Ta Tưởng Chàng Chán Ghét Ta

5

19

Bùi Ngạn Khanh đưa tay đỡ lấy ta, tay còn lại đưa thuốc tới.

Ta nghiến răng:

“Không uống.”

Chàng nhìn ta, đột nhiên đổ một viên thuốc ra rồi tự mình uống.

Ta ngẩn người.

“Chàng uống làm gì?”

Chàng thản nhiên nói:

“Không độc.”


Ta tức đến bật cười:

“Ta đâu có sợ chàng hạ độc.”

“Vậy tại sao không uống?”

“Vì ta không muốn để ý đến chàng.”

Câu này nói ra thật trẻ con.

Nhưng ta chính là đang ấm ức.

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta, ánh mắt từng chút một dịu xuống.

“Vậy để ý đến ta được không?”


Ta sững người.

Chàng đưa thuốc đến bên môi ta, giọng trầm thấp:

“Bạch Cẩm Yên, đừng lấy việc bản thân khó chịu ra để hành hạ ta.”

Lòng ta đột nhiên chua xót đến không chịu nổi.

Cuối cùng vẫn há miệng uống thuốc.

Thuốc rất đắng.

Ngay giây sau, một viên mứt quả được đưa đến bên môi ta.

Ta nhìn viên mứt kia.

Bùi Ngạn Khanh nói:

“Nàng thích vị ô mai.”


Ta không động đậy.

Chàng thấp giọng bổ sung một câu:

“Ta nhớ.”

Mũi ta cay lên, suýt nữa lại không chịu nổi mà rơi nước mắt.


20

Trong cung yến, ta lại gặp Đường Như Tuyết.

Bên cạnh nàng có một nam nhân trẻ tuổi.

Người nọ cười rất sảng khoái, thỉnh thoảng cúi đầu nói chuyện với nàng.

Đường Như Tuyết cũng cười.

Nhìn thế nào cũng không giống có ý gì với Bùi Ngạn Khanh.


Cái gai trong lòng ta vừa hơi lỏng ra.

Nhưng chưa được bao lâu, nó lại đâm trở lại.

Bởi vì trong bữa tiệc có một vị quận chúa để mắt đến Bùi Ngạn Khanh.

Vị quận chúa kia có dung mạo khá diễm lệ, bưng chén rượu đi tới, cười tươi nói:

“Bùi Thiếu khanh, ta đã sớm nghe danh tiếng của chàng.”

Bùi Ngạn Khanh đứng dậy đáp lễ.

Lễ nghi không thể bắt bẻ, gương mặt vẫn lạnh lùng.


Nhưng vị quận chúa hiển nhiên không để tâm.

“Nghe nói gần đây Thiếu khanh đang điều tra một vụ án cũ. Phủ ta vừa hay có cất giữ mấy quyển hồ sơ cũ. Nếu Thiếu khanh có hứng thú, hôm nào cứ đến lấy.”

Những dòng chữ lập tức bùng nổ.

【Tình địch mới!】

【Vị quận chúa này còn chủ động hơn cả nữ chính.】

【Nữ phụ mau lên! Tuyên bố chủ quyền đi!】


Ta cúi đầu uống trà.

Không muốn lên tiếng.

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta một cái.

Sau đó nói với quận chúa:

“Đa tạ ý tốt của quận chúa.”

Quận chúa cười càng tươi:

“Vậy Thiếu khanh lúc nào thuận tiện?”

Giọng Bùi Ngạn Khanh vẫn thản nhiên:

“Phu nhân nhà ta gần đây đang học về những vụ án cũ. Nếu quận chúa tiện, có thể trực tiếp đưa đến Bùi phủ, giao cho nàng.”


Ta suýt phun ngụm trà ra ngoài.

Nụ cười của quận chúa cứng đờ.

“Bùi phu nhân cũng hiểu về án vụ sao?”

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta.

Ánh mắt chàng rất bình tĩnh, nhưng lại mang theo một vẻ nghiêm túc đặc biệt.

“Nàng ấy học rất tốt.”


Tim ta đột nhiên đập mạnh.

Quận chúa nhìn hai chúng ta, thức thời rời đi.

Những dòng chữ bắt đầu hét lên.

【Hắn khen nàng ấy! Hắn còn khen nàng ấy trước mặt người khác!】

【Như vậy còn chưa gọi là thích sao?】

【Nữ phụ đừng uống trà nữa, mau hôn hắn đi!】


Tai ta nóng bừng.

Bùi Ngạn Khanh ngồi trở lại bên cạnh, thấp giọng hỏi:

“Sao vậy?”

Ta cố tỏ vẻ bình tĩnh:

“Không có gì.”

Chàng nhìn đôi tai đỏ bừng của ta, trong mắt dường như thoáng hiện ý cười.

Ta tức giận:

“Không được nhìn.”

Chàng cụp mắt:

“Được.”

Nhưng khóe môi chàng rõ ràng vẫn còn cong lên.


21

Ta không nhịn được, giẫm lên chân chàng một cái.

Chàng khẽ rên một tiếng.

Ta lập tức hối hận, nhỏ giọng hỏi:

“Đau không?”

Bùi Ngạn Khanh nhìn ta, chậm rãi nói:

“Đau.”

Lòng ta hoảng hốt:

“Đau lắm sao?”

Chàng hơi nghiêng người lại gần, hạ thấp giọng:

“Phu nhân dỗ dành một chút là không đau nữa.”


Ta sững người.

Những dòng chữ phát điên.

【A a a, nam chính học hư rồi!】

【Bùi Ngạn Khanh, trước đây chàng đâu có như vậy!】

【Nữ phụ mau dỗ đi!】

Ta mở to mắt nhìn chàng.

Trên mặt Bùi Ngạn Khanh chẳng có biểu cảm gì, nhưng tai lại đỏ bừng.

Người này thế mà cũng biết giả vờ đáng thương rồi.


Sau khi cung yến tan, vốn dĩ ta định giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nhưng Bùi Ngạn Khanh không cho ta làm vậy.

Trên đường về, chàng cứ nhìn chằm chằm ta.

Nhìn đến mức ta sởn cả da đầu.

“Chàng cứ nhìn ta làm gì?”

Chàng nói:

“Đợi nàng dỗ ta.”

Ta: “……”

“Bùi Ngạn Khanh, chàng đừng có được nước lấn tới.”

Chàng cụp mắt:

“Chân vẫn còn đau.”


Ta cúi đầu liếc một cái.

Cú giẫm vừa rồi của ta căn bản chẳng dùng sức.

Rõ ràng chàng đang cố tình ăn vạ.

Nhưng hôm nay chàng đã thay ta đỡ lời với quận chúa, lại còn công khai khen ta.

Trong lòng ta rốt cuộc vẫn mềm đi một chút.

Vì vậy ta ấp úng nói:

“Về rồi ta bôi thuốc cho chàng.”

Mắt Bùi Ngạn Khanh sáng lên.

“Nàng tự mình?”

Ta lập tức cảnh giác:

“Bảo Thư An làm.”

Chàng lập tức cụp mắt xuống.

“Ồ.”


Dáng vẻ ấy lạnh lùng, thản nhiên.

Nhưng chẳng hiểu sao lại có chút đáng thương.

Những dòng chữ cười nghiêng ngả.

【Nam chính học được chiêu lấy lùi làm tiến rồi.】

【Hắn thật sự rất biết giả vờ.】

【Nữ phụ cố lên, không được để sắc đẹp mê hoặc!】

Ta chống cự được thời gian chừng nửa chén trà.

Sau đó thua.

Về đến nhà, ta vẫn đi sang viện của chàng.

Bùi Ngạn Khanh ngồi bên mép giường, thong thả cởi giày tất.

Ta nhìn mu bàn chân lành lặn của chàng, im lặng.

“Bị thương ở đâu vậy?”

Chàng chỉ vào mắt cá chân.

Ở đó có một vệt đỏ nhàn nhạt.

Nếu không nhìn kỹ thì gần như đã biến mất.

Ta tức đến bật cười:

“Chậm thêm một chút nữa là tự khỏi rồi.”


22

Bùi Ngạn Khanh thấp giọng:

“Vừa rồi đau.”

“Bây giờ thì sao?”

“Nàng đến rồi, không đau nữa.”

Hũ thuốc trong tay ta suýt rơi xuống đất.

Người này rốt cuộc học được mấy lời này từ đâu vậy?

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

Trên mặt chàng vẫn lạnh lùng như cũ.

Nếu không phải tai đỏ đến mức không thể đỏ hơn, quả thực chẳng giống người vừa nói câu ấy chút nào.

Ta lấy một ít thuốc mỡ, tùy tiện bôi lên.

Bùi Ngạn Khanh đột nhiên khẽ hít vào một hơi.

Tay ta khựng lại:

“Đau thật à?”

Chàng nhìn ta.

“Không đau.”

“Vậy chàng hít làm gì?”

Chàng im lặng một lát.

“Lạnh.”

Ta: “……”


Dòng chữ hiện lên:

【Hắn đang câu nàng đấy.】

Đương nhiên ta biết.

Nhưng ta vẫn chẳng có tiền đồ mà nhẹ tay hơn.

Bôi thuốc xong, ta đứng dậy định đi.

Bùi Ngạn Khanh đột nhiên nắm lấy cổ tay ta.

“Bạch Cẩm Yên.”

Tim ta đập nhanh:

“Gì?”

Chàng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt trầm xuống.

“Tối nay đừng đi.”


Hàng mi ta khẽ run.

Ánh nến trong phòng lay động nhè nhẹ.

Bầu không khí đột nhiên trở nên mập mờ, dính dính.

Nếu là trước đây, chắc chắn ta đã vui mừng nhào tới ngay.

Nhưng bây giờ ta không dám.

Ta sợ chàng chỉ là đã quen.

Sợ chàng chỉ là chưa thích nghi được.

Càng sợ ta vừa đến gần, mình lại biến thành cô nữ phụ mặt dày bị những dòng chữ kia cười nhạo.

Ta nhẹ nhàng rút tay về.

“Muộn quá rồi.”


Ánh sáng trong mắt Bùi Ngạn Khanh từng chút một tối xuống.

“Được.”

Chàng không ngăn ta nữa.

Nhưng lúc ta bước ra khỏi cửa, nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng ho rất khẽ.

Bước chân ta dừng lại một chút.

Không quay đầu.


23

Bùi Ngạn Khanh đổ bệnh.

Không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là nhiễm lạnh một chút.

Nhưng con người chàng bình thường quá giỏi chịu đựng, đến lúc thật sự bệnh cũng chẳng hé răng than một câu.

Vẫn là Thư An lén chạy đến nói cho ta biết, Thiếu khanh đêm qua sốt rất cao, sống chết không chịu gọi đại phu.

Lúc ta chạy đến viện của chàng, chàng đang dựa trên giường lật hồ sơ vụ án.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

Ta tức giận giật phắt lấy.

“Chàng không muốn sống nữa à?”


Bùi Ngạn Khanh ngước mắt nhìn ta.

Có lẽ sốt đến hồ đồ, ánh mắt chàng vậy mà có chút ngơ ngác.

“Nàng đến rồi.”

Ta lạnh mặt:

“Không đến thì đợi chàng sốt thành tro à?”

Chàng đột nhiên cười một cái.

Rất nhẹ.

Nhưng trái tim ta vẫn đập mạnh một nhịp.

“Vẫn còn quan tâm ta.”


Ta sững người.

Những dòng chữ cũng im lặng.

Bùi Ngạn Khanh thấp giọng:

“Ta cứ tưởng nàng thật sự không cần ta nữa.”

Câu nói ấy quá nhẹ.

Giống như một bông tuyết rơi xuống lòng ngực, lạnh đến mức hốc mắt ta cay lên.

Ta xoay người bảo Tử Quyên đi mời đại phu, rồi tự mình rót một cốc nước cho chàng.

Chàng không nhận, chỉ nhìn chằm chằm ta.

Ta hung dữ:

“Uống đi.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...