Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta

4

Bùi Ngạn Khanh dừng lại.

“Không hiểu?”


Ta thành thật lắc đầu.

Chàng chẳng hề mất kiên nhẫn, ngược lại còn đẩy tờ giấy đến gần ta hơn, tiếp tục giảng:

“Nàng nhìn chỗ này.”

Những ngón tay chàng thon dài, đẹp đẽ, đặt trên tờ giấy.

Ta thuận theo ánh mắt chàng nhìn xuống.

Nhìn một lúc, mắt ta lại chạy sang bàn tay chàng.

Tay Bùi Ngạn Khanh thật sự rất đẹp.

Khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ.

Trước đây ta thích nhất là nhân lúc chàng không chú ý, lén sờ một cái.

Bây giờ không thể sờ nữa.

Chỉ có thể nhìn.


Chàng đột nhiên dừng lại:

“Bạch Cẩm Yên.”

Ta lập tức hoàn hồn:

“Hả?”

“Ta đang giảng về vết thương, nàng nhìn đi đâu vậy?”

Mặt ta nóng bừng.


15

Những dòng chữ cười như điên.

【Bản tính nữ phụ khó dời, ha ha ha.】

【Cô ấy vẫn còn mê thân thể nam chính.】

【Tai nam chính đỏ rồi! Đỏ rồi!】

Ta vội nhìn tai Bùi Ngạn Khanh.

Quả nhiên đỏ thật.

Chàng lạnh mặt khép hồ sơ vụ án lại.

“Hôm nay đến đây thôi.”


Ta không nhịn được hỏi:

“Tai chàng sao lại đỏ?”

Bùi Ngạn Khanh đứng dậy.

“Nóng.”

Ta liếc ra ngoài, bên ngoài gió lạnh đang thổi vù vù.

“Ồ.”

Chàng đi đến cửa, lại dừng bước.

“Ngày mai học tiếp.”

Ta:

“Ta đâu có nói muốn học.”


Bùi Ngạn Khanh quay đầu nhìn ta.

“Ta muốn giảng.”

Nói xong, chàng rời đi.

Ta ngồi bên bàn, tim đập loạn xạ.

Một dòng chữ chậm rãi bay qua.

【Xong rồi, hình như ta hơi muốn quay xe.】


16

Bùi Ngạn Khanh liên tục năm ngày đến Đông sương phòng dạy ta xem hồ sơ vụ án.

Suốt năm ngày, ngày nào chàng cũng đến.

Có lúc giảng tình tiết vụ án.

Có lúc dạy ta nhận biết nét chữ.

Có lúc tiện tay còn mang theo một gói điểm tâm.

Ban đầu ta vẫn khá đề phòng.

Sau đó không thể không thừa nhận, chàng giảng quả thực rất hay.


Trước kia ta cảm thấy những hồ sơ vụ án ấy chẳng có gì thú vị, là bởi chưa từng có ai kiên nhẫn giải thích từng chút một cho ta nghe như vậy.

Bùi Ngạn Khanh rất kiên nhẫn.

Cho dù ta nghe “ngỗ tác” thành “ngũ tác”, chàng cũng chỉ khựng lại một chút rồi tiếp tục giảng.

Đến ngày thứ sáu.

Đường Như Tuyết tới.

Lúc nàng ta đến, ta và Bùi Ngạn Khanh đang ngồi sát bên nhau xem hồ sơ vụ án.

Ta vô tình làm dính mực lên tay, Bùi Ngạn Khanh đang nắm tay ta, dùng khăn lau đầu ngón tay.

Động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Nhẹ đến mức trong lòng ta ngứa ngáy khó chịu.


Tử Quyên chạy vào bẩm báo:

“Phu nhân, Đường cô nương đến.”

Ngón tay ta khẽ co lại.

Bùi Ngạn Khanh không buông tay.

Chàng ngước mắt:

“Bảo nàng ấy đến tiền sảnh.”

Ta rút tay về:

“Ta cũng đi.”


Bùi Ngạn Khanh nhìn bàn tay trống không của mình, sắc mặt hơi trầm xuống.

Tại tiền sảnh, Đường Như Tuyết vẫn mặc bộ y phục giản dị ấy.

Nhìn thấy ta, nàng trước tiên hơi cúi người.

“Bùi phu nhân.”

Giọng nói mềm mại, dịu dàng.

Ta cũng đáp lễ.


Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua ta rồi lại nhìn Bùi Ngạn Khanh, đột nhiên mỉm cười.

“Xem ra ta đến không đúng lúc rồi.”

Trước mắt lập tức xuất hiện một loạt chữ.

【Nữ chính ghen rồi?】

【Tu la tràng! Đánh nhau đi!】

【Nữ phụ chắc chắn sắp nói móc rồi.】

Ta vừa định mở miệng, Đường Như Tuyết đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ nhỏ, đưa cho ta.

“Đây là vài vụ án thú vị trong những vụ án cũ của Đại Lý Tự. Ngạn Khanh nói gần đây phu nhân đang học, nên ta đã giúp chàng chỉnh lý một phần.”


Ta ngẩn người.

Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh thay đổi.

“Đường Như Tuyết.”

Đường Như Tuyết cười tủm tỉm nhìn chàng:

“Sao vậy? Chàng chưa nói với phu nhân là chàng nhờ ta chỉnh lý sao?”

Những dòng chữ im bặt một lúc.

【Hả?】

【Nam chính nhờ nữ chính chỉnh lý sổ tay cho nữ phụ là sao?】

【Khoan đã, hình như ta không hiểu rồi.】


Ta cũng quay đầu nhìn Bùi Ngạn Khanh.

Chàng dời mắt sang chỗ khác, vành tai đỏ bừng.

“Lo chuyện bao đồng.”

Đường Như Tuyết cười càng vui vẻ.

“Đúng vậy, ta lo chuyện bao đồng. Ai bảo có người viết thư cho ta, nói phu nhân luôn cảm thấy mình không thể bước vào thế giới của chàng ấy, mà chàng ấy lại không biết phải dỗ thế nào.”

Tim ta đập mạnh một cái.

Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh hoàn toàn lạnh xuống.

Nhưng lạnh cũng vô ích.

Tai chàng đỏ đến mức quá rõ ràng.

Ta ôm quyển sổ trong lòng, đột nhiên không biết nên nói gì.


Đường Như Tuyết nhìn ta, giọng vẫn dịu dàng:

“Bùi phu nhân, ta và Ngạn Khanh không giống như nàng nghĩ đâu.”

Ta nhỏ giọng:

“Ta không nghĩ gì cả.”

Đường Như Tuyết cười:

“Nàng có nghĩ.”

“……”

Nàng tiếp tục:

“Ta và chàng ấy quả thật quen nhau từ nhỏ, nhưng con người Ngạn Khanh chán chết đi được. Ba câu không rời khỏi vụ án, năm câu là có thể khiến người ta nghẹn họng. Ta thích người hay cười.”


Bùi Ngạn Khanh lạnh giọng:

“Nàng có thể đi rồi.”

Đường Như Tuyết đứng dậy.

Đi đến cửa, nàng đột nhiên quay đầu lại.

“Bùi phu nhân, con người Ngạn Khanh miệng lưỡi cứng rắn lắm. Nhưng ta quen chàng ấy nhiều năm như vậy, chưa từng thấy chàng ấy vì ai mà mất đi chừng mực.”

Nàng nhìn Bùi Ngạn Khanh một cái.

“Ngoại trừ nàng.”


17

Sau khi Đường Như Tuyết rời đi, tiền sảnh im lặng đến đáng sợ.

Ta ôm quyển sổ ngồi đó.

Bùi Ngạn Khanh đứng cách ta vài bước.

Không ai lên tiếng trước.

Nhưng những dòng chữ thì náo nhiệt vô cùng.

【Nữ chính tự mình đến giải thích?】

【Ta ship nhầm rồi sao?】

【Không phải, lúc trước ai nói nam nữ chính trời sinh một đôi? Ra đây chịu đòn!】

【Nam chính viết thư hỏi phải dỗ nữ phụ thế nào, cứu mạng, ta cười chết mất.】


Ta cúi đầu lật quyển sổ.

Chữ bên trong thanh tú, từng mục từng dòng vô cùng rõ ràng.

Bên cạnh mỗi vụ án đều có thêm chú thích đơn giản, dễ hiểu.

Thậm chí còn vẽ cả hình minh họa nhỏ.

Chỉ cần nhìn là biết nó được đặc biệt chuẩn bị cho một người chẳng hiểu gì như ta.

Trong lòng ta giống như bị thứ gì đó khẽ va vào.

“Chàng bảo nàng ấy chỉnh lý sao?”


Bùi Ngạn Khanh:

“Ừ.”

“Sao không nói với ta?”

Chàng khựng lại.

“Sợ nàng không cần.”

Ngón tay ta siết chặt trang sách.

“Chàng sợ ta không cần, hay sợ ta biết chàng đã làm những chuyện này vì ta?”


Chàng nhìn ta.

Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Ta đột nhiên nhận ra.

Bùi Ngạn Khanh không phải không có cảm xúc.

Chỉ là chàng quá giỏi che giấu.

Che giấu đến mức ta từng nghĩ chàng căn bản không có cảm xúc.


“Bùi Ngạn Khanh.”

Ta khẽ hỏi:

“Rốt cuộc chàng có thích ta không?”

Hơi thở chàng ngừng lại.

Những dòng chữ lập tức im bặt.

Ngay cả tiếng gió dường như cũng biến mất.

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta, yết hầu khẽ chuyển động.

Ta chờ câu trả lời của chàng.

Chờ đến mức lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.


Nhưng ngay thời khắc quan trọng nhất, chàng lại né tránh ánh mắt ta.

“Nàng nghĩ thế nào?”

Hy vọng nhỏ nhoi trong lòng ta “bốp” một tiếng vỡ tan.

Ta cười.

“Ta thấy… vô ích.”

Ta đứng dậy, đặt quyển sổ trở lại bàn.

“Thôi vậy.”


Sắc mặt Bùi Ngạn Khanh thay đổi.

Chàng đưa tay kéo ta:

“Bạch Cẩm Yên.”

Ta giằng ra.

“Nếu chàng không nói ra được thì đừng nói nữa.”

Bàn tay chàng cứng đờ giữa không trung.

Ta bước ngang qua người chàng.

Đến cửa, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống.


Những dòng chữ dè dặt lướt qua:

【Nam chính, miệng ngươi là đồ mượn à?】

【Ta sốt ruột chết mất, thích thì nói đi chứ!】

【Xong rồi, nữ phụ thật sự đau lòng rồi.】

Đúng vậy.

Ta thật sự đau lòng rồi.


18

Sau đó, ba ngày liền ta không gặp Bùi Ngạn Khanh.

Không phải chàng không đến.

Mà là ta không gặp.

Những thứ chàng sai người đưa tới, ta đều nhận.

Nhưng người thì không gặp.

Tử Quyên khuyên ta:

“Phu nhân, mấy ngày nay trông Thiếu khanh tiều tụy đi nhiều.”

Ta cúi đầu thêu hoa.

Thêu sai mất mấy mũi.

“Liên quan gì đến ta?”


Tử Quyên im lặng.

Những dòng chữ lại chia thành hai phe.

【Lần này nữ phụ phải cứng rắn một chút, đừng dễ dàng mềm lòng.】

【Nhưng nam chính đáng thương quá, hôm qua còn đứng bên ngoài Đông sương phòng đến tận nửa đêm.】

【Mạnh miệng nhất thời sướng, sau này truy thê đến cháy nhà.】

【Đáng đời hắn, ai bảo thích mà không chịu nói.】


Ta nhìn mà thấy phiền lòng, dứt khoát trùm chăn ngủ.

Nhưng đến đêm lại không ngủ được.

Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là dáng vẻ Bùi Ngạn Khanh hôm ấy, muốn nói rồi lại nuốt ngược trở vào.

Rõ ràng chàng có thể nói thích ta.

Dù chỉ nói một chút thôi.

Ta cũng sẽ tin.

Nhưng chàng không nói.


Ngày thứ tư, trong cung mở tiệc.

Thánh hậu mừng thọ, các đại thần đều phải đưa gia quyến theo.

Ta và Bùi Ngạn Khanh đành phải ngồi chung một xe ngựa.

Lúc chàng lên xe, ta đang dựa vào đệm giả vờ ngủ.

Rèm xe buông xuống.

Trong khoang xe nhỏ hẹp chỉ còn lại hai người chúng ta.

Hương lạnh nhàn nhạt trên người chàng thoang thoảng bay tới.

Ta nhắm mắt, hàng mi không nhịn được khẽ run.

Bùi Ngạn Khanh nhẹ giọng nói:

“Đừng giả vờ nữa.”

Ta không động đậy.

Chàng lại nói:

“Lông mi động rồi.”

“……”


Ta mở mắt, lạnh lùng nhìn chàng.

“Thiếu khanh quan sát thật kỹ, chẳng hổ danh người chuyên phá án.”

Chàng mím môi.

Một lát sau, chàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ nhỏ.

“Thuốc say xe.”

Ta không nhận.

“Ta không say.”

Xe ngựa vừa hay cán qua một hòn đá, cả xe đột nhiên xóc mạnh.

Dạ dày ta lập tức cuộn lên.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...