NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ BIỂN SÂU

3

Carlos dịch lời của thuyền trưởng cho tôi nghe:

“Độ sâu của vùng biển này không phải bốn, năm trăm mét, mà là ba, bốn nghìn mét!”

Phạm vi dò tìm tối đa của máy dò cá là trong bán kính một cây số. Dùng phép tính cấp tiểu học cũng có thể biết, diện tích dò tìm là 3,14 km².

Không thể nào có nhiều cá đến mức tụ tập thành một đàn khổng lồ, cùng nhau chặn tín hiệu.

Chẳng lẽ đáy biển đang dâng lên?

Sao có thể như vậy được?

“Với lại...”

Carlos nuốt nước bọt, run rẩy chỉ vào màn hình, tiếp tục phiên dịch:

“Bây giờ độ sâu đã biến thành 380 mét... 350 mét...”

“Đó tuyệt đối không phải đáy biển, mà là một sinh vật sống!”

“Nó đang tiến về phía chúng ta!”

15
Antonio và Carlos vừa dứt lời, trên biển đột nhiên nổi lên một trận cuồng phong.

Cơn gió ngày càng dữ dội khuấy động mặt biển vốn đang yên ả.

Sóng biển cuộn trào, cả con tàu lắc lư dữ dội theo gió.

Thỉnh thoảng lại có những con sóng lớn đập vào boong tàu, khiến boong phát ra những tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt”, nghe mà da đầu tôi tê dại.

“Bây giờ phải làm sao?”

Tôi túm lấy khung cửa buồng lái, gào lớn.

Antonio nói rằng từ đây quay trở lại cảng Mazatlán, ít nhất cũng phải mất một ngày.

Còn nếu đi đến đảo Socorro gần nhất...

“Từ đây đến đảo Socorro là 50 km, đúng không?”

Antonio giơ ngón tay cái lên.

Carlos cũng vô cùng kinh ngạc, không hiểu tại sao tôi lại biết khoảng cách.

Tôi cười khổ.

Thông tin mà người phụ trách công ty vận tải biển nói với tôi đã được chứng thực tại đây.

Nếu vậy, chẳng lẽ việc tàu “Trung Hải Diêm Vương Tinh” chìm xuống biển chính là do “thứ” bên dưới kia gây ra?

Theo những gì hiển thị trên máy dò cá, cái “thứ” khổng lồ kia chỉ vài phút nữa thôi sẽ trồi lên khỏi mặt biển.

Nghe anh ta nói vậy, ngược lại tôi không còn hoảng loạn nữa.

Đằng nào cũng không chạy thoát được, chi bằng nhìn cho kỹ xem rốt cuộc đó là thứ gì.

Nếu thật sự là nó đã hại chết Nghiêm Túc, thì cho dù tôi có chết, tôi cũng phải cắn nó vài phát!

Các thủy thủ cũng dần nhận ra chiếc tàu đánh cá không thể chạy đến nơi an toàn.

Mọi người lần lượt tự cố định mình trên tàu, liên tục làm dấu thánh giá trước ngực, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện “Chúa phù hộ” bằng tiếng Tây Ban Nha.

Tôi loạng choạng rời khỏi khoang tàu, tìm một sợi dây thừng rồi buộc mình vào một thanh sắt trên boong.

Theo lời Antonio, “sinh vật sống” bên dưới kia có diện tích ít nhất ba kilômét vuông, độ dày có thể lên tới vài nghìn mét.

Nếu bị một thứ khổng lồ như vậy giết chết, lúc xếp hàng trước cầu Nại Hà, tôi cũng có vốn để khoe khoang rồi.

Chỉ không biết khu vực Mexico này có còn thuộc quyền quản lý của Âm Tào Địa Phủ phương Đông hay không...

“Bốp!”

Một con sóng khổng lồ ập tới, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của tôi. Tôi cảm giác như vừa bị ai đó tát mạnh một cái, cả người ngơ ngác.

Chiếc tàu đánh cá lắc lư trái phải, quần áo vừa ướt vừa lạnh.

May mà sợi dây tôi dùng rất chắc chắn, tạm thời không có nguy cơ rơi xuống biển.

Lại một con sóng khác ập thẳng vào mặt.

Tôi đã không còn cách nào suy nghĩ được nữa.

Trước đại dương sâu thẳm vô tận, chiếc tàu đánh cá chỉ dài vỏn vẹn 30 mét chẳng khác nào một chiếc lá bị cuốn vào trong gió.

Tôi không thể phân biệt được màu xanh trước mắt là nước biển hay bầu trời xanh.

Điều duy nhất tôi có thể làm là nắm chặt chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay, lặng lẽ gọi tên Nghiêm Túc, chuẩn bị nghênh đón cái chết đang đến.

16
Có lẽ vì đang ở giữa tâm bão, bầu trời vốn trong xanh đã lặng lẽ tối sầm xuống.

Phía khoang tàu vang lên những tiếng kêu gào tuyệt vọng xé ruột xé gan của các thủy thủ.

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tôi lắc lắc cái đầu nặng trĩu, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, gồng hết sức điều khiển các cơ ở cổ, lần theo hướng âm thanh mà nhìn sang.

Giây tiếp theo, tôi trợn mắt kinh hãi.

Cách đó vài trăm mét, một con sóng khổng lồ đang cuồn cuộn lao về phía chúng tôi.

Tôi không thể ước tính con sóng ấy cao đến mức nào.

Ba mươi mét?

Hay năm mươi mét?

Thậm chí... một trăm mét?

Ngay khoảnh khắc này, cuối cùng tôi cũng hiểu được bốn chữ “sóng thần ngập trời” rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Một cảnh tượng ở cấp độ phim thảm họa, giống hệt bức tranh nổi tiếng của Nhật Bản Sóng lừng ngoài khơi Kanagawa, giờ đây đang thực sự xuất hiện trước mắt tôi.

Nó giống như một bức tường cao không thể với tới, chặn đứng hy vọng sống sót ở phía bên kia.

Tôi nhớ lại đoạn ghi âm mình nghe được ở công ty vận tải biển nửa tháng trước.

Hóa ra, Nghiêm Túc đã bị chính những con sóng như thế này đánh ngất, rồi cuốn xuống biển.

Xin lỗi anh, Nghiêm Túc.

Em không thể tìm thấy anh, cũng không thể bảo vệ được bản thân.

Nhưng may mắn thay, chúng ta có thể được chôn vùi trong cùng một vùng biển.

Tôi nhắm mắt, cúi đầu cam chịu số phận.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Đột nhiên, chiếc đồng hồ lặn trên cổ tay truyền đến một cảm giác nóng rực.

Theo bản năng, tôi mở mắt, giơ cổ tay lên, nhưng không nhìn ra chiếc đồng hồ lặn có bất kỳ điểm gì khác thường.

Nghiêm Túc, là anh sao?

Anh muốn nói cho em biết điều gì?

17
Con sóng khổng lồ đã ở ngay trước mắt.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ lặn, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.

Chỉ vài giây nữa, con sóng khổng lồ sẽ ập xuống. Tôi sẽ cùng với chiếc tàu đánh cá mong manh này tan xương nát thịt.

Kết cục tốt nhất, chẳng qua cũng chỉ là bị sóng đánh ngất, sau đó chết đuối giữa Thái Bình Dương.

Bị đánh ngất...

Bị đánh ngất...

Thì ra là vậy!

Tôi nhanh chóng tháo dây thừng đang trói mình, bước một bước dài lao về phía mạn tàu.

Tôi há miệng, hít một hơi thật sâu, sâu nhất trong cuộc đời.

Sau đó, tôi lao mình xuống biển.

Ngay sau đó, con sóng khổng lồ như trời long đất lở ập xuống, hung hăng giáng mạnh vào mặt biển.

“Ầm!”

18
Sức công phá khủng khiếp của con sóng khổng lồ xuyên qua mặt biển, biến thành áp lực truyền thẳng lên người tôi.

Giống như một bàn tay vô hình, đẩy tôi xuống vùng biển sâu tối tăm không thấy ánh mặt trời.

Tôi chìm xuống ít nhất vài chục mét, không biết đã lộn nhào bao nhiêu vòng.

Thế nhưng tôi lại bình tĩnh nín thở, không còn hoảng loạn, cũng không còn tuyệt vọng.

Nghiêm Túc đã bị sóng đánh ngất trước, sau đó mới bị cuốn xuống biển.

Vậy thì chỉ cần tôi lặn xuống nước, tránh được cú va đập của con sóng, tôi sẽ có khả năng sống sót rất cao.

Chiếc đồng hồ lặn chính là lời ám chỉ mà Nghiêm Túc để lại cho tôi.

Tôi không hiểu anh đã làm cách nào để đưa chiếc đồng hồ này về nhà, càng không hiểu cảm giác nóng rực như một lời cảnh báo vừa rồi từ đâu mà đến.

Nhưng vấn đề cấp bách trước mắt là...

Tôi phải làm thế nào để trở lại mặt biển?

Xung quanh toàn là nước biển, không có lấy một tia sáng, cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Tôi không thể phân biệt được phương hướng, cơ thể đã hoàn toàn mất đi cảm giác về trọng lực.

Có lẽ tôi tưởng rằng mình đang bơi lên trên, nhưng thực tế lại đang bơi xuống vùng đáy biển sâu hơn.

Về lý thuyết, mật độ cơ thể con người hơi lớn hơn nước, nhưng vì trong phổi có không khí, chỉ cần thả lỏng cơ thể, tôi sẽ tự nhiên nổi lên.

Nhưng...

Bão tố và những con sóng khổng lồ đã khuấy đảo đại dương thành một mớ hỗn loạn. Tôi có thể bất cứ lúc nào bị dòng hải lưu ngầm cuốn xuống vùng biển sâu hơn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lượng oxy trong cơ thể dần cạn kiệt.

Cảm giác nóng rát và đau xót từ phổi ập đến, bộ não vì thiếu oxy mà đau nhói như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào.

Ý thức chập chờn giữa tỉnh táo và mơ hồ.

Có một khoảnh khắc, tôi dường như tưởng mình đã trở về đất liền, đang nằm trên chiếc sofa mềm mại, thoải mái.

Thật muốn duỗi người một cái thật sảng khoái, rồi ngáp một hơi...

Trong nháy mắt, một ngụm nước biển lạnh buốt tràn vào phổi.

Tôi liều mạng muốn ho ra nước, nhưng chỉ vô ích, ngược lại còn sặc thêm nhiều nước biển hơn.

Cuối cùng...

Vẫn phải chết sao...

Tôi dần từ bỏ chống cự, tay chân ngừng vùng vẫy, cả người từ từ chìm xuống.

Ngay trước khoảnh khắc sắp mất đi ý thức, chân tôi chạm phải thứ gì đó.

19
“Ào!”

Khoảnh khắc cơ thể trồi lên khỏi mặt nước, không khí mằn mặn tanh nồng lập tức tràn mạnh vào phổi.

Tôi cong người, ho sặc sụa, trông chẳng khác nào một con tôm lớn.

Mất khoảng bốn, năm phút, tôi mới miễn cưỡng mở mắt ra.

Trên đầu vẫn là bầu trời u ám. Cơn cuồng phong dữ dội vẫn bám riết không rời, nhưng tôi lại không nhìn thấy bóng dáng nước biển đâu nữa.

Đây là nơi nào?

Tôi khó nhọc bò dậy, phát hiện mình đang nằm trên những tảng đá đen sì.

Ánh sáng quá yếu, khắp nơi đều bao phủ một lớp sương mù xám xịt, cay nồng. Tầm nhìn chỉ khoảng hơn chục mét.

Trong tầm mắt tôi, mặt đất khắp nơi đều là những tảng đá đen như thế này.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...