SUY LUẬN GHẾ BÀNH: BỐN BỨC TRANH MÁU

2

Nếu không thể gửi bức tranh ra ngoài, vậy thì giấu nó vào trong thứ mà hung thủ sẽ chủ động mang đi vứt. Bóng đèn LED chính là thứ như vậy.

Nhân lúc hung thủ không có ở nhà, chủ nhân bức tranh nhét tranh vào trong bóng đèn LED, sau đó kéo đứt dây điện rồi lắp bóng đèn trở lại như cũ, giả vờ như không biết gì cả.

Khi hung thủ về nhà, phát hiện bóng đèn không sáng nữa, hắn sẽ không nghi ngờ nạn nhân, chỉ cho rằng bóng đèn tự hỏng. Dù sao bóng đèn cũng là vật tiêu hao, hỏng một cái là chuyện rất bình thường. Hung thủ chỉ việc mua cái mới thay vào rồi vứt cái cũ đi.

Sau đó, cái bóng đèn giấu tranh máu ấy bị người ta nhặt được ngoài đường, trùng hợp lại bị bố cậu thu về, rồi bị cậu tháo ra, cuối cùng cậu nhìn thấy hai bức thư cầu cứu này. Đó chính là toàn bộ chân tướng của sự việc.”


Nghe đến đây, bạn tôi trợn to mắt, như vừa bừng tỉnh đại ngộ.

“Ra là vậy… Tôi biết ngay chuyện này có gì đó không bình thường! Nhưng tôi mãi không nghĩ ra mối liên hệ bên trong, hóa ra là như thế này! Có người đang chờ chúng ta đi cứu! Không thể chậm trễ nữa, mau đi báo cảnh sát thôi!”

Tôi im lặng một lúc, không lập tức đứng dậy.

“……”

Bạn tôi tò mò nhìn tôi.


“Sao thế? Muốn nói lại thôi à?”

“Tôi có một vấn đề muốn xác nhận. Bố cậu lấy lô bóng đèn này từ đâu về?”

Bạn tôi lắc đầu.

“Tôi không hỏi.”

“Vậy giờ hỏi thử đi.”

“Tại sao?”

“Nơi hung thủ vứt bóng đèn chắc chắn sẽ không quá xa nhà hắn. Chỉ cần xác nhận được thông tin này thì có thể giúp cảnh sát thu hẹp phạm vi điều tra.”

Bạn tôi lập tức hiểu ra.

“Ồ ồ ồ!”

Cậu ấy nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho bố.

Sau một hồi hỏi han đơn giản, bạn tôi cúp máy rồi nói với tôi:

“Bố tôi nói là thu từ nhà một ông lão đã qua đời. Ông ấy lúc còn sống có tật tích trữ đồ đạc, rất thích gom đồ về nhà. Sau khi ông mất, con trai ông định bán căn nhà nên liên hệ với bố tôi đến dọn đống phế liệu đi. Những bóng đèn này được tìm thấy trong đống rác đó.”

“Tôi biết rồi. Cậu có biết địa chỉ nhà ông lão không?”

“Biết.”

“Vậy tôi đi báo cảnh sát cùng cậu.”

“Được, đi thôi! Chủ quán tính tiền!”

……


04
Bạn tôi gọi taxi, điểm đến là đồn cảnh sát gần nhà ông lão.

Trên xe, cậu ấy rất vui, như thể bóng tối thời thơ ấu cuối cùng cũng sắp tan biến trong ngày hôm nay.

Nhìn cậu ấy vui như vậy, tôi có chút không biết phải làm sao. Có vài chuyện, thật sự tôi không nỡ tự mình nói ra cho cậu ấy biết.

Thật ra trong suy luận vừa rồi, còn có một phần rất bi quan mà tôi chưa nói ra.

Tôi đại khái đã suy đoán được một vài thông tin về nạn nhân, ví dụ như độ tuổi và giới tính của cô ấy. Nhưng tôi không dám nói, bởi vì rất có thể nạn nhân đã chết rồi. Tôi không muốn cậu ấy nghe tin đó từ miệng tôi.

Trong bức ảnh bóng đèn mà cậu ấy gửi cho tôi, ở mép bên bóng đèn có ghi năm sản xuất.

Phía trên viết: 2015.

Nói cách khác, bóng đèn này được sản xuất vào năm 2015.

Ngày tháng trên hai bức vẽ là 11/3/2015.

Từ hai điểm này có thể cơ bản xác định rằng chủ nhân bức tranh đã cầu cứu ra bên ngoài vào năm 2015.

Nhưng hiện tại đã là năm 2021, cách nhau tận chín năm.

Trong tình huống như vậy… cô ấy thật sự còn sống sao?

……

 

Ngoài ra, tôi cũng đã có chút manh mối về động cơ gây án của hung thủ.

Tôi suy luận như sau.

Bạn tôi phát hiện hai bóng đèn và hai bức tranh. Đứng từ góc độ nạn nhân mà nói, cô ấy không thể cùng lúc làm hỏng hai bóng đèn, như vậy sẽ khiến hung thủ nghi ngờ.

Cho nên hai bức tranh này hẳn được gửi ra ngoài cách nhau một khoảng thời gian.

Điều đó có nghĩa là nạn nhân ít nhất đã sống sót được vài tháng.

Không chỉ vậy, việc nạn nhân hai lần lợi dụng bóng đèn để truyền tin cho thấy hung thủ không phải lúc nào cũng giám sát cô ấy. Hắn rất có thể còn có công việc riêng, vì vậy khi hắn không có ở nhà, nạn nhân có thể tự do hoạt động trong căn phòng bị giam giữ.

Kết hợp hai điểm này, có thể thử suy nghĩ về động cơ của hung thủ.

Bốn động cơ phổ biến nhất của tội phạm giam giữ người trái phép gồm:

Bắt cóc, trả thù, bảo vệ và xâm hại tình dục.

Giam giữ để bắt cóc là hoạt động bắt cóc ngắn hạn nhằm đòi tiền chuộc.

Nạn nhân thường bị trói tay chân, bị bịt miệng, hoàn toàn mất tự do.

Giam giữ để trả thù là hành vi bắt cóc nhằm trút giận.

Phần lớn những kẻ bắt cóc vì mục đích trả thù sẽ không để nạn nhân sống quá một tháng. Dù có sống quá một tháng thì nạn nhân cũng đã bị hành hạ đến thân tàn ma dại, gần như không thể thực hiện kế hoạch nào.


Điều này rõ ràng mâu thuẫn với hai kết luận trước đó.

Vậy chỉ còn lại hai khả năng: giam giữ để “bảo vệ” và giam giữ nhằm xâm hại tình dục.

Ở đây có thể loại trừ khả năng “bảo vệ”.

Thông thường người bị “giam để bảo vệ” đều là người bị tâm thần trong gia đình nghèo, không có tiền đưa vào bệnh viện tâm thần, lại sợ họ đi lung tung làm hại người khác nên người nhà mới nhốt họ lại.

Người tâm thần không thể nghĩ ra kế hoạch tinh vi như vậy.

Cho nên khả năng lớn nhất chính là giam giữ để xâm hại tình dục.

Hung thủ vì muốn thỏa mãn dục vọng biến thái của mình nên đã bắt cóc rồi giam cầm nạn nhân.

Dựa trên phân tích các vụ án tương tự trước đây, nạn nhân rất có thể là phụ nữ, khoảng hai ba mươi tuổi.

Cô ấy đang ở trong một góc tối nào đó trên thế giới này, chịu đựng sự giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

Thậm chí có khả năng đã không còn trên đời nữa.

Tôi nhìn sang bạn mình, hy vọng sau này khi biết được sự thật cậu ấy sẽ không quá đau lòng. Ít nhất cậu ấy đã cố gắng rồi, không cứu được người không phải lỗi của cậu ấy.

Hy vọng khi cảnh sát thông báo kết quả, cậu ấy có thể nghĩ như vậy.


……

Thế nhưng.

Diễn biến sự việc lại hoàn toàn không giống như tôi dự đoán.

Hay đúng hơn, phần lớn suy luận của tôi đều đúng, chỉ có duy nhất một chuyện là tôi đoán sai.

Nạn nhân không chết.

Người chết là hung thủ.

……


05

Khoảng chín giờ rưỡi tối, chúng tôi đến đồn cảnh sát báo án.

Người tiếp nhận là một cảnh sát trẻ họ Lưu. Sau khi nghe xong lời kể của chúng tôi, vẻ mặt anh ấy trở nên nghiêm túc, lập tức cho người lấy lời khai và đăng ký thông tin cá nhân cùng phương thức liên lạc của chúng tôi.

Sau khi ký tên xong, cảnh sát Lưu để lại số điện thoại rồi bảo chúng tôi về trước, nói rằng nếu có tiến triển sẽ liên lạc.

Cứ như vậy, hai đứa ai về nhà nấy.

Lúc đó chúng tôi hoàn toàn không thể ngờ được diễn biến tiếp theo lại ly kỳ đến vậy.

……

Khoảng hơn mười giờ sáng hôm sau, bạn tôi gọi điện cho tôi, nói rằng nạn nhân năm đó muốn gặp chúng tôi.


Lúc nghe tin ấy đầu óc tôi hoàn toàn rối loạn.

“Nạn nhân muốn gặp chúng tôi” là ý gì?

Cô ấy chưa chết sao?


Bạn tôi nói chuyện này khó giải thích qua điện thoại, chỉ gửi cho tôi một địa chỉ, bảo trước mười hai giờ trưa hãy đến đó, rồi cúp máy.

Tôi nhìn điện thoại, cảm thấy não mình không theo kịp nữa.

……


06

Buổi trưa, tôi đến đúng hẹn.

Đó là một quán trà kiểu Hồng Kông, họ đã chờ tôi ở đó.

Ngoài bạn tôi, trên bàn còn có một người phụ nữ rất có khí chất, mặc toàn hàng hiệu, trông khoảng hơn ba mươi tuổi.

Thấy tôi tới, cô đứng dậy bắt tay.

“Xin chào, tôi họ Ngô.”

“Chào chị.”

Sau khi ngồi xuống, cô Ngô gọi món rồi bắt đầu cuộc trò chuyện.


“Sáng nay tôi nhận được điện thoại từ đội trưởng Vương của cục công an quận. Ông ấy nói có người nhặt được những bức tranh tôi từng vẽ. Tôi thật sự rất bất ngờ, vì hai bức tranh này được tôi vẽ khoảng năm 2015. Khi đó gửi ra ngoài mãi không có tin tức, tôi còn tưởng chúng đã bị tiêu hủy rồi. Không ngờ hôm nay lại có thể nhìn thấy chúng lần nữa. Cảm giác này thật kỳ diệu.”

Bạn tôi lấy hai bức tranh máu đã gấp lại từ trong túi ra.

“À đúng rồi chị Ngô, chị bảo tôi mang hai bức tranh tới, tôi mang rồi đây.”

Nói xong, cậu ấy đưa tranh cho cô Ngô.

Cô nhận lấy rồi cất vào túi.

“Cảm ơn. Tôi muốn giữ gìn hai bức tranh này, chúng là minh chứng cho sự dũng cảm và kiên cường của tôi ngày trước.”


Tôi nhìn lớp trang điểm tinh tế của cô rồi tò mò hỏi:

“Chị có thể kể cho tôi biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Chị được cứu như thế nào?”


Cô Ngô đáp:

“Về cách được cứu thì giống như các cậu suy đoán. Tôi tự cứu mình bằng bóng đèn.

Tháng 3 năm 2015, tôi bị bắt cóc. Dãy số trên bóng đèn chính là ngày tôi bị bắt.

Khi đó tôi vừa ra khỏi ga tàu thì bị hung thủ dụ về nhà với lý do giới thiệu việc làm, sau đó hắn dùng vũ lực nhốt tôi xuống tầng hầm nhà hắn.

Mãi đến tháng 5 năm 2017 tôi mới được cứu.

Trong khoảng thời gian đó, tôi dùng cách giấu tranh trong bóng đèn để gửi ra ngoài tổng cộng bốn bức tranh.

Ba bức đầu đều bặt vô âm tín.

Cho đến khi bức thứ tư được người ta phát hiện rồi báo cảnh sát, cảnh sát mới cứu được tôi.”


Tôi cảm thán:

“Chị thật sự rất kiên cường. Tôi có thể xem bức tranh đã giúp chị được cứu không?”

Cô Ngô gật đầu, lấy điện thoại mở album ảnh rồi tìm bức ảnh chụp bức tranh ấy.

Bố cục của bức tranh này giống hệt hai bức trước, chất liệu và cách vẽ cũng vậy. Khác biệt duy nhất là con số phía trên không còn là “15.3.11” mà đổi thành “16.4.7”.

Tôi cảm thấy kỳ lạ. Cô Ngô vừa nói rằng 15.3.11 là ngày cô bị bắt cóc. Vậy tại sao trên bức tranh này lại đổi thành 16.4.7?

Tôi nêu thắc mắc, nhưng cô Ngô từ chối trả lời.

“Xin lỗi, tôi không muốn nói về chủ đề này.”

Có lẽ con số đó mang ý nghĩa đặc biệt nào đó với cô ấy.

Tôi không hỏi thêm nữa, chỉ nói chuyện xã giao vài câu.

“Hiện giờ chị sống rất tốt.”

Nụ cười của cô Ngô mang theo chút thâm ý.

“Đúng vậy. Tôi là con gái vùng núi. Bố mẹ cho rằng con gái đi học là lãng phí tiền bạc, định để tôi ở nhà làm nông vài năm rồi gả chồng sớm.

Nhưng tôi không cam tâm sống hết đời như vậy.

Tôi từng xem World Expo Thượng Hải trên TV nhà người khác, lúc đó tôi đã nghĩ: thế giới bên ngoài rộng lớn như thế, tại sao tôi nhất định phải ở mãi trong núi, chờ đợi số phận lấy chồng sinh con?

Vì thế vài năm sau, vào một buổi chiều nọ, tôi mang theo hành lý bỏ trốn trong đêm, định tới thành phố lớn lập nghiệp.

Không ngờ vừa ra khỏi ga tàu đã gặp phải chuyện đó.

Khoảng thời gian bị giam cầm thực sự khiến người ta đau khổ tột cùng, đồng thời cũng khiến tôi nhận ra mù chữ là chuyện đáng sợ đến mức nào.

Sau khi được cứu, tôi bắt đầu học hành, cố gắng làm việc.

Như cậu thấy đấy, cuộc sống hiện tại của tôi đâu chỉ là không tệ? Phải nói là tôi sống rất tốt.”


Nghe cô ấy nói xong, tôi càng thêm khâm phục.

“Chị thật sự rất giỏi, giỏi hơn phần lớn những người tôi từng gặp.”

“Cảm ơn.”

“Tôi rất tò mò, sau khi hung thủ bị bắt thì bị phán bao nhiêu năm tù?”

Nghe câu hỏi này, cô Ngô im lặng một lúc.

Cô nhấp một ngụm trà rồi đặt tách xuống, nhìn mặt nước đang gợn sóng trong tách, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn mới nói với chúng tôi:

“Hung thủ không bị xét xử.”

Tôi thấy khó hiểu.

“Không bị xét xử là sao?”

Câu nói tiếp theo của cô khiến tôi sợ hãi.

“Hắn không chờ được phán quyết, vì hắn chết rồi. Là tôi giết.”

Tôi và bạn tôi đều chết lặng.

Ánh mắt cô Ngô vẫn dừng trên mặt nước, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc.

“Hôm đó hắn vừa rời khỏi tầng hầm thì trên lầu dường như có động tĩnh gì đó. Tôi chỉ nghe thấy tiếng hỗn loạn bên trên, ngay sau đó hắn cầm dao xuống tìm tôi.

Lúc ấy tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ hắn chán rồi, lại nổi điên muốn giết người.

Dù sao thì ngay khoảnh khắc thấy hắn cầm dao bước về phía mình, tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa. Bỗng nhiên khát vọng sống bùng lên.

Tôi cướp con dao từ tay hắn, rồi hoàn toàn mất lý trí.

Khi cảnh sát phá cửa tìm thấy chúng tôi, tôi đã đâm hắn hơn chục nhát rồi. Hắn chết hẳn.”

Càng nói giọng cô càng nặng nề, cả người run lên, tay siết chặt mép bàn, trong ánh mắt bùng lên vẻ hung dữ như thú hoang.

Tôi nuốt nước bọt, không biết phải làm sao.


Rất nhanh sau đó cô Ngô lấy lại bình tĩnh, dụi mắt rồi tiếp tục bằng giọng dịu dàng:

“Vì hung thủ đã chết nên vụ án không được chuyển sang tòa. Ngược lại chính tôi lại phải đứng trước vành móng ngựa vì tội giết người.

May mà cuối cùng tòa tuyên tôi phòng vệ chính đáng, tôi nhanh chóng được tự do, còn được hỗ trợ điều trị tâm lý nữa. Cảm ơn đất nước.”


Tôi không dám nói thêm gì nữa.

Bạn tôi thấy bầu không khí không ổn nên vội chuyển chủ đề.

“Tôi thấy trên WeChat chị đang ôn thi chứng chỉ kế toán trung cấp đúng không? Chị nhất định sẽ thành công.”

“Cảm ơn. Thật ra tôi cũng có một vấn đề muốn hỏi các cậu. Hai bức tranh này được tìm thấy ở đâu?”


Bị hỏi vậy, bạn tôi đáp:

“À, nhà tôi mở trạm thu mua phế liệu. Mấy hôm trước có một ông lão qua đời, trong nhà tích trữ mấy tấn đồ phế liệu, bố tôi kéo hết về. Bóng đèn giấu tranh được tìm thấy trong đống đó.”


Cô Ngô gật đầu.

“Tôi hiểu rồi. Là thế này, tôi vừa nói rồi, tổng cộng tôi vẽ bốn bức tranh.

Hiện tại hai bức đã được các cậu tìm thấy, một bức được lưu hồ sơ ở đồn cảnh sát, còn một bức cuối cùng vẫn chưa tìm thấy.

Nếu sau này các cậu tìm được bức cuối cùng ấy, xin hãy liên lạc trực tiếp với tôi. Tôi thật sự rất muốn lấy lại nó.”


Tôi tò mò:

“Cũng để sưu tầm sao?”

“Đúng vậy.”

Bạn tôi lập tức đáp:

“Được, nếu tìm thấy tôi nhất định sẽ liên lạc với chị.”

……


Trong lúc trò chuyện sau đó, cô Ngô nhận khá nhiều cuộc điện thoại. Hình như hiện giờ cô là lãnh đạo của một công ty nào đó, công việc không thể thiếu cô.

Vì vậy bữa ăn còn chưa xong cô đã phải rời đi trước, trước khi đi còn thanh toán hóa đơn.

Chỉ còn lại hai chúng tôi ngồi đó cảm thán.

Bạn tôi lau nước mắt.

“Chị Ngô được cứu rồi, thật tốt quá.”


Tôi hơi thất thần, chỉ đáp qua loa:

“Ừ.”

“Sao vậy? Trông cậu không vui lắm?”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ là không ngờ sự việc lại có diễn biến như thế… nạn nhân phản sát hung thủ…”


Bạn tôi nói:

“Cũng bình thường thôi mà. Nếu đổi là tôi, có lẽ chưa đến một tháng đã không chịu nổi, sớm muốn cùng hung thủ chết chung rồi.”

Quả thật, nếu là tôi ở trong hoàn cảnh đó, có lẽ tôi cũng sẽ làm giống cô Ngô.

“Có thể là tôi nghĩ nhiều rồi. Khi nào cậu tìm được bức tranh cuối cùng thì nhớ gửi tôi xem nhé.”


Ai ngờ bạn tôi lại nói:

“Được. Nếu may mắn thì hôm nay có thể tìm thấy luôn.”

“Hôm nay?”

“Lô đèn LED bố tôi kéo về vẫn còn mấy chục cái chưa tháo xong, biết đâu bức tranh cuối cùng nằm trong đó.”

Nghe cậu ấy nói vậy thì khả năng đúng là rất lớn.

Ông lão kia lúc còn sống đã sưu tầm mấy trăm bóng đèn, biết đâu thật sự có bức tranh cuối cùng ở trong đó.

Vì vậy tôi kéo bạn mình quay lại trạm phế liệu, định tìm cho ra bức tranh cuối cùng.

……


07

Chúng tôi mất hơn mười phút để tháo hết chụp của tất cả bóng đèn, cuối cùng vào lúc một giờ trưa cũng tìm ra được bức tranh cuối cùng.

So với ba bức trước, bức tranh này lại có thêm chút khác biệt.

Trên bức tranh máu này xuất hiện người thứ ba.

……


08

Hai chúng tôi nhìn chằm chằm vào bức tranh, nghĩ mãi vẫn không hiểu.

“Không phải chứ, sao trên bức tranh này lại có ba người?”

“……”

“Sao cậu không nói gì?”


Tôi nhìn bạn mình rồi nói:

“Xin lỗi, tôi có chuyện cần xác nhận trước.”

Nói xong, tôi lấy điện thoại ra. Ban đầu tôi định gọi cho cô Ngô, nhưng lại cảm thấy lời giải thích của cô ấy quá phiến diện, nên cuối cùng tôi chọn gọi cho cảnh sát Lưu ở đồn công an.

Sau khi điện thoại kết nối, cảnh sát Lưu lên tiếng trước.

“Alo?”

“Cảnh sát Lưu, là tôi.”

“Ồ, chào cậu, có chuyện gì sao? Chị Ngô chắc đã liên lạc với hai cậu rồi nhỉ?”

“Vâng. Nhưng tại sao tối qua anh không nói cho chúng tôi biết?”

“À chuyện đó… vụ án này là do đội trưởng chúng tôi xử lý. Lúc vụ án xảy ra tôi vẫn còn đang học trường cảnh sát. Mãi đến sáng nay tôi nhắc lại vụ án này với đội trưởng, ông ấy mới nói vụ án đã được phá từ lâu rồi.”

“Vì sao chị Ngô lại liên lạc với chúng tôi?”

“Cái này thì tôi không rõ. Tôi chỉ biết sáng nay sau khi đội trưởng xem hai bức ảnh kia, để cẩn thận ông ấy đã đặc biệt liên hệ với chị Ngô để xác nhận nguồn gốc của chúng. Chị Ngô nói tranh là của mình, sau đó xin thông tin liên lạc của hai cậu từ đội trưởng.”

“Ra là vậy. Tôi còn một câu hỏi nữa muốn hỏi anh.”

“Cứ hỏi.”

“Lúc cảnh sát cứu chị Ngô năm đó, tại hiện trường chỉ có chị ấy và hung thủ thôi sao?”

“Sao lại hỏi thế?”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...