SỢI TƠ KHÔNG ĐỨT

3

9

 

Đêm đó rất dài, trời đổ mưa lớn.

Tôi nghe thấy bên ngoài có rất nhiều người đi lại, ồn ào huyên náo, lúc gần lúc xa, như những âm thanh đến từ trong mơ.

Sáng ngày 8 tháng 8, mưa tạnh.

Hỏi ra mới biết—đêm qua, họ đang đi tìm Tiểu Ngọc.


Hôm qua ban ngày tôi còn đi thăm con bé, vậy mà đến tối nó đã mất tích.
Tại sao chứ? Lại lén chạy ra khỏi nhà vào ban đêm sao?

 

Đêm đó Lưu Kỳ từng nói: “Đứa trẻ nhỏ thế này mà tối nào cũng chạy lung tung, nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao?”
Giờ thì lời nói ấy đã ứng nghiệm.


Có người nói, lần cuối cùng nhìn thấy Tiểu Ngọc, bên cạnh con bé có một người đàn ông trẻ. Họ miêu tả đặc điểm dáng người của người đó.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên một bóng dáng.


Tiểu Ngọc tối qua mất tích, mà tối qua Hạ Thành lại xuất hiện…
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, tôi chỉ muốn tìm được Tiểu Ngọc.


Tối qua mọi người tìm mấy tiếng, vì trời quá tối lại mưa lớn nên đành dừng lại. Hôm nay tiếp tục.
Tôi cùng họ leo lên những ngọn núi gần đó, tìm khắp mọi ngóc ngách của thị trấn, gọi tên Tiểu Ngọc.
Ngoài tiếng vọng trong thung lũng, không có ai đáp lại.

Chớp mắt đã đến tối, vẫn không thu hoạch được gì.


Tôi kiệt sức bước trên đường phố thị trấn, ngẩng đầu thấy một quán ăn đang bật TV, chiếu kênh Trung ương.
Tối ngày 8 tháng 8 năm 2008, lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh bắt đầu.


Dưới góc quay từ trên cao, từng chùm pháo hoa bay lên bầu trời đêm, nổ tung rực rỡ. Những dấu chân khổng lồ tạo thành từ pháo hoa đang tiến dọc theo trục trung tâm Bắc Kinh, hùng vĩ, chấn động lòng người.

 

Tôi bị cảnh tượng ấy làm cho rung động sâu sắc, lại cảm thấy từng bước chân như giẫm mạnh vào tim mình. Tôi bị đè nặng đến không thở nổi, nhưng vẫn chăm chú nhìn không rời mắt.

Dấu chân cuối cùng kết thúc, con đường dường như cũng đi đến tận cùng.


Đúng lúc đó….

“Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!”
Tôi nghe có người hét lên.

……


Sau một ngày một đêm, cuối cùng cũng tìm được.
Nhưng nói chính xác thì chỉ tìm được một nửa.


Tiểu Ngọc nằm dưới vách núi cực kỳ kín đáo, trong một hố sâu. Mắt con bé mở to, quần áo xộc xệch, toàn thân đầy vết thương, đã chết từ lâu.
Hơn nữa, trong hố chỉ có nửa trên cơ thể, không có nửa dưới. Phần eo bị cắt đứt gọn gàng, tuyệt đối không phải do thú rừng gây ra.


Tim tôi đau đớn đến tột cùng, gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy thi thể, tôi đã biết trước khi chết con bé đã trải qua những gì.

 

Bị đánh đập, bị ngược đãi, bị sát hại dã man, bị chặt ngang người - rốt cuộc là con quái vật nào lại ra tay tàn độc với một đứa trẻ bảy tám tuổi như vậy?


Tôi lại nhớ đến, tối qua Tiểu Ngọc mất tích, mà Hạ Thành xuất hiện.

Có người hỏi bố Tiểu Ngọc có báo cảnh sát không, ông nhìn những vết thương chồng chất trên người con gái, do dự.

 

Mẹ Tiểu Ngọc thì cuối cùng buông đứa con trai đang bế trong lòng, khóc gào lao tới:
“Đây là con gái ruột của chúng ta mà!”

Cuối cùng vẫn quyết định không báo cảnh sát.

Chỉ là vì Tiểu Ngọc hay trốn đến trường vào buổi tối, nên nhà trường phải chịu trách nhiệm, bồi thường một khoản tiền.

Lúc này tôi mới nhận ra, tôi không thể dùng giá trị quan phổ quát để nhìn nhận những chuyện xảy ra ở thị trấn nhỏ này. Trong núi rừng sâu biệt lập, rất nhiều tội ác cứ đơn giản như vậy mà bị chôn vùi.


Đứa trẻ bị vứt xác dưới gốc cây cũng vậy, Tiểu Ngọc cũng vậy.
Họ hoàn toàn không quan tâm, rốt cuộc ai mới là người phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.


Tôi lùi sang một bên, vô tình ngẩng đầu, liền thấy bóng dáng quen thuộc mà xa lạ ấy đứng cạnh một cái cây ở phía xa.
Phát hiện tôi chú ý đến hắn, Hạ Thành liền lùi lại, ẩn vào màn đêm.


Người dân địa phương thống nhất không báo cảnh sát, nhưng tôi đã báo.
Điều đó cũng có nghĩa là tôi không thể ở lại nơi này lâu nữa.

 

 
 


10


Phần dưới cơ thể của Tiểu Ngọc vẫn chưa tìm được, cảnh sát còn chưa kịp lên núi thì lại có một cô bé thứ hai mất tích.


Là Chu Hỉ - cô bé có trí tuệ không bình thường nhưng vẽ rất đẹp.

Cả Chu Hỉ và Tiểu Ngọc đều từng bị Hạ Thành xâm hại, mối liên hệ này khiến tôi tuyệt vọng - hắn định tiêu hủy chứng cứ sao?
Tiêu hủy thì cũng thôi đi, tại sao lại phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy?


Hắn đã không còn là viên cảnh sát lương thiện, chính trực trong ký ức của tôi nữa. Nói là ác quỷ cũng không quá.


Có bài học của Tiểu Ngọc, cha mẹ Chu Hỉ gần như phát điên, khóc lóc khắp nơi cầu xin mọi người giúp tìm.
Không ai dám nghỉ ngơi, tất cả lại lao vào đợt tìm kiếm tiếp theo.


Sáng ngày 9 tháng 8, sau khi lên núi, cảnh sát nhanh chóng khám nghiệm hiện trường vụ án của Tiểu Ngọc, nhưng mưa đêm qua quá lớn, gần như không thể hy vọng còn lại dấu vết gì.

 

Thi thể Tiểu Ngọc chưa kịp chôn cất sơ sài, đã được cảnh sát đưa xuống núi mang về cục.

Đồng thời, cảnh sát cũng phân người tiếp tục tìm Chu Hỉ.

Việc tôi báo cảnh sát tất nhiên đã bị lộ. Vì an toàn, từ đây hành động của tôi phải đi cùng phía cảnh sát.

Quá trình tìm Chu Hỉ cũng vô cùng gian nan.
Địa hình miền núi phức tạp, thị trấn không có camera, chẳng khác nào mò kim đáy bể, không có bất kỳ manh mối nào.


Chiều ngày 9 tháng 8, tôi lại nhìn thấy bóng dáng lén lút của Hạ Thành. Hắn đi rất nhanh, như đang vội đi đâu đó.

Lúc này cơn phẫn nộ của tôi lên đến đỉnh điểm, tôi lập tức chạy về phía hắn.
Hai cảnh sát thấy vậy cũng đuổi theo.


Chúng tôi rời khỏi đội lớn, đuổi theo Hạ Thành lên một ngọn núi.


Xung quanh là rừng cây rậm rạp, ánh hoàng hôn đỏ sẫm khó mà xuyên qua. Trời càng lúc càng tối, trong điều kiện này việc truy đuổi không hề dễ.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng phía trước đã biến mất.

Chúng tôi mất dấu, đành giảm tốc độ, lần mò theo những hướng có thể.

Như ruồi mất đầu, chúng tôi đi vòng quanh ngọn núi hơn một tiếng, trời gần như tối hẳn.

Đúng lúc đó, bên cạnh vang lên một tiếng động rất nhẹ. Tôi lần theo âm thanh, nghe thấy tiếng khóc.

Là Chu Hỉ.


Con bé vẫn còn sống, đang sốt cao. Trên người cũng có dấu vết bị đánh đập và xâm hại.
Trong cơn ác mộng, con bé không ngừng khóc, nói mê, lặp đi lặp lại một từ gì đó. Nhưng nói không rõ, tôi không nghe hiểu.


Hạ Thành lại biến mất. Có lẽ phát hiện chúng tôi đuổi theo nên chưa kịp ra tay.


Vì vậy, Chu Hỉ - người sống sót - trở thành nhân chứng quan trọng nhất.

11


Sau khi giải cứu được Chu Hỉ, cảnh sát lập tức hỏi tôi đang đuổi theo ai.
Tôi do dự một lát rồi khai ra tên Hạ Thành.


Giống như vừa đưa ra một quyết định quan trọng của cuộc đời. Tôi đã hoàn toàn dứt bỏ mọi tình cảm với anh ta.


Tôi lấy ảnh của Hạ Thành ra, một người dân địa phương liền hét lên:
“Chính là hắn! Lần cuối tôi thấy Tiểu Ngọc, con bé đi cùng người đàn ông này!”


Có đầy đủ động cơ, thời cơ, lại có nhân chứng. Dù chứng cứ vẫn chưa đủ, nhưng về cơ bản đã có thể xác định Hạ Thành là nghi phạm.


Cảnh sát phong tỏa thị trấn, rà soát người khả nghi. Sau hai ngày vẫn không tìm được.
Nói là phong tỏa, nhưng địa hình nơi đây rất khó thật sự bịt kín, Hạ Thành đã rời đi rồi.

Cảnh sát đưa Chu Hỉ về cục, tôi cũng theo họ xuống núi, rời khỏi thị trấn này.

 

 
 

12

 

Sự việc phát triển đến đây, tôi tưởng rằng mình đã biết được sự thật.
Chỉ cần chờ Chu Hỉ tỉnh lại, chờ khám nghiệm thi thể của Tiểu Ngọc, bổ sung chuỗi chứng cứ là có thể tiến hành bắt giữ.

Nhưng lúc đó tôi đã quên mất một điểm cực kỳ quan trọng - nửa thân dưới của Tiểu Ngọc vẫn chưa được tìm thấy.


Những diễn biến tiếp theo, phần lớn là sau khi vụ án kết thúc, Ngô Huy kể lại cho tôi.

Sau khi rời khỏi thị trấn, cảnh sát lập tức lập án điều tra.


Trước hết là Tiểu Ngọc.
Nguyên nhân tử vong của cô bé là ngạt thở, nhưng sau khi chết lại bị chặt ngang người.
Tại sao hung thủ phải làm như vậy? Vì sao nửa trên và nửa dưới lại không ở cùng một chỗ? Đây đều là điểm đáng nghi.


Đêm Tiểu Ngọc bị hại có mưa lớn, lại phải sau một ngày mới tìm thấy thi thể, nên cơ thể rất sạch, gần như không tìm được dấu vết hữu ích như tóc, da, dịch cơ thể của nghi phạm.


Vết chặt ngang là do loại rìu chặt củi phổ biến của người địa phương gây ra, hung khí cũng chưa tìm được.

Cảnh sát cử một đội tiếp tục tìm kiếm nửa còn lại của thi thể Tiểu Ngọc và hung khí tại Diên Vân huyện.
Tóm lại, phía Tiểu Ngọc tạm thời chưa có chứng cứ trực tiếp.


Tiếp theo là Chu Hỉ.
Chu Hỉ được đưa ngay đến trung tâm phục hồi chức năng trẻ em để điều trị. Là người sống sót, lẽ ra cô bé có thể cung cấp lời khai quan trọng.


Nhưng cô bé mới chỉ tám tuổi, sau khi bị xâm hại đã chịu tổn thương tâm lý nghiêm trọng, gần như mất trí, chỉ lặp đi lặp lại một từ khó hiểu - 
“Quan Âm nương nương… Quan Âm nương nương…”


Ở Diên Vân huyện không có chùa chiền, cũng không thờ Quan Âm. Hỏi cha mẹ đứa bé, họ cũng không hiểu.


Phải chờ Chu Hỉ hồi phục tinh thần còn cần thời gian, bác sĩ cũng không dám chắc. Không thể vội vàng, càng không thể vì phá án mà kích thích khiến tình trạng của đứa bé nặng thêm.

Vì vậy phía Chu Hỉ tạm thời cũng chưa có chứng cứ trực tiếp.


Ngoài ra là Hạ Thành - nghi phạm lớn nhất.
Một tháng trước, Hạ Thành bị tố cáo xâm hại hai bé gái, việc này toàn đội hình sự đều có thể làm chứng, bản thân anh ta cũng đã ngầm thừa nhận, còn vì thế mà chấm dứt sự nghiệp cảnh sát; một tháng sau, hai cô bé một chết một bị thương, thời điểm xảy ra vụ án Hạ Thành xuất hiện tại Diên Vân huyện, hành tung đáng nghi, không có bằng chứng ngoại phạm.


Cảnh sát hai thành phố phối hợp điều tra, đội hình sự nơi Hạ Thành từng công tác cũng tham gia vụ án.


Ngày hôm sau khi Hạ Thành trốn về nhà, Ngô Huy dẫn người đến.
Mẹ Hạ Thành ban đầu sững sờ, sau đó liều mạng ngăn cản, khóc lóc không cho bắt.


Ngô Huy giải thích là triệu tập về phối hợp điều tra, nhưng ai cũng hiểu trong lòng rằng việc bắt giữ chỉ là sớm hay muộn.

Vì vậy họ đã đưa người đồng nghiệp cũ đi.

 

 
 

13

 

Cảnh sát muốn thông qua lời khai của Hạ Thành để biết được tung tích nửa thân dưới của Tiểu Ngọc và hung khí, nhằm hoàn thiện chuỗi chứng cứ.

Nhưng mặc cho thẩm vấn thế nào, Hạ Thành từ đầu đến cuối không nói một lời, dường như biết cảnh sát thiếu chứng cứ.

Từng là một cảnh sát hình sự, anh ta rất hiểu các phương thức thẩm vấn, giờ trở thành nghi phạm lại càng không dễ khuất phục.

Anh ta không hợp tác điều tra, cũng không biện hộ cho bản thân. Dù thế nào, anh ta cũng chỉ cúi đầu, im lặng.

Thậm chí còn “cứng đầu” đến mức không ăn uống, như một kiểu phản kháng im lặng.


Cứ như vậy hai ngày trôi qua, anh ta vẫn không chịu ăn, cơ thể nhanh chóng suy yếu; tinh thần cũng ngày càng tệ, thậm chí xuất hiện triệu chứng phân liệt.

Cảnh sát đành đưa anh ta đến bệnh viện.

Vừa đưa ra khỏi cổng cục công an, bên ngoài đã có một đám đông tụ tập.


“Đây chính là tên cảnh sát biến thái từng lên TV sao?”
“Trông thì như người, làm thì toàn chuyện súc sinh!”
“Quá ghê tởm, xử tử đi!”

Đám đông ồn ào, hỗn loạn, nhặt đá, tháo giày ném vào.


Quần chúng là đối tượng dễ bị kích động nhất. Không biết ai đã để lộ tin, dư luận cứ thế lan rộng.

Hạ Thành từng lên TV, có chút danh tiếng. Nay xảy ra chuyện này, lập tức gây chấn động, các tòa soạn báo đều đổ xô vào.


Một sinh viên xuất sắc của trường cảnh sát, từng tiền đồ vô hạn, bỗng chốc biến thành kẻ ấu dâm, thậm chí là hung thủ giết người biến thái, trở thành tù nhân. Sự tương phản mạnh mẽ ấy khiến tất cả đều chấn kinh.


Năm 2008, mạng internet chưa phổ biến như bây giờ, nhưng ít nhất trong thành phố của chúng tôi, chuyện của Hạ Thành đã lan truyền khắp nơi.


Nghe những lời chửi rủa khó nghe đó, trong lòng tôi bỗng sinh ra một cảm giác chia cắt.
Ở Diên Vân huyện, mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi còn chưa kịp suy nghĩ nhiều đã bị ép phải tiếp nhận quá nhiều thông tin.

Giờ vụ án đã nằm trong tay cảnh sát, tôi không còn tiếp cận được tiến triển nữa, nên dần bình tĩnh lại, cũng có thêm thời gian suy nghĩ.

Tự hỏi lòng mình, hai năm ở bên Hạ Thành, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn—trong ký ức của tôi, anh ta thật sự tệ hại đến vậy sao?


Tôi tưởng rằng mình đã hoàn toàn dứt tình với anh ta, tưởng rằng có thể bình thản nhìn anh ta bị trừng trị.

Nhưng mấy ngày nay, tôi liên tục nằm mơ. Trong mơ đều là những tháng ngày tôi và Hạ Thành ở bên nhau.
Chúng tôi cùng đến thư viện học bài, cùng ra sân tập luyện, trò chuyện về cuộc đời, về lý tưởng, bàn về tội phạm, về nhân quyền… Anh vốn là một người chính trực, thông minh, cởi mở đến vậy.


Một người phải giỏi che giấu đến mức nào, mới có thể trong suốt mấy năm qua không để lộ chút sơ hở nào?

Những chuyện xảy ra trong hai tháng này, có lẽ không đơn giản như bề ngoài.

Nhưng rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu…

Tôi có một linh cảm—nếu không tìm ra sự thật sớm, sẽ không kịp nữa.

 

 
 


14

 

Mẹ của Hạ Thành đã thuê cho anh ta một luật sư giàu kinh nghiệm, khả năng thắng kiện rất cao.

Còn tiến triển điều tra của cảnh sát gần như đình trệ.
Phần thân dưới của Tiểu Ngọc vẫn chưa tìm thấy, Chu Hỉ vẫn chưa hồi phục tinh thần.

Hạ Thành nằm viện hai ngày, hoàn toàn dựa vào truyền dịch, vẫn cố chấp không ăn không uống, không nói lời nào.

Không bùng nổ trong im lặng, thì sẽ diệt vong trong im lặng.

Ngày nào tôi cũng đến bệnh viện, đứng dưới tòa nhà nội trú nhìn lên một ô cửa sổ tầng chín.
Có lúc thấy anh ta đứng đó, xa quá không nhìn rõ biểu cảm, dường như cũng đang nhìn tôi.

Hóa ra khoảng cách giữa chúng tôi đã xa đến vậy rồi sao?


Tối ngày 14 tháng 8, tôi lại đến bệnh viện.

Tầng một tòa nhà nội trú vẫn như thường lệ, có vài người bạn cùng trường cảnh sát tụ tập. Không thể lên thăm, mọi người chỉ ở dưới tầng một cùng mẹ của Hạ Thành.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...