Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHUYỆN CŨ GIỚI XÃ HỘI ĐEN
3
12
Ngày hôm sau, tôi đưa Vương Xương Bình tới tập đoàn để báo cáo công việc.
Hoàng tổng rất hài lòng, lập tức hứa với ông ấy:
Trong thời gian làm việc, mỗi tháng sẽ cho ba vạn tệ để sinh hoạt và mua thuốc.
Sau khi hoàn thành chuyện này, một ngàn vạn tệ sẽ được trả ngay lập tức. Đồng thời còn hứa sẽ giới thiệu cho con gái ông ấy bác sĩ giỏi nhất trong lĩnh vực này, toàn bộ chi phí điều trị cũng sẽ do họ chi trả.
Nghe xong, Vương Xương Bình cảm động đến mức quỳ xuống dập đầu trước Hoàng tổng.
…
Chiều hôm đó, chúng tôi bắt đầu làm việc, tìm một công ty dịch vụ đăng ký doanh nghiệp.
Mất một tuần để đăng ký công ty dưới danh nghĩa Vương Xương Bình — đó chính là “Xây dựng Xương Bình” sau này.
Hai tuần sau, Hoàng tổng ký một bản thỏa thuận hợp tác, đại khái nội dung là: Tập đoàn Tân Thành và Xây dựng Xương Bình sẽ cùng hợp tác thành lập Công ty TNHH Địa ốc Tân Thành mới, vốn đăng ký hai triệu tệ, hai bên cùng chịu trách nhiệm góp vốn.
Bản thỏa thuận được lập thành ba bản.
Hoàng tổng giữ một bản, Từ Mẫn giữ một bản, bản còn lại giao cho Vương Xương Bình.
Sau đó chính là lúc Vương Xương Bình phát huy tác dụng.
Hoàng tổng yêu cầu ông ấy tìm năm trăm công nhân xây dựng, tốt nhất là kéo được luôn cả thiết bị thi công tới.
Vương Xương Bình cũng có cách nghĩ rất rõ ràng.
Ông mặc bộ vest đẹp nhất, đeo chiếc đồng hồ đắt tiền mượn từ Hoàng tổng, tự biến mình thành dáng vẻ của một doanh nhân thành đạt.
Sau đó bảo tôi lái xe đưa ông tới một công trường vẫn đang thi công.
Tôi làm theo.
Tới nơi, tôi đỗ xe bên ngoài công trường.
Vì tối qua có mưa, bên trong đầy bùn đất, tôi sợ bùn vàng bắn lên thân xe.
Nhưng Vương Xương Bình lại nói:
“Lái vào trong.”
“Trong đó bẩn lắm.”
“Chính là phải để bọn họ thấy tôi không sợ xe sang bị bẩn, như vậy mới có khí thế.”
Tôi nghĩ thấy cũng có lý nên làm theo.
Sau khi xe chạy vào công trường, lập tức thu hút ánh mắt của các công nhân xung quanh. Vương Xương Bình mở cửa bước xuống.
Ông hỏi một công nhân gần nhất:
“Đội trưởng Trịnh của các cậu có ở đây không?”
Người kia lắc đầu:
“Ông ấy đang ở công trường khác, chiều mới qua.”
Vương Xương Bình nhìn đồng hồ rồi lắc đầu.
“Không được, tôi không đợi đến chiều được. Thế này đi, khi nào ông ấy tới, cậu nói với ông ấy là Vương Xương Bình tìm, có vụ làm ăn lớn muốn hợp tác.”
Nói xong, ông ném cho người kia một bao thuốc Trung Hoa mềm.
Người công nhân liên tục gật đầu.
‘Vâng vâng, ông yên tâm, tôi nhất định sẽ nói lại.”
Vương Xương Bình gật đầu, sau đó quay lên xe, tiếp tục tới vài công trường khác làm y hệt như vậy.
…
Buổi chiều, chúng tôi ngồi trong xe, điện thoại của Vương Xương Bình liên tục đổ chuông.
Cuộc gọi đầu tiên tới, ông bắt máy rồi bật loa ngoài.
“Alo, lão Vương à? Nghe công nhân của tôi nói ông phát tài rồi, còn lái xe sang nữa.”
“Ừ, gần đây kiếm được chút tiền, tìm được đường làm ăn rồi.”
“Bọn họ nói ông có mối làm ăn muốn tìm tôi, định dẫn tôi cùng kiếm tiền à?”
“Tôi đúng là có ý đó. Trong tay hiện giờ có một dự án, một mình tôi ăn không nổi nên muốn kéo mọi người cùng làm.”
Vừa dứt lời, một cuộc gọi khác chen vào, tên ghi chú là “Lão Tam”.
Vương Xương Bình nói với người kia:
“Lão Tam gọi tới rồi. Thế này nhé, lát nữa tôi liên lạc lại, tôi nói chuyện với lão Tam trước.”
Nói xong liền cúp máy.
“Anh Vương, anh vực dậy rồi à?”
“Ừ, vực dậy rồi. Chúng ta quen biết bao năm, tôi cũng không vòng vo nữa. Tôi tìm được đường kiếm tiền, muốn kéo thêm người cùng làm. Nếu cậu có hứng thú thì vài hôm nữa tôi mở tiệc, chúng ta ngồi xuống nói chuyện. Tôi còn chút việc, lát gửi địa chỉ cho cậu.”
Suốt cả buổi chiều, kiểu điện thoại như vậy gọi tới bảy tám cuộc.
Toàn là những đội thầu nhỏ có chút thực lực trong thành phố, mỗi người dưới tay đều có vài chục công nhân.
Sau khi cuộc gọi cuối cùng kết thúc, Vương Xương Bình thở dài một hơi.
Tôi hỏi:
‘Mấy người này trước kia chắc thân với ông lắm nhỉ?”
“Cũng được, bọn họ…”
Ông còn chưa nói hết, điện thoại lại reo lên. Lần này ghi chú là “Ông chủ Trương”.
Vương Xương Bình nhìn số điện thoại rồi bắt máy.
“Alo, anh à.”
“Tiểu Vương, tôi nghe người ta nói cậu phát tài rồi. Gần đây có mối gì à? Có thể dẫn anh cùng chơi không?”
“Xin lỗi anh, chuyến này đủ người rồi. Lần sau có cơ hội tôi sẽ tìm anh đầu tiên.”
“Hay cậu nói trước cho anh nghe xem là dự án gì đi?”
“Chỉ là một dự án khu nhà thôi, tôi là nhà thầu. Không nói nữa anh nhé, có điện thoại gọi tới.”
Nói xong, Vương Xương Bình cúp máy rồi thở dài.
Tôi hỏi:
“Sao ông không kéo ông ta vào?”
Vương Xương Bình đáp:
“Ông chủ Trương đối xử với tôi không tệ. Sau khi tôi gặp chuyện, ông ấy từng giúp mua thuốc cho con gái tôi. Nhưng những người khác thì không. Sau khi tôi cụt chân, ai trong số họ cũng từng giẫm đạp tôi.”
Nghe vậy, tôi lập tức hiểu ý ông ấy rồi gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Vương Xương Bình nói tiếp:
“Tối ngày kia đặt một hội sở lớn chút đi, tôi sẽ thâu tóm hết bọn họ.”
“Được.”
Tôi gật đầu rồi lấy điện thoại gọi cho quản lý hội sở Thần Phàm, bảo ông ta tối ngày kia để trống phòng riêng mà Hoàng tổng thường dùng.
Sau khi cúp máy, tôi nói với Vương Xương Bình:
“Tối ngày kia, bảy giờ, hội sở Thần Phàm, phòng số tám.’
“Được.”
Vương Xương Bình liền gửi tin nhắn hàng loạt địa chỉ ấy cho những người vừa gọi điện.
…
Tối ngày kia, tôi ở lại trong xe, còn Vương Xương Bình ở trong hội sở nâng ly đổi chén với đám đội thầu kia.
Tôi không biết tối hôm đó họ nói gì, làm gì, chỉ biết sáng hôm sau Vương Xương Bình mang theo hơi men đầy người gõ cửa kính xe tôi.
Tôi mở khóa cửa.
Ông mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, mùi rượu nồng nặc, rồi nói với tôi:
“Chuyện này ổn rồi.”
Quả nhiên, vài ngày sau, những đội thầu ấy đều ký hợp đồng thanh toán theo dự án với Vương Xương Bình. Trong hợp đồng, mức hoa hồng trên mỗi mét vuông cao hơn công trường khác một phần rưỡi.
Mặt khác, Hoàng tổng cũng tìm được lô vật liệu xây dựng có vấn đề, cuối cùng mua lại với giá chỉ hơi cao hơn giá vốn một chút.
Bây giờ đã có nhân công, có vật liệu, dự án rất nhanh sẽ có thể khởi công.
…
13
Ngày 28 tháng 7 năm 2013, công trường Tân Thành mới chính thức khởi công.
Chu Tiền trở thành quản lý dự án của công trường.
Hoàng tổng và Vương Xương Bình đứng dưới ống kính truyền thông cắt băng khánh thành cho công trường, còn Từ Mẫn thì né tránh máy quay ở bên cạnh.
Sau khi cắt băng xong, Hoàng tổng đi tới cạnh Từ Mẫn, cười hỏi:
“Lão Từ à, ngày cắt băng vui vẻ thế này sao không lộ mặt chút?”
Từ Mẫn lắc đầu.
“Tôi không thích lên hình.”
Nói xong liền rời đi.
Để lại tôi và Hoàng tổng đứng tại chỗ.
Tôi biết Từ Mẫn có chuyện quá khứ, nhưng nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa ai biết rốt cuộc anh ta từng trải qua chuyện gì. Hoàng tổng những năm qua cũng không truy cứu.
Nhưng ngay lúc ấy, Hoàng tổng nhìn theo bóng lưng Từ Mẫn rồi nói với tôi:
“Phong tử, cậu thấy Từ Mẫn có đáng tin không?”
Một câu này khiến tôi giật mình.
Thấy phản ứng của tôi, Hoàng tổng giải thích:
“Cậu đừng nhìn tôi như vậy. Chuyện chúng ta đang làm bây giờ đúng là đem đầu treo trên thắt lưng quần. Nếu xảy ra chuyện thì xong đời hết. Cậu, tôi, Chu Tiền với Vương Xương Bình chắc chắn không dám nói ra ngoài. Nhưng Từ Mẫn thì khác. Nhỡ một ngày nào đó cậu ta đem chuyện này nói cho đám ông chủ kia thì sao?”
Tôi nói với Hoàng tổng:
“Hồ sơ học tịch của anh ta đang nằm trong tay ông, có thể tin được.”
Hoàng tổng lắc đầu.
“Chuyện học tịch không thể đem ra nói được. Cậu biết có bao nhiêu nhân vật lớn từng mua bằng cấp bên đó không? Nếu chuyện này lộ ra từ chỗ tôi, những kẻ từng mua bằng nhất định sẽ nghĩ mọi cách ém chuyện xuống. Đợi sóng gió qua đi, bọn họ sẽ quay lại xử tôi sau.”
Tôi im lặng rất lâu không dám lên tiếng.
Hoàng tổng cúi đầu nói với tôi:
“Cậu đi điều tra thân phận thật của Từ Mẫn đi, xem trước kia cậu ta rốt cuộc phạm phải chuyện gì, có nhược điểm nào để nắm không.”
Nói xong ông đưa cho tôi một tờ giấy rồi vỗ vai tôi.
Tôi mở tờ giấy ra, bên trên là mẫu thông tin mà Từ Mẫn từng điền khi chuyển hộ khẩu vào phương Nam.
Trên đó ghi rất rõ thông tin hộ khẩu gốc của anh ta.
…
14
Tôi dựa theo địa chỉ trên hộ khẩu đi tới miền Bắc, phát hiện căn nhà ghi trong hồ sơ đã bị niêm phong.
Tôi hỏi thăm hàng xóm về gia đình này.
Người hàng xóm nói chuyện nhà ấy ở khu này rất nổi tiếng, rồi thêm mắm dặm muối kể đại khái cho tôi nghe.
Tôi tổng kết lại như sau:
Từ Mẫn — là cái tên đổi sau khi chuyển hộ khẩu hai năm trước.
Tên thật của anh ta là Lục Cung.
Anh ta có một người anh tên Lục Hữu.
Sau khi cha họ mất, Lục Hữu nghiện cờ bạc, thua sạch gia sản, nghe nói còn vay nặng lãi.
Sau đó vì không trả nổi tiền vay nên chọc vào dân xã hội đen, dẫn tới việc Lục Cung mất tích.
Hàng xóm đều đồn rằng Lục Cung đã bị bọn cho vay nặng lãi giết chết.
Hai năm trước, mẹ họ cũng ngã lầu chết vào một đêm nọ.
Cả nhà chỉ còn Lục Hữu sống sót.
Sau đó Lục Hữu không trả nổi tiền vay mua nhà nên căn nhà bị tòa án niêm phong.
Nghe những chuyện ấy, tôi đại khái hiểu được thân thế của Từ Mẫn.
Tôi gọi điện kể lại toàn bộ cho Hoàng tổng.
Nghe xong, Hoàng tổng suy nghĩ một chút rồi nói:
“Phong tử, cậu nghĩ cách tiết lộ tin tức hiện tại của Từ Mẫn cho anh trai cậu ta biết. Nhưng không được để anh trai cậu ta biết là cậu tiết lộ, cũng không được để Từ Mẫn biết chuyện này có liên quan tới chúng ta. Còn lại không cần quản nữa.”
“Vâng.”
…
15
Tôi mất ba ngày để xử lý xong việc Hoàng tổng giao, sau đó quay lại phương Nam.
Khoảng nửa tháng sau, Từ Mẫn đột nhiên tới tìm Hoàng tổng, nói muốn giới thiệu một người vào công trường làm việc, còn nói tiền lương người đó anh ta sẽ tự trả.
Hoàng tổng hỏi:
“Tốt với hắn vậy à? Người đó là ai?”
Từ Mẫn đáp:
“Anh trai tôi.”
Hoàng tổng đồng ý.
…
Sau đó lại qua thêm một tháng.
Bỗng có một ngày, Từ Mẫn gọi điện cho tôi, bảo tôi đi “chuyển hàng”.
Đó là ám hiệu giữa chúng tôi, cơ bản có nghĩa là đi đánh người.
Tôi dẫn theo hai người tới công trường, theo ý của Từ Mẫn mà đánh Lục Hữu một trận nhừ tử.
Trong lúc bị đánh, Lục Hữu nói nhảm rất nhiều.
Nào là “Ngày đó là anh sai, anh hại chú”, nào là “Không nên cờ bạc, không nên giết người, không nên lừa chú”.
Thấy tinh thần hắn gần như sụp đổ, tôi liền bảo mọi người dừng tay rồi ra ngoài gọi Từ Mẫn.
Sau đó Từ Mẫn vào phòng, hỏi từ miệng Lục Hữu vài chuyện gì đó.
Đi ra ngoài, anh ta lại nhờ tôi đi một chuyến ra miền Bắc để xử lý xác chết.
Tôi cũng đồng ý.
Trước khi lên đường, tôi kể việc này cho Hoàng tổng.
Hoàng tổng nói:
“Không cần xử lý sạch hoàn toàn, giữ lại một khúc xương làm nhược điểm.”
“Vâng.”
…
Tới miền Bắc, tôi tìm được nơi chôn xác trên ngọn đồi sau một nhà máy thép.
Phần hộp sọ của thi thể có một vết lõm rất rõ, xem ra là bị đánh chết.
Tôi xử lý xong xác, giấu lại một khúc xương chân, rồi báo cho Từ Mẫn rằng mọi chuyện đã xong.
…
Sau khi tôi trở về, Lục Hữu biến mất.
Tôi hỏi Từ Mẫn hắn ở đâu.
Từ Mẫn đáp:
“Ở trong công trường.”
Đây là thi thể đầu tiên được chôn dưới công trường này.
Nhưng không phải là thi thể cuối cùng.