Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Rắn Hay Mèo
3
7
Tôi hơi ngơ ngác.
Không hiểu anh đang nói gì.
Bị siết đến khó thở, dưới áp lực tôi đành đưa tay chạm nhẹ vào đầu đuôi.
Cái đuôi lắc lư.
Tôi thậm chí còn đọc được cảm giác vui vẻ trong đó.
Cảm giác này quá quen thuộc.
Khiến tôi không khỏi nhớ tới con rắn trắng nhỏ trong văn phòng sếp.
Nó cũng thường lắc đầu lắc đuôi như vậy.
Tim tôi thắt lại, không nhịn được hỏi:
“Bạch tổng… ngài…”
“Em gọi tôi là gì?”
Anh trầm giọng ngắt lời.
Tôi suýt bị siết ch/ết, lập tức nhận thua.
“A Hữu… anh và con rắn trắng nhỏ kia có quan hệ gì?”
Giọng trầm khàn của người đàn ông vang bên tai:
“Đó là thú thể của tôi.”
“Cái gì… vậy anh là…”
“Thú nhân Đằng Xà.”
Tôi vội bịt miệng để không hét lên.
Bạch Thiên Hữu… lại là thú nhân!
Hơn nữa còn là chủng tộc cổ xưa chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
“Hạ Hạ, em phải chịu trách nhiệm với tôi.”
Anh bóp cằm tôi.
Đôi mắt dọc màu vàng sâu thẳm như cuộn sóng.
Tôi cau mày khó hiểu.
Thấy tôi nghi hoặc, anh giải thích:
“Chạm vào đuôi của thú nhân đực… nghĩa là em đồng ý làm vợ của hắn.”
Cái đuôi rắn chậm rãi lướt qua, như đang tuần tra lãnh địa.
Bạch Thiên Hữu lại siết cằm tôi.
“Nếu đã là vợ của tôi, thì không được chạm vào con đực khác nữa, hiểu chưa?”
Trong giọng nói mang theo chút cảnh cáo.
“Còn con đực khác?”
“Con mèo thối kia!”
Anh nghiến răng.
Tôi trực tiếp ngơ ra.
Vậy Tiểu Hắc cũng là thú nhân?
Thế giới này điên rồi.
“Hử?”
Thấy tôi không trả lời, Bạch Thiên Hữu nóng ruột, cái đuôi siết chặt thêm.
Tôi vội gật đầu:
“Được được, tôi không chạm nữa.”
Giữ mạng quan trọng.
Anh dường như hài lòng, cúi xuống gần cổ tôi.
Tôi nhìn anh hạ thấp từng chút một, như chuẩn bị cắn xuống.
Tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhưng anh đột nhiên dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn tôi, giọng hơi khàn:
“Vậy nên, vợ của ta, em có nguyện cùng ta… lên đỉnh Vu Sơn không?”
8
Huyết áp tôi tăng vọt, đầu óc rối tung, hệ thống ngôn ngữ gần như tê liệt.
Tại sao lại là tôi?
Nhưng mà… thân hình anh ta đúng là rất đẹp, hình như cũng không lỗ.
Nhưng anh ta là thú nhân mà!!
Mà nói mới nhớ… nếu là thú nhân rắn thì hình như…?
Trời ơi tôi đang nghĩ cái gì vậy!
Mạng nhỏ còn nằm trong tay người ta, vậy mà tôi còn rảnh nghĩ mấy chuyện linh tinh.
Tôi vội xua đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Đến lúc này mới phát hiện Bạch Thiên Hữu đã bắt đầu cởi cúc áo ngủ của tôi.
Tôi kinh hãi định ngăn lại.
Nhưng còn chưa kịp làm gì, cửa sổ bỗng bị đẩy mạnh ra.
Một bóng đen lao vào theo ánh trăng.
Bạch Thiên Hữu lập tức đứng bật dậy, cơ bắp căng cứng, hướng về phía bóng đen phát ra tiếng “xì xì” cảnh cáo.
Tôi cũng bị kéo ngồi dậy theo.
Lúc này mới nhìn rõ bóng đen kia.
Một thiếu niên tai mèo quỳ một gối xuống đất, đôi mắt ướt át nhìn tôi đầy mong đợi.
Cậu chỉ mặc một chiếc quần, cơ thể gầy nhưng rắn chắc.
Dưới ánh trăng, từ góc nhìn của tôi còn có thể lờ mờ thấy tám múi cơ bụng.
Thiếu niên không để ý đến lời cảnh cáo của Bạch Thiên Hữu, chỉ nhìn tôi với ánh mắt tủi thân.
“Chủ nhân đừng bỏ rơi Hắc Tể… Hắc Tể rất ngoan, xin chủ nhân thương em.”
Trong đầu tôi, hình ảnh con mèo mướp nhỏ và thiếu niên trước mắt chồng lên nhau.
Tim tôi mềm nhũn.
“Em đứng lên đi, đừng quỳ nữa, dưới đất lạnh.”
Lời còn chưa dứt, thiếu niên tai mèo đã nhào thẳng vào lòng tôi, cọ tới cọ lui.
Đôi tai lông xù theo động tác của đầu mà lắc lư.
“Biết ngay chủ nhân tốt nhất mà, không nỡ để Hắc Tể chịu ấm ức!”
Tôi nhớ đến dáng vẻ mềm mại đáng yêu của con mèo mướp.
Tay vô thức xoa xoa đầu cậu.
Ngay giây sau, thiếu niên tai mèo bị một cái đuôi rắn quất bay ra ngoài.
Bạch Thiên Hữu lạnh mặt bước xuống giường.
Cái đuôi rắn to lớn biến thành hai chân người.
Theo đường cong thon dài nhìn lên trên, cơ đùi rắn chắc tràn đầy sức mạnh hoang dã.
Khoan đã.
Hóa ra thú nhân sau khi biến hình không tự mặc quần áo!
Tôi vội che hai má đang nóng bừng, không dám nhìn lên nữa.
9
Có lẽ Bạch Thiên Hữu nhận ra sự bối rối của tôi.
Anh tiện tay kéo một tấm chăn quấn quanh người.
Sau đó sải bước đến chỗ Hắc Tể đang nằm co ro ở góc tường.
“Mày cũng xứng để chạm vào người phụ nữ của tao sao? Muốn ch/ết à, con mèo thối.”
Anh từng bước ép lại gần.
Cho đến khi đứng trên cao nhìn xuống Hắc Tể đang cuộn mình dưới góc tường.
Thiếu niên tai mèo gắng gượng ngồi dậy.
Rõ ràng đang run rẩy đến mức sắp không chống đỡ nổi, nhưng vẫn bướng bỉnh ngẩng đầu.
Đôi mắt to long lanh nhìn về phía tôi từ xa.
Môi cậu khẽ mấp máy, nói điều gì đó không thành tiếng.
Cuối cùng còn gượng cười.
Tôi hiểu.
Cậu nói: Đừng lo, em không sao.
Tim tôi thắt lại.
Vừa lo lắng vừa sợ hãi, không biết Bạch Thiên Hữu định làm gì.
Lúc này anh cũng phát hiện động tác nhỏ của Hắc Tể.
Ánh mắt theo hướng đó nhìn sang tôi.
Cả người bỗng tỏa ra khí tức bạo lệ.
Không biết điều gì đã chọc giận anh.
Bạch Thiên Hữu đấm thẳng vào mặt Hắc Tể.
Khóe miệng thiếu niên tai mèo lập tức trào máu, trông rất đáng thương.
Tôi vội chạy tới xem vết thương.
Trên gương mặt trắng nõn đã in rõ dấu nắm đấm.
Phải ra tay mạnh đến mức nào mới đánh thành như vậy.
Tôi vừa đau lòng, vừa lo cho số phận của chính mình.
Tôi kéo Bạch Thiên Hữu ra, cả người run lên.
“Bạch… A Hữu… đừng đánh nữa được không?”
Khí tức hung bạo quanh người anh giảm đi một chút.
Anh nhìn xuống Hắc Tể bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Vợ của tao đã cầu xin cho mày, hôm nay tao tha cho. Còn không mau cút đi?”
Nhưng Hắc Tể không chịu.
Cậu dùng hết sức lực đứng dậy, đối diện với anh.
“Anh dựa vào đâu mà độc đoán chiếm hữu chủ nhân như vậy? Chị ấy có quyền lựa chọn của mình!”
Cơ thể Bạch Thiên Hữu khựng lại.
Khí tức hung bạo quanh người anh dần thu lại.
Anh quay sang nhìn tôi.
“Hạ Hạ, nói cho nó biết lựa chọn của em.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Không hiểu vì sao anh lại chắc chắn như vậy về lựa chọn của tôi.
Vừa rồi anh lại nói “cút ra ngoài”.
Anh thật sự rất thích bảo người khác cút.
Mà tôi… lại ghét nhất điều đó.
Giống như một người bị bóng tối quá khứ bao phủ.
Thật sự rất khó thích anh.
Nhưng nếu tôi không chọn anh…
Cảm giác bị cái đuôi rắn siết chặt vẫn còn khắc sâu trong đầu.
Liệu có mất mạng không?
Tôi không chắc.
Tôi chỉ có thể im lặng.
Và đôi khi, im lặng cũng là một loại lựa chọn.
Khí tức bạo lệ quanh Bạch Thiên Hữu lần nữa bùng lên.
Thậm chí còn dữ dội hơn trước.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt.
Nhưng cảnh tượng bạo lực trong tưởng tượng không xảy ra.
“Kiều Bán Hạ, em giỏi lắm!”
“Tôi cho em thời gian. Tốt nhất suy nghĩ cho kỹ rồi trả lời tôi.”
Anh nghiến răng đe dọa.
Sau đó giận dữ rời đi.
Lúc đi còn không quên kéo theo Hắc Tể đang yếu ớt.