Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta
3
Ta lắc đầu:
“Không sao.”
Ngay sau đó, những dòng chữ tiếp tục điên cuồng lướt qua.
【Nam chính ra ngoài rồi! Chắc chắn là đi gặp nữ chính.】
【Năm xưa hai người họ từng cùng học ở Hạc Lộc Thư Viện, nữ chính còn từng giúp nam chính chép sách.】
【Nữ phụ thua cũng chẳng oan.】
Ta đột nhiên ngồi không yên.
Rõ ràng đã tự nhủ mình đừng để tâm.
Thế nhưng trong lòng vẫn cứ như bị móng vuốt mèo cào cấu, ngứa ngáy khó chịu.
Ta đứng dậy:
“Chuẩn bị xe.”
Mắt Tử Quyên sáng lên:
“Phu nhân muốn đi tìm Thiếu khanh sao?”
Ta khựng lại.
“Đi mua bánh.”
Bên cạnh thư trai nổi tiếng nhất kinh thành có một tiệm bánh hạt dẻ.
Ta đi mua bánh, rất hợp lý.
Cực kỳ hợp lý.
Đến con phố ấy, ta vừa liếc mắt đã nhìn thấy hai người đang ngồi bên cửa sổ trên tầng hai thư trai.
Bùi Ngạn Khanh và một nữ nhân.
Nữ nhân kia mặc một chiếc váy màu trắng ánh trăng, đôi mày đôi mắt dịu dàng, khí chất trong trẻo sạch sẽ.
Lúc nàng ta nói chuyện, hơi nghiêng đầu sang một bên. Bùi Ngạn Khanh cúi đầu lắng nghe.
Giữa hai người đặt vài quyển sách.
Nhìn từ xa, quả thực rất xứng đôi.
Những dòng chữ phấn khích chẳng khác nào đang ăn Tết.
【A a a, đây mới đúng là cảm giác của cặp đôi nguyên bản!】
【Nữ chính chỉ cần một ánh mắt, nam chính đã hiểu.】
【Nữ phụ nhìn cho kỹ đi, đây là thế giới mà ngươi không thể chen vào.】
Ta đứng bên đường, đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười.
Đến những công văn kia ta còn chẳng đọc hiểu.
Vậy mà lại cứ muốn chen vào trái tim Bùi Ngạn Khanh.
Tử Quyên cũng nhìn thấy, cẩn thận hỏi:
“Phu nhân, có muốn lên đó không?”
Ta lắc đầu.
“Không cần.”
Lúc xoay người, hình như trên lầu có người đẩy cửa sổ ra.
Ta không quay đầu lại.
Sau khi về phủ, ta đặt hộp bánh hạt dẻ lên bàn.
Chỉ ăn một miếng.
Ngọt quá.
Ngọt đến mức đắng cả miệng.
12
Đêm đó Bùi Ngạn Khanh trở về rất muộn.
Ta đã tắm rửa xong, dựa trên giường lật một quyển sách nhàn nhã.
Thật ra chẳng đọc lọt nổi một chữ.
Cửa bị đẩy ra, ta không ngẩng đầu.
Chàng đứng bên ngoài tấm bình phong, giọng trầm thấp:
“Ngủ rồi?”
Ta lật sang một trang:
“Chưa.”
Chàng bước vào.
Trên người mang theo hơi lạnh của gió đêm.
Còn có một chút hương mực nhàn nhạt.
Ta nhận ra.
Đó không phải mùi hương Tùng Tuyết mà chàng thường dùng.
Mà giống mùi mực sách vương trên tay áo nữ nhân hơn.
Vừa lúc trước mắt bay qua mấy dòng chữ:
【Nam chính trò chuyện với nữ chính cả buổi chiều, trên người chắc chắn dính mùi hương của nữ chính.】
【Nữ phụ ngửi thấy rồi chứ? Trong lòng khó chịu rồi chứ?】
Ta khép sách lại, ngẩng đầu nhìn chàng.
“Hôm nay gặp Đường cô nương rồi?”
Bùi Ngạn Khanh khựng lại.
“Ừ.”
“Trò chuyện ổn chứ?”
Chàng nhìn ta, giống như đang cân nhắc xem giọng điệu của ta là thế nào.
“Chỉ là công việc.”
Những dòng chữ cười như điên.
【Kinh điển, chỉ là công việc.】
【Tình cảm của hai người họ sau này cũng bắt đầu từ ‘công việc’ đấy.】
【Nam chính không muốn nói nhiều với nữ phụ.】
Ta gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Bùi Ngạn Khanh nhíu mày:
“Nàng không hỏi là công việc gì sao?”
Ta cười:
“Hỏi cũng không hiểu.”
Sắc mặt chàng thay đổi.
“Ai nói nàng không hiểu?”
Ta không trả lời.
Trong phòng trở nên im lặng.
Trước đây ta sợ nhất bầu không khí im lặng.
Chỉ cần Bùi Ngạn Khanh không nói gì, ta lập tức tìm chuyện để nói.
Nhưng hôm nay ta không muốn tìm nữa.
Qua hồi lâu, chàng lấy từ trong tay áo ra một gói đồ, đặt trước mặt ta.
“Bánh hạt dẻ.”
Ta sững người.
“Tiện đường mua.”
Chàng nói.
Ta cúi đầu nhìn gói bánh hạt dẻ kia.
Giống hệt tiệm ta mua ban ngày.
Gói giấy vẫn còn ấm.
Nếu là trước đây, có lẽ ta đã vui mừng nhảy cẫng lên.
Nhưng hôm nay ta chỉ nhẹ giọng nói:
“Ta ăn rồi.”
Ngón tay Bùi Ngạn Khanh khựng lại.
“Hôm nay nàng ra ngoài?”
Ta gật đầu.
“Đi đâu?”
“Tiệm bánh.”
Chàng nhìn ta, ánh mắt đột nhiên trầm xuống:
“Nàng nhìn thấy rồi?”
Ta ngước mắt.
“Nhìn thấy gì?”
Môi Bùi Ngạn Khanh mím chặt.
Hai chúng ta nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng chàng là người dời mắt trước.
“Không có gì.”
Những dòng chữ lại xuất hiện.
【Hắn chột dạ rồi!】
【Nữ phụ còn chưa hiểu sao? Người ta không muốn cho ngươi biết chi tiết gặp nữ chính.】
【Mau ngược đi!】
Ta đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
“Bùi Ngạn Khanh.”
“Ừ.”
“Chúng ta ngủ riêng đi.”
Chàng đột ngột quay phắt đầu nhìn ta.
Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy sắc mặt chàng trắng bệch.
12
Chuyện ngủ riêng, ta đã nói thì nhất định sẽ làm.
Bùi Ngạn Khanh không đồng ý.
Nhưng ta chuyển đi rất nhanh.
Sáng hôm sau, ta đã bảo Tử Quyên chuyển đồ đạc của mình sang căn phòng phía Đông.
Đến khi Bùi Ngạn Khanh tan triều trở về, phòng phía Đông đã được thu dọn xong.
Chàng đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lẽo như tuyết rơi.
“Bạch Cẩm Yên, nàng làm loạn đủ chưa?”
Ta đang sắp xếp hộp trang sức.
Nghe vậy, tay khựng lại.
Trước đây chỉ cần chàng lạnh mặt, ta lập tức chạy tới dỗ dành.
Hôm nay ta chỉ đặt một chiếc trâm vào hộp.
“Ta không làm loạn.”
Chàng bước vào, đè nắp hộp lại.
“Vậy đây là gì?”
Ta ngẩng đầu:
“Trả lại cho chàng sự yên tĩnh.”
Ánh mắt Bùi Ngạn Khanh khẽ dao động.
“Ta nói muốn yên tĩnh lúc nào?”
Những dòng chữ chậm rãi hiện lên:
【Nam chính đương nhiên sẽ không nói thẳng, dù sao cũng chưa đến tình tiết hưu thê.】
【Lần này nữ phụ cũng biết tự giác rồi đấy.】
【Nhưng sao nam chính lại cuống lên thế kia?】
Ta cụp mắt.
“Chàng không nói, nhưng ta đã nghĩ thông rồi.”
Giọng Bùi Ngạn Khanh trầm xuống:
“Nghĩ thông chuyện gì?”
“Nghĩ thông rằng cứ mặt dày bám lấy chàng cũng vô ích.”
“Ai nói nàng mặt dày bám lấy ta?”
Ta nhìn chàng, đột nhiên bật cười:
“Bùi Ngạn Khanh, có phải chàng đã quen rồi không?”
Chàng sững người.
Ta chậm rãi nói:
“Quen với việc ta xoay quanh chàng, quen với việc ta dỗ dành chàng, quen với việc ta thích chàng. Vì vậy khi ta thu lại tất cả, chàng mới cảm thấy khó chịu.”
Sắc mặt chàng từng chút một trắng bệch.
Nhưng ta lại không thể dừng lại.
Những ấm ức đã dồn nén suốt bao lâu, cuối cùng giống như cũng tìm được một lối để trút ra.
“Nhưng khó chịu không có nghĩa là thích.”
“Chàng chỉ cảm thấy thiếu mất một cái đuôi lúc nào cũng chạy theo sau mình, nhất thời không quen mà thôi.”
13
Những ngón tay Bùi Ngạn Khanh đang đè trên hộp trang sức trắng bệch.
“Bạch Cẩm Yên, nàng nghĩ về ta như vậy sao?”
Cổ họng ta nghẹn lại.
“Không thì sao?”
Chàng nhìn ta, trong mắt cuộn lên những cảm xúc không thể nói rõ.
Ta gần như tưởng rằng chàng sẽ nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng, chàng chỉ buông tay, lùi về sau một bước.
“Được.”
Một chữ “được”, nhẹ như băng vụn vỡ tan.
Chàng xoay người rời đi.
Ta ngồi tại chỗ, nước mắt đột nhiên rơi xuống.
Những dòng chữ cũng im lặng trong giây lát.
Sau đó một hàng chữ chậm rãi bay qua:
【Sao ta lại cảm thấy… vừa rồi nam chính giống như bị ai đâm một nhát vậy?】
14
Sau khi ngủ riêng, Bùi Ngạn Khanh trở nên kỳ lạ.
Ngày đầu tiên, chàng bảo Thư An mang đến một bát chè ngọt.
Ta không uống.
Ngày thứ hai, chàng lại bảo Thư An mang đến một hộp phấn má mới ra.
Ta không dùng.
Ngày thứ ba, chính chàng tự mình tới.
Trong tay nắm một xấp giấy.
Ta nhìn chàng:
“Thứ gì vậy?”
Chàng đặt xấp giấy lên bàn.
“Vụ án.”
Ta: “……”
“Chẳng phải nàng nói là nghe không hiểu sao?”
Chàng ngồi xuống, vẻ mặt bình thản.
“Ta dạy nàng.”
Những dòng chữ lập tức bùng nổ.
【??? Nam chính, ngươi đang làm gì vậy?】
【Chẳng phải ngươi ghét nhất việc nữ phụ làm chậm trễ công việc của mình sao?】
【Hắn thế mà lại chủ động dạy cô ấy xem hồ sơ vụ án?】
Ta cũng ngây người.
“Tại sao ta phải học cái này?”
Bùi Ngạn Khanh nhìn ta.
“Chẳng phải nàng cảm thấy mình không thể bước vào thế giới của ta sao?”
Tim ta đột nhiên đập mạnh.
Sao chàng biết?
Ta giả vờ bình tĩnh:
“Ta không có.”
“Có.”
“……”
Chàng trải hồ sơ vụ án ra, giọng đều đều:
“Cái này không khó. Nhìn từ vết thương của người chết, hung khí hẳn không phải dao, mà là một thanh đoản chủy mỏng.”
Ta ngơ ngác nhìn chàng.