Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Rắn Hay Mèo
2
4
Tôi cứng đờ quay đầu.
Một thân hình cao lớn đứng phía sau, bóng dáng phủ trùm lên tôi.
Sếp mặt lạnh như băng, trông như thất vọng về tôi đến cực điểm.
Tôi hơi hoảng.
Dù sao cũng là giờ nghỉ trưa, nhưng tôi có tiền án rồi, sếp nhìn tôi không thuận mắt nói vài câu cũng bình thường.
Đang nghĩ xem nên làm sao để hòa hoãn bầu không khí, thì Tiểu Hắc bước lên hai bước, chắn trước mặt tôi, xù lông gầm gừ với sếp.
Tôi vội bế nó lên dỗ dành.
Rồi cẩn thận nhìn sếp.
“Bạch tổng, ngài bớt giận đi. Giờ nghỉ trưa vẫn còn chút thời gian mà, tôi chỉ thư giãn chút thôi…
“Ngài đừng hung dữ với nó như vậy, mèo con sẽ bị stress đó.”
Nếu nó nhảy lên cào sếp thì tôi chắc chắn là người chịu trách nhiệm đầu tiên.
Tiểu Hắc được tôi bế, càng thêm ngang nhiên.
Nó nằm gọn trong lòng tôi tiếp tục xử lý con tôm.
Sếp tức đến phát điên, chỉ vào con mèo trong lòng tôi, vẻ mặt hận sắt không thành thép.
“Cô không nhìn ra nó là trà xanh chính hiệu à?”
Tôi: ???
“Ý ngài là sao?”
“Thứ có thể cắn nát sọ người trong một phát, lại không cắn nổi con tôm bé tí của cô à?”
Tôi chợt hiểu ra, cười xua tay giải thích:
“Không sao đâu, nó chịu bỏ tâm tư vì tôi là được.”
Sếp nhìn tôi không thể tin nổi.
Một lúc lâu sau anh ta mới tìm lại được giọng nói.
Anh ta xoa xoa thái dương:
“Cô… chiều nay lên tầng thượng tìm tôi.”
Tôi ngạc nhiên:
“Nhưng trợ lý Bạch nói… ngài không cho tôi lên văn phòng tầng thượng nữa mà?”
Ánh mắt sếp thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
“Tôi chưa từng nói vậy.”
4
Tôi đứng phạt trong văn phòng của sếp.
Cảm giác chẳng khác gì hồi đi học bị gọi lên phòng giáo viên “uống trà”.
Phía sau bàn làm việc, sếp lạnh mặt quan sát tôi.
Rất lâu sau mới mở miệng:
“Chính cô là người ngày nào cũng đến đây chơi… rắn cưng của tôi?”
Tính sổ sau thu.
Đúng là muộn nhưng vẫn tới.
Xem ra chuyện tôi vuốt mèo trong giờ làm đã để lại ấn tượng cực kỳ xấu với sếp, khiến anh ta lại nhớ tới việc trước đây tôi từng chơi rắn của anh.
Để giữ được công việc, tôi ra sức biện hộ.
“Chơi rắn cưng của ngài đúng là lỗi của tôi. Nhưng con rắn nhỏ ngài nuôi đáng yêu quá, tôi bị nó dụ dỗ nên thật sự không nhịn được.”
“Ngài có thể nuôi ra một con rắn ưu tú như vậy, chắc chắn bản thân cũng là người rất tốt. Hay là ngài rộng lượng một chút, tha cho tôi lần này đi!”
Lời lẽ chân thành, ánh mắt tha thiết.
Tôi đem toàn bộ kỹ năng diễn xuất của cả đời ra dùng.
Nhưng hình như sếp chẳng hề cảm động.
Bởi vì… mặt anh ta lại đỏ lên vì tức.
Tim tôi “thịch” một cái, đành chấp nhận số phận, chờ tuyên án.
Một lúc lâu sau, sếp ho khẽ rồi cuối cùng cũng nói:
“Nếu cô thích đến vậy, vậy mỗi chiều cho phép cô đến… sờ… chơi hai tiếng.”
“Nhưng rắn cưng của tôi khá nhạy cảm, không thích mùi của động vật khác. Con mèo thối dưới lầu thì đừng tiếp xúc nữa.”
Tôi vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt, vội vàng xua tay.
“Không không không, không cần đâu Bạch tổng, tôi đâu xứng.”
Đùa à, con rắn trị giá hàng nghìn tỷ ai dám chơi?
Lỡ chơi hỏng rồi bắt tôi đền thì sao?
Tôi vẫn biết chừng mực mà.
Không ngờ sếp lập tức trầm mặt xuống.
“Cô cho rằng nó còn không bằng một con mèo hoang sao?”
Bình thường anh ta cũng lạnh lùng, nhưng chưa bao giờ giống như lần này.
Cơn tức giận của anh mang theo một loại uy áp của người ở vị trí cao.
Tôi bị dọa đến đứng ngây ra.
Không biết phải nói gì.
Sếp bực bội kéo lỏng cà vạt.
Gương mặt vốn đã đỏ vì tức giận vẫn chưa trở lại bình thường, thậm chí còn lan xuống cổ.
Tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Có khi sếp đỏ mặt không phải vì tức!
Anh ta chắc chắn bị dị ứng lông mèo!
Thì ra là vậy.
Tôi vội giải thích:
“Trước đây là tôi không hiểu chuyện. Con rắn nhỏ giá trị quá cao, tay chân tôi vụng về nên thật sự sợ làm nó bị thương.”
“Nhưng ngài yên tâm, sau này mỗi lần vuốt mèo tôi sẽ rửa tay khử trùng, tuyệt đối không để một sợi lông mèo nào vào công ty!”
Chắc sếp không tiện nói thẳng.
Cho nên mới giả vờ đồng ý cho tôi chơi rắn, thực ra là đang nhắc tôi đừng mang lông mèo vào công ty.
Cách biểu đạt thật vòng vo.
Suýt nữa tôi không hiểu được.
May mà tôi thông minh.
Ai ngờ sếp vẫn chưa hết giận.
“Kiều Bán Hạ! Cô đủ rồi!”
Tiếng kính vỡ vang lên cùng cơn giận của anh.
Anh chỉ vào cửa:
“Cút ra ngoài!”
Tôi sững người.
Sau đó gật đầu, ngoan ngoãn rời đi.
Ở nơi tôi không nhìn thấy, Bạch Thiên Hữu đau khổ ôm lấy mình, co ro trong góc, miệng không ngừng lặp lại một câu:
“Xin lỗi… xin lỗi… nhưng em thật sự không nỡ bỏ nó sao?”
5
Ngày hôm sau, tôi quyết định rời khỏi công ty.
Sau khi nộp đơn xin nghỉ việc cho cấp trên trực tiếp, tôi lập tức về nhà nằm dài.
Trong lòng vẫn có chút tiếc nuối công việc tốt như vậy.
Nhưng câu “cút ra ngoài” của sếp khiến tôi không thể bỏ qua cảm giác khó chịu của mình.
Hồi nhỏ, ba chữ này là thứ tôi nghe nhiều nhất.
Ngày giáo viên họp phụ huynh, tôi chạy đến phòng chơi bài tìm bố.
Ông bảo tôi cút ra ngoài.
Tôi thi được hai điểm tuyệt đối, muốn khoe với mẹ.
Vừa mở cửa phòng ngủ đã thấy bà đang “đánh nhau” với một người chú lạ.
Bà cũng bảo tôi cút ra ngoài.
Sau đó bố đánh ch/ết mẹ.
Những chú cảnh sát mặc đồng phục đưa bố đi.
Tôi sợ hãi vô cùng, khóc chạy đi tìm bà nội.
Bà cũng bảo tôi cút ra ngoài.
Không ai cần tôi.
Tôi bị chuyển qua lại rồi cuối cùng vào trại trẻ mồ côi.
Nhưng bọn trẻ ở đó nói tôi là sao chổi, ai lại gần cũng sẽ gặp xui xẻo, không ai muốn chơi với tôi.
Mỗi khi tôi đến gần, chúng đều bảo tôi cút ra ngoài.
Cuối cùng tôi chỉ có thể trêu mèo chọc chó, chơi với động vật nhỏ.
Bởi vì chúng sẽ không nói với tôi ba chữ đó.
Thế giới này giống như một cỗ máy khổng lồ chuyên nói “cút ra ngoài”.
Tôi thật sự ghét ba chữ ấy.
Nhưng may là tôi đã lớn rồi.
Tôi có thể lựa chọn rời xa những thứ khiến mình khó chịu.
Người đầu tiên tôi rời xa, chính là người từng nói với tôi “cút ra ngoài”.
Nghĩ đến những chuyện cũ ấy, tôi nằm trên giường rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi có ý thức trở lại, tôi cảm thấy hơi khó thở.
Giống như bị thứ gì đó quấn lấy.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trước mắt là một cảnh tượng khiến người ta máu nóng sôi trào.
Một mỹ nam cơ bắp mảnh mai đang để trần nửa thân trên, những đường cơ rõ ràng hiện lên.
Anh ta nghiêng người tựa ở phía bên kia giường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi chắc chắn đang nằm mơ.
Khoan đã!
Sao người đàn ông này lại giống sếp cũ của tôi thế?
Tôi dụi mắt nhìn kỹ.
Càng nhìn càng giống.
Nhưng khi quan sát từ trên xuống dưới, tôi phát hiện có điều không ổn.
Nửa thân dưới của mỹ nam… lại là một cái đuôi rắn to lớn.
Nó đang quấn chặt lấy tôi, phát ra ánh sáng trắng kỳ lạ.
Tôi kinh hãi kêu lên, vừa định gọi cứu mạng.
Môi đã bị một cảm giác lạnh lẽo phủ lên.
“Đừng kêu, là tôi.”
6
Phải rất lâu tôi mới hoàn hồn.
Tôi ra hiệu bằng mắt rằng mình sẽ không kêu.
Cái đuôi rắn quấn quanh mặt tôi mới chậm rãi rút đi.
Tôi thử thăm dò:
“Bạch… tổng?”
Anh khẽ “ừ”, ghé sát tai tôi, giọng nói mang theo chút mê hoặc.
“Tôi nghe nói em muốn nghỉ việc?”
Trong đầu tôi như có vô số đoàn tàu đang gầm rú.
Tôi hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Mọi chuyện quá ly kỳ.
Tôi thậm chí nghi ngờ mình vẫn đang nằm mơ.
“Hử? Nói đi.”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, dồn hết sức lực, cuối cùng chỉ thốt ra một tiếng yếu ớt:
“…Ừ.”
“Tại sao? Nói cho tôi biết.”
“Bạch tổng… ngài đừng như vậy, tôi sợ.”
“Đừng gọi tôi là Bạch tổng.”
Anh cúi người lại gần, hơi thở phả lên má tôi, lạnh lẽo không có nhiệt độ.
Tôi run nhẹ:
“Vậy… gọi là gì?”
“Gọi A Hữu. Tôi thích em gọi như vậy.”
Không hiểu nhưng tôn trọng.
Tôi khẽ nói:
“A Hữu…”
Anh dường như hài lòng hơn, giọng trầm khàn.
“Vậy nói cho tôi biết, tại sao em muốn rời đi?”
Tại sao?
Nói với anh rằng vì tôi ghét câu “cút ra ngoài” anh buột miệng nói?
Cái đuôi đang quấn quanh tôi chắc có thể siết c/hết tôi ngay lập tức.
Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ im lặng.
Cái đuôi rắn trơn nhẵn chậm rãi trượt lên.
Cảm giác lạnh khiến người ta run rẩy.
Đuôi rắn nâng lên, cuối cùng dừng trước mắt tôi.
Đầu đuôi run nhẹ, lắc lư.
Giống như đang cẩn thận thử dò điều gì đó.
Nhìn vậy lại có chút đáng yêu.
Khiến tôi nhớ đến con rắn trắng đầu tròn kia.
Nhưng chủ nhân của nó lại nói bằng giọng lạnh lẽo, trong đó dường như còn có chút bất lực.
“Cho em chơi đuôi rồi còn chưa đủ à? Đừng trêu chọc lung tung nữa, tôi sẽ tha thứ cho em.”