Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
ANH EM HÒA THUẬN: CUỘC ĐỜI CHÌM XUỐNG
2
Tôi sững sờ:
“Mới mua 4 tháng, sao đã bán? Làm ăn không tốt?”
Mẹ lắc đầu.
“Vị trí không tốt?”
Mẹ lại lắc đầu.
Tôi hỏi:
“Vậy vì sao?”
Mẹ thở dài, gần như muốn khóc.
Tôi chợt hiểu có chuyện, lập tức gọi cho anh.
Trong điện thoại vang lên tiếng đ á n h m ạ t c h ư ợ c.
Anh hỏi:
“Em về rồi à?”
Tôi hỏi thẳng:
“Giờ này sao anh lại đang c h ơ i m ạ t c h ư ợ c? Quán thì sao?”
Anh nói:
“Anh thuê thêm người rồi, có 4 người trông, anh ra ngoài thư giãn chút.”
“Vậy sao bán mặt bằng?”
“Đừng nghe mẹ nói, chỗ đó lỗ, bán sớm đỡ lỗ.”
Tôi không tin, hỏi tiếp:
“Tiền đâu?”
“Anh đầu tư chỗ khác, mỗi ngày doanh thu mấy trăm nghìn.”
“Làm gì mà doanh thu vậy?”
“Ù rồi! Haha, đưa tiền đây!”
“… ”
“Thôi cúp máy nhé, tối về anh mua đồ nướng cho.”
Điện thoại tắt.
Tôi nhìn điện thoại, rồi nhìn mẹ, cuối cùng hiểu mẹ lo gì.
Anh tôi lại đ á n h b ạ c.
…
5.
Tôi ở lại suốt kỳ nghỉ hè để phụ giúp trong quán, thỉnh thoảng còn kéo anh tôi từ tiệm mạt chược về làm việc. Cuối cùng cũng không để quán xảy ra vấn đề gì.
Cứ thế, kỳ nghỉ hè trôi qua rất nhanh.
Tôi cầm tiền học phí và sinh hoạt quay lại trường, tiếp tục học năm ba.
Vốn tưởng gia đình sẽ ổn, nhưng đến tháng 12, mẹ gọi điện cho tôi, giọng đầy lo lắng:
“Tiểu Cung à, anh con bán luôn cái quán đó rồi.”
Tôi nghe xong chzc lặng, vội gọi cho anh:
“Sao anh lại bán cả cái quán đó! Quán đó làm ăn rất tốt mà!”
Không ngờ anh lại nói:
“Giờ là lúc kiếm tiền lớn. Bán quán lấy vốn, anh có thể kiếm vài triệu, em tin không?”
Thật lòng mà nói, tôi không tin.
Nhưng tôi không cản được anh, chỉ có thể nói:
“Anh chơi thế nào cũng được, nhưng phải để lại cho gia đình một khoản tiền! Nhà mình còn đang vay thế chấp!”
Anh chẳng để tâm:
“Tiền nhà mỗi tháng chỉ có 2.000, anh đánh một ván mạt chược là kiếm đủ tiền cả năm rồi.”
Tôi nghe mà kinh hãi:
“Anh đánh lớn vậy?”
“Cái này còn là nhỏ đấy, cứ chờ hưởng phúc từ anh đi.”
Nói xong anh lại cúp máy.
Tôi nhìn chiếc điện thoại, cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra.
…
Sự thật chứng minh tôi không nghĩ sai.
Kỳ nghỉ đông năm đó, tôi vừa thi xong là về nhà. Lúc này mẹ chưa tan làm, vừa mở cửa tôi đã nghe trong nhà có tiếng lục lọi đồ đạc.
Tôi tưởng có trộm, liền cầm cán chổi xông vào phòng mẹ.
Kết quả lại thấy anh tôi đang lục tủ quần áo của mẹ.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của anh, tôi hỏi:
“Anh đang làm gì vậy?”
Anh tránh ánh mắt tôi, nói:
“Em về rồi à… em biết mẹ để tiền ở đâu không?”
Tôi đặt cây chổi xuống, kinh ngạc nhìn anh:
“Ý anh là sao?”
Anh cúi đầu:
“Thì… anh đánh bài nợ chút tiền.”
“Bao nhiêu?”
“Mười… mười lăm vạn.”
Con số đó khiến tôi chết lặng, rất lâu sau mới hỏi được:
“Mẹ biết chưa?”
Anh lắc đầu.
Tôi ngồi xuống giường của mẹ, vò đầu bứt tóc, không thể tin nổi. Im lặng một lúc, cảm xúc bùng nổ, tôi hét lên:
“Mạng của bố đổi lấy một căn nhà và cái quán đó! Gia đình mình vốn có thể sống yên ổn rất tốt! Anh nhất định phải tự hủy hoại sao!
“Giờ nhà đã thế chấp 200.000, còn phải trả thêm 50.000 tiền lãi! Anh bán cả hai quán, còn nợ bên ngoài 150.000 — anh đang hút máu của bố đấy!
“Anh chơi mạt chược với lũ bạn xấu nào vậy? Quỵt nợ đi! Khoản nợ này chúng ta không nhận!”
Nhưng anh lấy ra một tờ giấy gấp lại, nói:
“Không thể không nhận… đó là tiền vay nặng lãi.”
Tôi giật lấy tờ giấy, mở ra — là giấy nợ.
Trên đó ghi rõ: vay 120.000, lãi suất năm 50%.
Tôi học luật, tôi biết lãi suất này là trái pháp luật. Nhưng thời đó pháp luật chưa hoàn thiện, vay nợ thì phải trả, không ai dám quỵt vay nặng lãi.
Tim tôi lạnh đi một nửa, nhìn anh không thể tin nổi:
“Anh đi vay nặng lãi?”
Anh ấp úng:
“Lúc đó anh thua sạch tiền, muốn vay để gỡ lại… vay 120.000, giờ cả gốc lẫn lãi thành 150.000 rồi.”
Khoảnh khắc đó, tôi như chết lặng. Thật sự muốn xé tờ giấy nợ đi để chối, nhưng cuối cùng chỉ có thể trả lại cho anh và nói:
“Chuyện này nhà mình không lo nổi. Nhà mình không có tiền.”
Nghe nói không có tiền, anh lập tức nổi giận.
Anh túm lấy tôi, hét lên:
“Sao có thể không có tiền? Tiền nhà đâu? Trước đây tháng nào anh chẳng đưa tiền về!”
Tôi giật ra, đẩy anh, mắng:
“Anh bị điên à! Anh đã bán hết quán rồi, bao lâu rồi anh không đưa tiền về anh không biết sao?”
6.
Nghe nói trong nhà không còn tiền, Lục Hữu hoảng loạn. Anh bắt đầu lục tung mọi thứ — tủ quần áo, nệm giường, túi áo — tất cả những chỗ có thể giấu tiền đều không bỏ qua.
Tôi không ngăn anh, vì sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng không ở trong phòng mẹ — mẹ giấu chúng trên trần phòng khách.
Cuối cùng không tìm thấy tiền, anh lại chạy về phòng mình, lấy một cái túi, nhét vài bộ quần áo vào.
Tôi đứng ở cửa nhìn anh, ngạc nhiên:
“Anh định cứ thế mà bỏ trốn à?”
Anh đeo túi lên lưng, nói:
“Đó là vay nặng lãi, chúng nó đánh chết người đấy!”
Tôi không hiểu:
“Biết là vay nặng lãi, sao còn vay?”
“Giờ nói cái đó còn ích gì? Đã vay rồi!”
Nói xong, anh đẩy tôi ra, lao ra ngoài. Tờ giấy nợ bị anh bỏ lại trên bàn.
Tôi nhìn anh chạy đi, lòng lạnh hẳn.
Cảm giác như nhìn thấu một con người.
Làm gì có chuyện “lãng tử quay đầu”, chỉ có bản tính khó đổi.
Sau khi anh đi, tôi kéo ghế leo lên trần, lấy sổ tiết kiệm xuống. Mở ra, có 110.000 — hoàn toàn không đủ trả nợ.
Tôi biết, những ngày sau sẽ rất khó khăn.
Tôi không biết phải làm gì, chỉ có thể đợi mẹ về quyết định.
Khi mẹ tan làm về, tôi đặt túi đồ ăn xuống rồi đưa sổ tiết kiệm cho mẹ.
Mẹ ngẩn ra, không hiểu.
Tôi đưa thêm tờ giấy nợ.
Mẹ nhìn một cái, mắt mở to, rồi đưa ra xa, nheo mắt nhìn kỹ lại. Sau khi xác nhận, sống mũi đỏ lên.
Mẹ ôm miệng khóc:
“Không ngờ lại có ngày này…”
Tôi dìu mẹ ngồi xuống sofa, không dám nói gì.
Mẹ cau mày:
“Nợ 120.000… đi vay họ hàng vẫn có thể trả… chỉ là sau này…”
Tôi sửa lại:
“Không phải 120.000, giờ là 150.000. Lãi 50% một năm, anh ấy nợ lâu rồi.”
Nghe vậy, mẹ sững lại, rồi như hạ quyết tâm:
“150.000… vay họ hàng chắc cũng đủ…”
Tôi biết mẹ đã quyết, chỉ gật đầu:
“Vâng.”
Mẹ hỏi:
“Anh con đâu?”
Tôi không dám nói thật, chỉ nói:
“Con gọi anh ấy về.”
Tôi ra ban công gọi điện. Gọi đến lần thứ ba anh mới nghe:
“Anh đang ở ga tàu rồi.”
Tôi thật sự hận.
Anh thế chấp nhà, tiêu sạch tiền, còn vay nặng lãi.
Anh hoàn toàn có thể sống tốt.
Nhưng lại chọn đánh bạc, đẩy cả gia đình vào đường cùng.
Giờ còn định bỏ đi.
Anh chưa từng nghĩ những người ở lại sẽ ra sao sao?
Nhà bị ngân hàng siết, mẹ con tôi phải ở nhờ, rồi bị đòi nợ, cuối cùng lưu lạc đầu đường…
Còn anh thì bỏ đi.
Nghĩ đến đó tôi nghiến răng.
Nhưng chúng tôi là máu mủ.
Cuối cùng tôi chỉ có thể nói:
“Về đi, mẹ sẽ vay tiền giúp anh trả nợ.”