vào lòng bàn tay, đau đến buốt nhói.

Cùng là con của bố mẹ, nhưng chỉ từ cái tên thôi, cũng đủ để nhìn thấy cuộc đời của tôi và nó khác nhau một trời một vực.

Vĩnh Diệu, cái tên mang ý nghĩa luôn luôn tỏa sáng, mãi mãi rực rỡ.

Còn Thẩm Đệ, nếu bỏ chữ "Đệ" đi, thì chẳng còn gì khác.

Sự tồn tại của tôi không được ai quan tâm, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Vì vậy, khi em trai gặp phải trở ngại, "chị gái" đương nhiên phải bị đem ra hy sinh.

Bởi vì không có ai chịu đầu tư cho dự án, Thẩm Vĩnh Diệu đã tìm đến một ông chủ nhà quê giàu có tên là ông Vương.

Ông Vương háo sắc, dục vọng nặng nề, thích nhất những cô gái ngây thơ chưa từng trải sự đời.

Thế là nó tìm cách chiều theo sở thích của ông ta.

Trong bữa tiệc sinh nhật của ông Vương, nó chuốc cho tôi uống rượu có pha thuốc.

Sau đó, nó đưa chính chị gái đang hôn mê của mình lên giường của kẻ có quyền thế để đổi lấy lợi ích.

Sau chuyện đó, khi nhìn thấy tôi sụp đổ, khóc lóc chất vấn, nó vẫn ngang ngược, khinh thường, chẳng hề sợ hãi:

— Mày cứ việc làm ầm lên đi! Để xem vì cái nhà này, bố mẹ sẽ đứng về phía mày hay đứng về phía tao?!

— Thẩm Đệ, tao khuyên mày nên thông minh một chút! Ngoan ngoãn ngậm miệng, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Như vậy thì ở trong cái nhà này mày mới có ngày tháng tốt đẹp để sống!

Những lời ghê tởm của nó, câu nào cũng đâm thẳng vào tim tôi, chữ nào cũng khắc sâu vào xương tủy.

Nhưng tôi lại không thể phản bác.

Bố mẹ chỉ biết thiên vị nó, căn bản không thể quan tâm đến tôi.

Tôi chỉ có một lựa chọn:

Nuốt giận vào lòng.

Ông Vương, người đàn ông nhà quê kia, vốn tay trắng lập nghiệp, cũng có con mắt kinh doanh nhất định.

Ngoài miệng nói là đầu tư, nhưng thực chất ông ta chỉ tượng trưng bỏ ra vài trăm nghìn tệ, coi như tiền thưởng cho màn "phục vụ".

Mấy trăm nghìn tệ này, trong mắt Thẩm Vĩnh Diệu chẳng khác gì bố thí cho ăn mày.

Không có chỗ trút giận, nó liền đổ tất cả lên đầu tôi.

Trách tôi không đủ lẳng lơ.

Trách tôi giả vờ giữ ý.

Trách tôi không biết phục vụ đàn ông.

Mỗi khi việc đầu tư gặp trở ngại, nó lại giống như bây giờ, trút hết tức giận lên tôi.

 

 
 

7
Những lời chửi rủa của nó chỉ dừng lại khi mẹ tôi xuất hiện.

Chỉ thấy sắc mặt mẹ tôi hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Phía sau bà là chàng trai trẻ vừa trải qua phẫu thuật, môi hơi tái nhợt.

Nghe thấy động tĩnh, chị Vương lập tức chạy tới, không hề kiêng dè mà sờ tới sờ lui trên người chàng trai trẻ, vẻ mặt vô cùng hài lòng:

— Ôi chao, tay nghề của em quả nhiên không khiến chị thất vọng!

Sau đó, chị ta nóng lòng chào tạm biệt chúng tôi.

Khoác tay chàng trai trẻ, chị ta vội vàng lên chiếc Pagani rồi phóng đi.

Đây cũng là một trong những ưu điểm lớn của phương pháp phẫu thuật mà mẹ tôi thực hiện:

Sau phẫu thuật không cần thời gian hồi phục, muốn sử dụng thế nào cũng được.

Sau khi chị Vương rời đi, ánh mắt mẹ tôi rơi xuống người tôi.

Bà liếc mắt đánh giá tôi, vẻ mặt đầy ẩn ý.

Lúc ở trong phòng phẫu thuật, bà không thể nhìn thấy tôi ở bên ngoài.

Nhưng ánh mắt vừa rồi, có lẽ bà đã biết chuyện chiếc gương một chiều bị lắp ngược.

Trong lòng tôi thấp thỏm bất an, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Từ nhỏ, bà đã luôn cảnh cáo chúng tôi rằng lòng hiếu kỳ sẽ hại chết con người.

Về căn phòng bị khóa trên tầng năm, về bí mật của những ca phẫu thuật thẩm mỹ...

Bà trước sau đều không hé răng nửa lời, không để lộ dù chỉ một chút.

Ngay cả đứa con trai được bà nâng niu trong lòng bàn tay, cưng chiều hết mực...

Cũng vì tò mò mà bị chính bà đánh gãy một chân.

Nếu để bà phát hiện tôi không chỉ nhìn trộm, mà còn vô tình bắt gặp chuyện phong lưu của bà...

Hậu quả chắc chắn sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng không ngờ, bà chỉ thản nhiên lên tiếng, dặn tôi tối nay gọi chị cả về nhà ăn cơm:

— Bảo chị con tan làm nhất định phải về. Tối nay mẹ có chuyện lớn muốn tuyên bố.

Thẩm Vĩnh Diệu nghi hoặc hỏi:

— Mẹ, chuyện lớn gì vậy? Bây giờ không thể nói luôn sao?

Bà nhìn tôi với vẻ nửa cười nửa không:

— Đương nhiên là chuyện lớn liên quan đến nền tảng căn bản của cả nhà chúng ta.

8
Buổi tối, trên bàn ăn.

Hiếm khi cả gia đình chúng tôi mới có dịp tụ họp đông đủ.

Thấy mọi người đã ăn gần xong, mẹ tôi đặt đũa xuống:

— Mẹ định giao việc kinh doanh của viện thẩm mỹ cho Thẩm Đệ.

Câu nói vừa dứt, sắc mặt tất cả những người có mặt đều thay đổi.

Bố tôi trợn trừng mắt, muốn nói lại thôi.

Chị gái tôi đầy vẻ lo lắng, im lặng không nói gì.

Em trai tôi vô cùng bất mãn, nhảy dựng lên:

— Mẹ, mẹ điên rồi à?! Viện thẩm mỹ đó là toàn bộ gia sản của nhà mình đấy!

— Mẹ không truyền lại cho đứa con trai duy nhất là con, mà lại truyền cho nó?!

— Nó chẳng khác nào người giúp việc của nhà mình,nó thì biết cái quái gì chứ!

Tôi là người không được yêu thích nhất trong nhà.

Bố tôi trọng nam khinh nữ, ông chỉ quan tâm đến con trai.

Chị gái tôi xinh đẹp, diện mạo rất giống mẹ, cũng khá được mẹ yêu thương.

Còn tôi, tuy không xấu, nhưng lại giống bà nội đến bảy tám phần.

Mẹ tôi ghét người mẹ chồng cay nghiệt của bà, còn bố tôi thì ghét người mẹ thiên vị của ông.

Vì vậy, họ trút cơn giận đối với bà nội lên người tôi.

Đối với tôi, họ không có tình yêu thương, chỉ có sai bảo.

Bởi vì bí mật trên tầng năm không tiện để người ngoài biết, nên họ không thể thuê người giúp việc.

Vì vậy, ba bữa cơm mỗi ngày cùng đủ loại việc nhà đều đổ hết lên đầu tôi.

Em trai tôi, Thẩm Vĩnh Diệu, thích cố tình gây khó dễ cho tôi.

Nó cố ý chê sàn nhà chưa sạch, bắt tôi phải quỳ xuống lau.

Mỗi mùa đông, nó còn ép tôi phải giặt quần áo bằng tay.

Mẹ tôi, Lâm Thục Muội, sức khỏe yếu, thiếu máu, lại rất kén ăn.

Có lần, chỉ vì món canh bổ máu tôi nấu không hợp khẩu vị, bà đã đập liên tiếp năm bát xuống đất.

Bố tôi, Thẩm Kiến Văn, mắc chứng rối loạn lưỡng cực nhẹ.

Chỉ cần có chuyện không vừa ý, ông liền đánh đấm, trút giận lên người tôi.

Vì vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ lại giao viện thẩm mỹ kiếm tiền nhiều nhất cho tôi.

Nghe em trai chất vấn đầy bất mãn, sắc mặt mẹ tôi sa sầm, giọng nghiêm nghị:

— Đồ bất hiếu, không biết lớn nhỏ, con gào cái gì hả?!

— Con muốn làm ăn gì bên ngoài, mẹ không quan tâm!

— Nhưng chuyện kinh doanh của viện thẩm mỹ, cả đời này con đừng hòng nghĩ đến!

— Nhớ cho kỹ, hôm nay mẹ đang thông báo, chứ không phải hỏi ý kiến của bất kỳ ai!

Câu cuối cùng.

Bà nói cho em trai tôi nghe, cũng là nói cho tất cả mọi người nghe.

Vì vậy, bữa cơm gia đình hiếm hoi này cuối cùng tan rã trong sự kiên quyết của mẹ tôi.

9
Đêm hôm đó, tôi nghe thấy tiếng bố mẹ cãi nhau trên tầng.

Phòng ngủ của tôi ở tầng hai, ngay phía trên là phòng của họ ở tầng ba.

Vợ chồng họ vốn không hòa thuận, khi ở bên nhau cũng thường im lặng, ngày thường hiếm khi nghe thấy động tĩnh gì.

Nhưng lần này, tôi lại lờ mờ nghe được vài câu rời rạc.

— Chẳng phải đã nói hết tháng này là không làm nữa sao?

Giọng bố tôi cố kìm nén, nhưng vẫn mang theo sự tức giận.

— Cứ tiếp tục làm, lỡ lại xảy ra chuyện thì cả hai chúng ta đều xong đời!

Mẹ tôi cao giọng, âm thanh trở nên the thé:

— Ông ở đây gào cái gì chứ! Chẳng phải chính ông là người đề nghị mở viện thẩm mỹ sao?!

— Bây giờ ông nói không làm là không làm, vậy cả đại gia đình này ai sẽ nuôi?!

Bà ngừng lại một chút, giọng điệu đầy lý lẽ:

— Hơn nữa, nếu muốn trách thì chỉ có thể trách tâm lý của những người đó quá yếu đuối, chẳng liên quan gì đến chúng ta!

Sau một tiếng thở dài nặng nề.

Tầng trên lại trở về sự yên tĩnh như thường ngày.

Tôi suy nghĩ về những lời hai người họ nói, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an và quỷ dị.

Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ thì đã có người gõ cửa phòng ngủ.

Tôi hơi run giọng, dè dặt hỏi:

— Ai... vậy?

Một giọng nói cố tình hạ thấp âm lượng vang lên từ bên ngoài:

— A Đệ, là chị đây.

10
Chị gái tôi, Thẩm Vĩnh Nhã.

Chị ấy là người duy nhất trong nhà có đôi chút đồng cảm và thương xót tôi.

Chỉ có điều, con người ai cũng ích kỷ.

Chị không bao giờ bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng sẽ không chìa tay giúp đỡ lúc tôi gặp khó khăn.

Vài năm trước, vì xảy ra mâu thuẫn với mẹ, chị đã dọn ra khỏi nhà, rất ít khi quay về.

Ngày thường, cho dù có gọi chị về nhà, chị cũng chưa bao giờ ở lại qua đêm.

Tối nay lại khác thường, chị ấy hiếm khi chủ động ở lại qua đêm.

Vừa bước vào phòng, chị đã nhìn ngó xung quanh, vô cùng cảnh giác đóng chặt cửa ra vào lẫn cửa sổ.

Sau đó, chị nắm lấy tay tôi, trong mắt tràn đầy lo lắng:

— A Đệ, em tuyệt đối không được tiếp quản viện thẩm mỹ đó.

Chị nói, bố mẹ ngày thường cưng chiều em trai thế nào, trong lòng chị em chúng tôi đều hiểu rõ.

Nếu việc kinh doanh của viện thẩm mỹ thật sự là một món hời béo bở, thì làm sao có thể đến lượt tôi.

— Nếu em tiếp quản, biết đâu còn rước họa vào thân!

Chị chau mày đầy lo lắng, tận tình khuyên nhủ tôi.

Đương nhiên tôi biết những lời chị nói rất có lý.

Căn phòng tối bị phong tỏa, những viên ngọc thịt kỳ quái, những ca phẫu thuật quỷ dị, cùng với gương mặt không hề già đi của mẹ tôi.

Tất cả những chuyện này đều quá mức khó tin.

Đằng sau tất cả nhất định đang che giấu một bí mật kinh người.

Nhưng tôi vẫn cố tình tỏ ra dao động, thậm chí còn bày ra vẻ mong đợi.

Bởi vì khi khuyên tôi, ánh mắt chị cứ lảng tránh, dường như chị biết chuyện gì đó nhưng lại muốn nói rồi thôi.

Cuối cùng, sau nhiều lần nói chuyện, thấy không thể thuyết phục được tôi.

Chị bất đắc dĩ thở dài, nhìn thẳng vào mắt tôi:

— Em còn nhớ người bạn trai cũ mất tích đã lâu của chị không?

Trong đầu tôi mơ hồ hiện lên một gương mặt tuấn tú.

Đó là bạn trai chị tôi quen vào năm cuối đại học.

Chị tôi rất nghiêm túc với mối tình ấy, thậm chí còn đưa ảnh anh ta cho cả nhà xem.

Nhưng sau đó, vào một ngày nọ, anh ta đột nhiên biến mất như bốc hơi khỏi thế gian, không ai còn tìm thấy tung tích.

— Anh ấy chết rồi.

Chị tôi ngây người nhìn tôi.

— Chưa đầy hai tháng sau khi mẹ phẫu thuật cho anh ấy, anh ấy đột ngột qua đời.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...